Đạo (Dịch) – Chương 2083

Giờ phút này nhìn thấy thế giới chi nguyên, dường như nó có rất nhiều biến hóa so với trước đó. Một đường cong rất nhỏ lưu chuyển bên trên, tản mát ra lực lượng quy tắc yếu ớt. Thế giới chi nguyên này là do lực lượng quy tắc nguyên vẹn tạo thành, lúc lưu chuyển mượt mà tự nhiên, tự thành tuần hoàn. Đây cũng là bản nguyên của tiểu thiên thế giới, sau khi được kích phát, lực lượng quy tắc sẽ tự động vận chuyển, hấ tphu lực lượng thiên địa tự thành thế giới.

Tiêu Thần vươn tay ném nó đi rồi điểm một cái:

- Thế giới chi nguyên, mở.

Thanh âm vừa rơi xuống, thế giới chi nguyên giống như mặt trời màu xanh thu nhỏ kia lập tức bộc phát ra linh quang chói mắt.

Màu xanh thẳm, tràn ngập vẻ phiến thiên địa, dường như hơi dừng lại trong nháy mắt rồi điên cuồng càn quét ra bốn phương tám hướng. Bên trong ánh sáng màu xanh này có vô số đường cong quy tắc xuất hiện, tất cả đều cuồn cuộn, nhìn như lộn xộn, không có chút kết cấu nào, nhưng mà lại đại biểu cho lực lượng huyền diệu nhất trên thế gian này.

Sáng thế chi lực.

Trừ trình độ nào đó mà nói, lúc khai sáng Tiểu thiên thế giới sinh ra lực lượng biến hóa, lực lượng này cực kỳ tương tự với Sáng thế chi lực của Sáng Thế thiên tôn. Thậm chí từ trình độ nào đó có thể nói, loại thế giới chi nguyên tự sinh ra đời nyaf, lúc diễn hóa ra thế giới càng gần với bản nguyên hơn.

Quá trình sáng thế này là một phen tạo hóa. Nếu như có thể cảm ngộ được chút Sáng thế chi lực từ trong này, đối với việc tăng tiến tu vi ngày sau đương nhiên có chỗ tốt rất lớn.

Tất cả mọi người đều là người tâm tư linh hoạt, sau khi bị cảnh tượng Sáng thế trước mắt làm cho khiếp sợ, rất nhanh đã phục hồi tinh thần lại, sắc mặt cả đám biến hóa. Giờ bọn hắn mới hiểu được Tiêu Thần mang bọn hắn đi quan sát quá trình Sáng thế, đây cũng không phải là thể hiện lực lượng của bản thân Tiêu Thần mà còn muốn mượn cơ hội này ban cho bọn hắn cơ duyên. Sau khi hiểu rõ điểm này, trong lòng mười Phá Diệt cảnh không khỏi có chút cảm kích.

Cơ duyên như vậy tất nhiên không có ai nguyện ý chậm trễ, mười người cứ như vậy trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, đầu ngẩng lên nhìn đường cong quy tắc diễn biến, như say như dại, không ngừng tìm kiếm lục lọi.

Dẫn mười Phá Diệt cảnh tới đây là ban ân huệ, đây là chuyện Tiêu Thần đã định trước. Đạo ngự nhân cũng phải có tiến có thoái, sau khi bá đạo phải là vương đạo, dùng ân huệ mới có thể thu lấy nhân tâm. Tuy nhiên lần này hắn cũng không có thời gian quan sát biến hóa của mười người.

Lúc thế giới chi nguyên mở ra, một đám nguyên thần của hắn không bị khống chế rơi vào trong đó, cả tâm thần dường như cũng dung hợp hoàn mỹ với thế giới chi nguyên, khiến cho hắn lập tức rơi vào trong một loại trạng thái kỳ dị... Quá trình Sáng thế nhanh chóng hiện lên trước mắt hắn, không có chút giữ lại nào..

Trong lúc nhất thời, Tiêu Thần say mê...

Lạnh lẽo như băng, hắc ám, một mảnh hư vô.

Giống như chớp mắt, lại giống như hàng ức vạn năm tháng trôi qua. Không biết qua bao lâu đột nhiên có một đạo ánh sáng nhạt xuất hiện trong bóng tối.

Tuy rằng yếu ớt nhưng mà lại kiên định đứng sừng sững trong bóng tối mà không bị dập tắt, ngược lại còn càng ngày càng mạnh hơn.

