Đạo (Dịch) – Chương 2059

Uy áp như biển tràn ngập chung quanh.

Trong cảm ứng của Di Thần Nguyên, dường như hắn đã bị tách ra khỏi Tiểu Thiên thế giới, đang ở trong một tòa không gian độc lập khác. Dường như có một cỗ lực lượng không thể chống cự ở ngoài khoảng cách vô tận đang hàng lâm tới.

Đại năng Thi tộc.

Uy áp tới từ Đại Thiên giới.

Trong lòng Di Thần Nguyên lập tức sinh ra ý niệm như vậy trong đầu, trên mặt hắn lập tức hiện lên vẻ kính sợ.

- Không biết là vị đại năng nào trong tộc ta hàng lâm, Thi vương Di Thần Nguyên quy phục nghênh đón.

Ngay khi thanh âm của hắn vừa dứt thì có một cỗ thi khí lăng không sinh ra, hội tụ thành thân ảnh của một nam tử trung niên, khuôn mặt hơi mơ hồ, nhưng mà khí tức uy áp từ trong thân ảnh này truyền ra lại khiến cho thân thể Di Thần Nguyên cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch.

Tu sĩ Thi tộc Tạo Vật cảnh.

- Ngươi đã nuốt thi vương Sùng Sơn là cơ duyên, số phận của ngươi. Tất cả những thứ ngươi đạt được đều là của ngươi, bổn hoàng sẽ không can thiệp vào việc này.

Thân ảnh Thi hoàng chậm rãi mở miệng, thanh âm trầm thấp:

- Hôm nay bổn hoàng phí đại thần thông đưa một tia thần niệm hàng lâm Tiểu Thiên giới là có chuyện quan trọng muốn giao phó cho ngươi. Nếu như có thể làm thỏa đáng sẽ lập đại công. Khi đó bổn hoàng sẽ đích thân ra tay, tiếp dẫn ngươi trở về Đại thế giới, nếu không...

Thi hoàng này cũng không cón ói rõ, nhưng mà trong thanh âm lại tràn ngập sát ý đằng đằng khiến cho Thi vương Di Thần Nguyên không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

- Thi Hoàng đại nhân có lệnh, Di Thần Nguyên nhất định sẽ toàn lực ứng phó, tất không làm cho đại nhân thất vọng.

Giờ phút này tuy rằng mặt ngoài hắn sợ hãi, nhưng mà trong lòng thì thở dài một hơi. Hắn nuốt Thi vương Sùng Sơn, trong Thi tộc vốn không phải là tội lớn. Nhưng mà một khi chưa được Thi tộc thừa nhận thì chung quy có chỗ không ổn. Hiện tại Thi hoàng mở miệng, trực tiếp bỏ qua việc này, đương nhiên là đại hỉ. Mà nhiệm vụ lần này, có thể khiến cho Thi Hoàng không tiếc dùng thần niệm hàng lâm, tất nhiên là chuyện cực kỳ quan trọng. Có lẽ sẽ có khó khăn. Nhưng mà chỉ cần hoàn thành, hồi báo nhất định sẽ phong phú vô cùng. Dùng tu vi Phá Diệt cảnh của hắn, trong Đại Thiên giới hiển nhiên không coi là gì. Nhưng mà trong Tiểu Thiên giới, nếu như toàn lực mưu đồ chuyện gì đó, muốn hoàn thành tự nhiên cũng không khó.

Bên ngoài lo bên trong vui mừng, đây là câu khái quát tâm tình của Di Thần Nguyên lúc này.

Thân ảnh Thi hoàng gật đầu, hắn có chút thỏa mãn với thái độ hiện tại của Di Thần Nguyên:

- Trong Nhân tộc có một tu sĩ là Tiêu Thần, bên người hắn có bốn vị đạo lữ song tu từ Nhân gian giới phi thăng mà tới. Bổn hoàng ra lệnh cho ngươi bắt được tứ nữ, nếu không thể thì lui lại tiếp tục chờ thời cơ. Dùng thuật triệu hồn của Thi tộc chúng ta, lấy một trong tam hồn cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Tiêu Thần.

Lại là Tiêu Thần.

