- Sao vậy? Sao Thi Vương đạo hữu lại có biểu lộ như vậy, chẳng lẽ đạo hữu biết được tin tức gì sao?
- Không sai, bởi vì lần này bổn vương tới đây là thương nghị với bốn vị đạo hữu chuyện đối phó với Tiêu Thần này.
Di Thần Nguyên hít sâu một hơi, đè xuống sự kích động trong lòng rồi chậm rãi mở miệng.
- Bổn vương đã nhận được tin tức xác thực, giờ phút này Tiêu Thần còn chưa vẫn lạc.
Thanh âm bình tĩnh lại giống như một cục đá vạn cân ném vào hồ nước, lập tức kích thích ra ngàn vạn sóng biể.n
- Tuyệt đối không thể.
Đại Huyết Thần Gia Đại Lược trầm giọng mở miệng nói:
- Đám người lão phu tận mắt nhìn thấy Tiêu Thần bị Long Hoàng mang đi, không có lý nào mà đối phương có thể còn sống được. Lời này của Thi vương có nắm chắc hay không?
Di Thần Nguyên cười khổ một tiếng:
- Nếu không nắm chắc mười phần bổn vương há có thể nói cho chư vị biết chuyện này chứ?
Trong điện lập tức yên tĩnh, không cần dnt nhiều lời, bọn hắn cũng có thể nhìn ra ý tứ trong đó. Tiêu Thần chưa chết, như vậy lúc này Long Hoàng sẽ thến ào? Tuy rằng khó mà tin được, nhưng mà Thi vương cũng không có động cơ lừa gạt bọn hắn. Trong lúc nhất thời không có ai mở miệng.
- Không ngờ Tiêu Thần này lại có đại khí vận như vậy. Chúng ta dùng mọi cách tính toán hắn mà không ngờ hắn lại không chết.
Tử Nguyên chi chủ ngửa mặt lên trời cười dài, ngữ khí đìu hiu cô đơn, trong đó lại khó dấu nổi vẻ sợ hãi.
Mặc dù không biết Tiêu Thần làm thế nào để còn sống, nhưng mà đối phương có thể tránh thoát đại kiếp nạn như vậy tất có thu hoạch lớn. Đợi tới lúc đối phương tở về, bọn hắn nên ngăn cản thế nào đây?
Ba Huyết Thần liếc mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn ra vẻ oán độc và không cam lòng trong mắt đối phương. Bọn hắn vốn tưởng rằng đầu sỏ tội ác đã chết, đại thù Huyết Ngục tộc cũng coi như được báo vài phần, chỉ là lại không ngờ rằng Tiêu Thần vẫn bình yên vô sự, thậm chí còn chiếm được đại cơ duyên.
Nghĩ tới đây, ba Huyết Thần hận tới mức nghiến răng nghiến lợi.
Di Thần Nguyên nhìn biến hóa của bốn người này vào trong mắt cũng đã biết được bảy tám phần suy nghĩ trong lòng bọn hắn. Hắn lập tức suy nghĩ một phen, chuẩn bị lý do cho tốt, sau khi xác định không có chỗ nào không ổn, lúc này hắn mới trầm giọng mở miệng:
- Tiêu Thần chưa đặt chân lên Phá Diệt cảnh đã có lực chiến với chúng ta. Thậm chí còn liên tục chém giết Tứ Huyết Thần Ba Tư Đạt cùng với Tô cáp Hỏa tộc, đủ để thấy được chiến lực của đối phương kinh người, đáng sợ thế nào. Lần này đợi hắn trở về, cho dù chúng ta có liên thủ sợ rằng cũng chưa chắc có thể giữ được tính mạng. Xem ra chúng ta nên sớm trở về Đại Thiên giới thì hơn.
Giọng điệu của hắn có chút trầm thấp, lại lộ ra vẻ không cam lòng. Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần nghe vậy không nhịn được khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Nhưng lúc này ngữ khí của Di Thần Nguyên đột nhiên biến đổi:
- Tử Nguyên đạo hữu, chúng ta đều phụng mệnh mà tới, hiện tại có chút khó khăn như vậy lại phải chật vật chạy trốn trở về Đại Thiên giới giữ mạng. Cho dù có bình yên trở về sợ rằng cũng khó tránh khỏi bị trách phạt một phen.