Thời gian thai nghén rất lâu, mãi tới nháy mắt vừa rồi thì linh quang trong hắc ám mới bộc phát. Từ cực hạn co rút lại một điểm rồi bỗng nhiên phóng ra lực lượng cường đại vô cùng, lan tràn ra hắc ám vô tận chung quanh.

Cỗ lực lượng này bắn ra có hai màu trắng đen, nó đi qua đâu sông hồ dần dần xuất hiện, sinh cơ được thai nghén ra. Mà hắc bạch chi lực kia lại tiêu tán, dung nhập vào trong thiên địa, chia làm ngũ sắc. Cỗ lực lượng mới tạo thành cuồng bạo vô cùng, khi thì liệt hỏa phun trào, khi thì không gian sụp đổ, hỗn loạn. Hoặc là có vòi rồng cao tới vạn dặm, tàn sát bừa bãi, nhổ núi lấp biển. Hoặc có lôi vân dày dặc, mưa to như trút nước, dìm ngập đại lục. cho nên tuy rằng có sinh cơ nhưng lại yếu đuối vô cùng, không có sinh linh.

Lực lượng ngũ sắc tràn ngập thiên địa, lại trải qua thời gian lắng đọng, diễn hóa lâu dài dần dần trở nên yên ổn, cũng diễn sinh ra từng đạo đường cong, bằng mắt thường không thể nhìn thấy. Nó tràn ngập trong thiên địa, hóa thành phong trấn trấn áp, khiến cho lực lượng mới bình phục triệt để ổn định, không gian mới thành lập không có đại kiếp nạn thiên địa, sinh cơ dần dần hội tụ, dần dần sinh ra sinh linh, bắt đầu xuất hiện duyên mộc thủ hỏa, nghiên cứu, thảo luận thiên đạo, mở ra luân hồi.

Vẻ mặt Tiêu Thần giật mình, hai mắt mê ly nhìn lực lượng biến hóa, sinh sôi nảy nở trước mắt. Khí tức trên người hắn thu liễm hầu như không còn, giống như là phàm nhân vậy, không có bất kỳ chỗ kỳ dị nào.

Giờ phút này hắn đang đắm chìm trong trạng thái nào đó, đang lơ lửng thần du, khó có thể tự kiềm chế.

Hai Ma tổ Thiên Đỉnh, Địa Lô nhìn trạng thái của Tiêu Thần hiện tại, trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ. Tục truyền khi mở ra thế giới chi nguyên, người mở có thể thể nghiện uy năng Sáng thế, đạt được thu hoạch cực lớn.

Tuy rằng bọn hắn cũng tận mắt nhìn thấy Thế giới chi nguyên mở ra và diễn biến, nhưng mà quá trình như vậy mới đầu bọn hắn còn có thể nhìn thấy rõ ràng. Trong lòng sinh ra cảm ngộ như có như không, có thể nương theo quá trình Sáng thế để suy diễn. Trình độ phức tạp, rộng lớn của nó thậm chí còn vượt qua cực hạn thừa nhận của nguyên thần bọn hắn. Bất đắc dĩ, bọn hắn đành thu hồi thần niệm, dường như cũng có thu hoạch. Chỉ cần ngày sau tinh thế cảm ngộ, phỏng đoán thì mới có thể chính thức hóa nó thành thứ hữu dụng với mình.

So sánh song phương, thu hoạch không gì sánh nổi. Chỉ thấy hiện tại Tiêu Thần còn đang cảm ngộ, từ đó đã đủ để chứng minh tất cả.

Nhân tổ, Hổ vương cảnh giác, ánh mắt nhìn qua mặt mọi người, nếu như có nửa điểm dị động nhất định hai người bọn hắn sẽ ra tay ngăn lại.

Mặc dù không biết trạng thái của Tiêu Thần hiện tại rốt cuộc là gì, nhưng mà bọn hắn lại mơ hồ cảm ứng được, lần cảm ngộ này đối với Tiêu Thần mà nói, có lẽ có ý nghĩa vô cùng quan trọng, tất nhiên không thể bị quấy rầy. Cũng may, tuy rằng vẻ mặt mọi người đều có biến hóa. Nhưng mà trong mắt lại hiện lên vẻ chần chờ, sau khi chần chờ cũng không thấy có dị động nào khác. Chuyện này khiến cho trong lòng Nhân tổ, Hổ vương âm thầm thở dài một hơi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...