Bắt được đạo lữ của hắn, nhưng mà xét tới cùng cũng chỉ nhằm vào một mình hắn ta mà thôi. Hiện tại nghe đồn Tiêu Thần lành ít dữ nhiều, hơn phân nửa đã vẫn lạc. Trong lòng Di Thần Nguyên vốn đã không tin, giờ phút này hắn càng chắc chắn hơn về việc này. Nếu không phải như vậy thì Thi Hoàng đại nhân há có thể ra tay sắp xếp chuyện này. Nhưng mà có một điểm Di Thần Nguyên có chút khó hiểu, tuy nhiên Tiêu Thần chỉ là một tu sĩ Phi thăng từ Phu Du giới, rốt cuộc có chỗ nào thần kỳ mà lại khiến cho Thi Hoàng đại nhân tự mình nhúng tay... Chẳng lẽ là bởi vì kiện bảo vật kia? Nghĩ tới điểm này thân thể Di Thần Nguyên đột nhiên cứng đờ, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin và không cam lòng. Thôn phệ tất cả của Thi vương Sùng Sơn đương nhiên hắn biết được rất nhiều bí mật. Tỷ như vô số năm tháng trước các tồn tại đỉnh phong trong Đại Thiên giới tranh đoạt và chém giết, mà cũng khi đó đám người Thi vương Sùng Sơn, Tử Nguyên chi chủ hàng lâm Tiểu Thiên giới...

Từ việc Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên chi chủ ra tay với Tiêu Thần thì Di Thần Nguyên đã đoán được điểm này. chỉ là hắn chỉ cười cười, chưa từng tin tưởng. Chí bảo như vậy Đại Thiên giới tìm kiếm khắp nơi không được, há có thể được Tiêu Thần thu vào trong tay chứ? Có lẽ trong lòng hắn căm thù Tiêu Thần cho nên căn bản không muốn thừa nhận Tiêu Thần có số mệnh, cơ duyên viễn siêu bản thân. Thế nhưng cho dù không tin thế nào thì chung quy cũng không thể lừa mình dối người được mãi... Thi Hoàng đại nhân ra tay, chuyện này đã không còn chỗ khả nghi gì nữa. Tiêu Thần... Hắn đã có được chí bảo này, đã có chí bảo trong tay, đại kiếp nạn trước mắt há có thể giết chết đối phương cơ chứ? Sợ rằng không lâu nữa đối phương sẽ trở về.

Di Thần Nguyên cúi đầu, không cho Thi Hoàng nhìn thấy vẻ không cam lòng và oán độc, ghen ghét trong mắt hắn.

Cho dù có được chí bảo như vậy thì thế nào chứ? Thi tộc ta đã phát giác ra, để xem ngươi có thể tiêu dao được tới bao giờ.

Tiêu Thần, cho dù hiện tại ngươi chưa chết, nhưng mà một khi bốn vị đạo lữ của ngươi rơi vào trong tay Thi tộc ta, ngày sau thế nào còn không phải tùy ý để cho tộc ta đắn đo hay sao?

Trong lòng Di Thần Nguyên gầm nhẹ, dữ tợn mà ngoan lệ. Hắn muốn tận mắt nhìn thấy Tiêu Thần chết thảm.

- Được rồi. Bổn hoàng không tiện ở lâu, thần niệm sắp trở về Đại Thiên giới. Lực lượng của hình chiếu này ban cho ngươi thôn phệ, sau khi dung hợp nó thương thế trong cơ thể ngươi sẽ khỏi hẳn. Chuyện hoàn thành thì bổn hoàng sẽ hàng lâm. Hiện giờ ngươi đi chuẩn bị đi.

Nói xong, thân ảnh Thi Hoàng bỗng nhiên run lên, lập tức tản ra, hóa thành một đoàn thi khí tinh thuần, uy áp mênh mông cuồn cuộn và cảm giác phân cách không gian đồng thời tiêu tán, thần niệm của Thi hoàng đã rời đi.

Di Thần Nguyên lẳng lặng chờ một lát, đợi cho Thi hoàng triệt để rời đi thì hắn mới đứng dậy. Nhìn lực lượng Thi hoàng trước mắt, hắn liếm khóe miệng, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...