Di Thần Nguyên vốn đã suy yếu, giờ phút này hai mắt đột nhiên mở ra, trong mắt tràn ngập vẻ cuồng hỉ. Hắn cố đề thi khí còn sót lại trong cơ thể, thân ảnh trực tiếp lao ra, bắn thẳng tới thương khung, trong lòng tràn ngập vui mừng.
Tuy rằng gần như vẫn lạc, nhưng mà chung quy hắn vẫn chạy thoát, không có vẫn lạc. Một khi không vẫn lạc, thì tất cả cực khổ phải chịu ngày hôm nay chung quy cũng sẽ có ngày đòi lại được.
Tiêu Thần đứng mũi chịu sào tiếng quát kia, lại có ngũ hành phong trấn bị đánh nát khiến cho sắc mặt hắn tái nhợt. Nhưng mà lưng eo hắn vẫn thẳng tắp như trước, ngẩng đầu nhìn về phía tu sĩ Thi tộc vừa mới hiện thân. Trường bào màu xanh phần phật, mái tóc đen tung bay, đôi mắt đen kịt, sáng chói như sao trời, bên trong có hàn mang lưu chuyển không ngớt.
Rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ vì sao Di Thần Nguyên này lại đau khổ chống đỡ như vậy. Sợ rằng đối phương đã sớm phát hiện Giới uyên sắp mở ra, cho nên mới buông tay đánh cược một lần, đánh bạc sẽ có cường giả Thi tộc hàng lâm... vận khí của đầu thi này không tệ, hiển nhiên đã đánh bạc thành công. Nhưng mà nếu như đối phương nghĩ rằng như thế đã bình yên đào tẩu, chỉ sợ đối phương đã cao hứng quá sớm.
Đầu thi mới xuất hiện có tu vi Đại Tôn Tạo Vật cảnh, chỉ là không biết đầu thi này có kháng cự được Táng Thi đinh trong tay hắn không?
Tiêu Thần dưa tay, Táng Thi đinh kia lập tức hiện lên trong tay hắn, hơi rung động lắc lư, dường như đã phát hiện ra được thi khí cường đại bên ngoài cho nên nó mới cảm thấy vui mừng, run rẩy như vậy.
Tiêu Thần vươn tay ném ra ngoài.
Linh quang chớp lên, Táng Thi đinh lập tức ra tay, bắn thẳng tới chỗ sâu trong thương khung đen kịt. Mà Di Thần Nguyên lại là kẻ đầu tiên phải đứng mũi chịu sào uy năng của Táng Thi đinh.
Trong long Di Thần Nguyên hung hăng nhảy dựng lên. Hắn lập tức cảm ứng được khí tức của Táng Thi Đinh sau lưng. Dùng tu vi của Tiêu Thần hiện tại kích phát ra Táng Thi Đinh, uy năng của nó sợ rằng có thể trực tiếp giết chết hắn, cho nên đầu thi này không dám ngăn cản.
Đột nhiên hắn cắn răng, trong miệng phát ra một tiếng gào thét oán độc, thân thể Thi Vương của hắn không ngờ lại tự bạo, tạo ra lực lượng trợ giúp hắn tiến lên. Khiến cho tốc độ nguyên thần của hắn tăng vọt, trong nháy mắt đã tiến vào bên trong thương khung vỡ vụn kia.
Táng Thi Đinh theo sát phía sau, lập tức chui vào bên trong.
- Táng Thi Đinh!
Tiếng gào thét thống khổ bỗng nhiên từ chỗ sâu trong thương khung vỡ vụn truyền ra, bên trong tràn ngập sát cơ, thống khổ, lại khó dấu vẻ kinh hoàng.
- Tiêu Thần, hôm nay nếu như ngươi dám cả gan làm tổn thương thi thể của bổn hoàng, như vậy ngày sau ta sẽ thôn phệ ngươi từng chút một, như vậy mới có thể giải mối hận ngày hôm nay!
Thanh âm nguyền rủa oán độc vang vọng, thi khí mang theo uy áp mênh mông kia dung tốc độ nhanh nhất tán loạn rồi biến mất. Vị đại năng Thi tộc thần bí này còn chưa chính thức hàng lâm Linh giới thì đã bị trọng thương, bị Tiêu Thần mạnh mẽ bức lui chật vật chạy đi.
Sưu…!!