Cho nên lần này lão phu nghĩ, phải tìm được một kế sách trung hòa, cho dù không có cách nào chém giết được Tiêu Thần thì cũng có thể khiến cho chúng ta lấy công chuộc tội, thậm chí còn được bề trên khen ngợi.
Trên mặt Tử Nguyên chi chủ hiện lên vẻ lo lắng, giờ phút này nghe vậy hắn không nhịn được mà híp mắt lại, cũng không có sốt ruột biểu đạt suy nghĩ trong đầu mình. Hắn trầm mặc một lát mới mở miệng nói:
- Chắc hẳn đây mới là mục đích chính thức khi tới đây của Thi vương a. Thi vương không ngại thì nói thẳng ra, nếu như có thể thực hiện đương nhiên lão phu sẽ không keo kiệt mà ra tay.
Hai mắt Di Thần Nguyên chớp lên, vẻ mặt không có chút khác thường nào.
- Thi tộc ta có một bí thuật gọi là Triệu hồn, dùng huyết thực tế tự là có thể bố trí ra đại trận triệu hồn, cưỡng ép lấy một trong tam hồn của tu sĩ thu vào trong tay. Lần này bổn vương muốn mượn uy lực của đại trận cưỡng ép lấy hồn phách bốn đạo hữu bên người Tiêu Thần, khiến cho hồn phách không được đầy đủ. Cho dù không chết cũng rơi vào trong hôn mê. Tam hồn không tụ, trọn đời không được thức tỉnh, chỉ có thể ngủ say cho tới khi vẫn lạc. Nếu như chúng ta có thể hoàn thành được việc này, chia đều hồn của bọn chúng giao cho đại nhân của mình, như vậy cũng coi như nắm một mệnh môn của Tiêu Thần, ngày sau lo gì không có cơ hội chém giết hắn cơ chứ? Chỉ là hiện tại Tiêu phủ có Nhân tổ, Hổ vương kia che chở, chỉ dựa vào lực lượng của một mình ta không có cách nào đối phó. Cho nên ta đặc biệt tới xin sự giúp đỡ của bốn vị đạo hữu, chúng ta liên thủ, uy năng của thuật triệu hồn sẽ phóng đại, như vậy việc này sẽ thành. Sau khi thành chuyện này, bổn vương chỉ cần một trong bốn hồn để làm vật tự bảo vệ mình. Những hồn còn lại do chư vị đạo hữu phân phối.
- việc này không biết bốn vị đạo hữu nghĩ thế nào?
Tử Nguyên chi chủ cúi đầu, dường như đang cân nhắc lợi hại, sau mấy tức mới chậm rãi gật đầu.
- Kế này của Thi vương rất tốt, cho dù Tiêu Thần có mạnh mẽ tới đâu, sau khi chúng ta hoàn thành chuyện này lập tức trở về Đại thiên giới, như vậy hắn có thể làm gì được chứ? Việc này theo như lời Thi vương nói đi, chúng ta hợp lực, mở ra đại trận triệu hồn.
Ba Huyết Thần gật gật đầu, sắc mặt lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.
Di Thần Nguyên cười dài ha hả, có chút thoải mái, nhưng mà trong lòng thì âm thầm cười lạnh. Từ lúc hắn nhập điện tới nay đã phát hiện ra Tử Nguyên chi chủ và ba Huyết Thần có chút thân mật, càng mơ hồ dùng Tử Nguyên chi chủ cầm đầu, hắn không khó đoán ra được Tử Nguyên chi chủ và ba Huyết Thần đã đạt thành hiệp nghị nào đó.
Nhưng mà đối với chuyện này hắn cũng không có đặt vào trong lfong.
Sau khi triệu hồn hoàn thành, Thi Hoàng đại nhân sẽ hàng lâm. Tới lúc đó bốn người này dám làm thế nào cơ chứ? Huống hồ Thi Hoàng đại nhân chưa chắc đã để lộ tin tức việc này ra ngoài. Cho nên khi đó giết người diệt khẩu đương nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Tử Nguyên chi chủ cầm đầu, bốn người liên thủ. Sau lưng Di Thần Nguyên có Thi Hoàng, song phương đều có mục đích riêng của mình. Chuyện này lại phải chuẩn bị xong trong thời gian ngắn nhất, trong thời gian ngắn nhất mở ra triệu hồi đại trận, tránh cho biến cố xảy ra.
...
Tổ thành, Tiêu phủ.
Bình luận