Vẻ mặt Tiêu Thần âm trầm, Di Thần Nguyên quyết đoán tự bạo thân thể Thi Vương đã vượt lên trước một bước, sau đó được Đại Tôn Tạo Vật Cảnh của Thi Tộc che chở, nguyên thần có thể bảo tồn. Như vậy lần này ra tay Tiêu Thần cũng không thể chém giết được đối phương, đây là một tiếc nuối không nhỏ a.
Nhưng mà hơi trầm ngâm một lát, hắn vẫn buông tha ý định đuổi giết. Cho dù hắn có Táng Thi Đinh trong tay, nếu như thực sự đẩy Đại Tôn Tạo vật cảnh của Thi Tộc kia vào tuyệt cảnh, một khi đầu thi này dốc sức liều mạng, sợ rằng bản thân hắn sẽ rơi vào trong kết cục lưỡng bại câu thương. Mà hôm nay Đại Tôn Tạo Vật cảnh Thi Tộc đã hàng lâm, có lẽ còn có nguy hiểm khác tới từ Đại Thiên giới, tự nhiên Tiêu Thần không thể đặt bản thân mình vào hiểm cảnh được.
Mà trong lúc hắn đang suy nghĩ thì lại có biến cố đột nhiên xuất hiện.
Thương khung vỡ vụn còn chưa khép lại lại một lần nữa sụp đổ, uy áp Đại Tôn Tạo Vật cảnh lại ngang nhiên hàng lâm!
Cực nóng, bá đạo!
- Có thể dùng Táng Thi Đinh bức lui tu sĩ Thi Tộc, nhưng không biết ngươi có thủ đoạn đối phó với bổn tọa hay không?? Giết tu sĩ Hỏa tộc ta, ngày hôm nay ngươi tránh khỏi vẫn lạc!
Tiếng quát âm lãnh truyền đến, sát cơ lành lạnh trực tiếp bộc phát, lập tức tập trung vào người Tiêu Thần.
Sau một khắc là thời điểm đối phương sẽ ra tay!
Hỏa tộc, Đại Tôn Tạo vật cảnh!
Khuôn mặt Tiêu Thần cứng đờ, đồng tử co rút lại. Cảm ứng khí tức cường từ trong thương khung tan vỡ đen kịt truyền đến, vẻ mặt hắn cũng không có chút kinh hoảng nào.
Dùng tu vi trước mắt của hắn quả thực không có cách nào là địch với Đại Tôn Tạo Vật cảnh, nhưng mà như thế cũng không có nghĩa là hắn không có chút sức phản kháng nào, để mặc cho người ta chém giết.
Khẽ lật tay, linh quang chớp lên, một cái la bàn lập tức xuất hiện trên tay hắn, hoa văn tản mát ra linh quang màu vàng, bên trên nó có một mũi tên. Mũi tên màu vàng bộc phát ra kim quang chói mắt, khí tức lợi hại xông lên trời như muốn đánh nát trời cao!
Đại Tôn Tạo Vật cảnh của Hỏa tộc tới gần, khí tức lập tức đình trệ, hắn ta trầm mặc mấy tức rồi mới trầm giọng mở miệng:
- Đa Thiên la bàn, Diệt Thần chi tiễn!
Người này cho dù cố gắng giữ vững bình tĩnh, nhưng mà trong giọng nói lại run rẩy nhè nhẹ,lộ ra một tia hoảng sợ khó có thể áp chế.
- Nếu như ngươi tiến lên một bước nữa thì Tiêu mỗ tất nhiên sẽ lưu lại ngươi ở nơi này.
Tiêu Thần mở miệng, thanh âm bình thản lạnh lùng, truyền ra xa xa.
Đại năng Đại Tôn Tạo Vật cảnh của Hỏa tộc im lặng không nói, một lúc sau hắn mới chậm rãi thối lui, ngay cả một câu uy hiếp cũng không dám mở miệng nói ra.
Không phải là hắn không muốn, mà thực sự là không dám!
Uy áp biến mất, Thương Khung được chữa trị, tu sĩ mặc áo bào xanh lăng không mà đứng, sắc mặt bình thản, duy chỉ có áo bào xanh bay phất phới, không còn một tiếng động nào chung quanh, tất cả là một mảnh yên tĩnh.
Yêu Tổ, Ma Tổ, Nhân Tổ, Hổ Vương cùng rất nhiều Đại Năng Giả chú ý tới động tĩnh nơi này đều không lên tiếng. Bọn hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thần trên không trung, trên mặt tràn ngập vẻ rung động không có cách nào che dấu, ở chỗ sâu trong đôi mắt tràn ngập vẻ kính sợ.
Bình luận