Đạo (Dịch) – Chương 2056

Sau khi thôn phệ lực lượng tự bạo của nguyên thần Long Hoàng, hình thể của Kim ấn cũng không có gì biến hóa. Chỉ là Kim quang lại bỗng nhiên trở nên nồng đậm, bộ dáng như vừa mới ăn thứ đại bổ vậy. Kim quang lóe lên, nó rơi vào trong nguyên thần Tiêu Thần rồi biến mất không thấy gì nữa.

Mắt thấy một màn này, trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ suy tư. Có lẽ hôm nay kim ấn ra tay giúp hắn không sai, nhưng mà cũng có một phần nguyên do là muốn hấp thu lực lượng nguyên thần của Long Hoàng để bổ sung cho bản thân. Chỉ là, nó đã có uy năng như vậy vì sao không sớm xuất thủ, còn chờ tới lúc Long Hoàng bộc phát mới có thể tiến hành hấp thu? Điểm này cho dù không nghĩ ra, nhưng mà nghĩ tới việc Kim ấn thần bí, Tiêu Thần cũng không lãng phí thêm thời gian suy đoán làm gì. Đợi ngày sau, khi có thể biết được cũng sẽ nước chảy thành sông.

Tiêu Thần vươn tay thu đoàn quang mang ảm đạm sau khi nguyên thần Long Hoàng tiêu tán lưu lại. Hắn chần chờ một lát, cũng không dò xét ngay lúc này. Vốn hắn đã bị trọng thương, nếu như lại xảy ra một chút ngoài ý muốn chẳng phải sẽ vô cùng phiền phức sao? Thoáng chần ờ, hắn lấy ra một hộp ngọc, cẩn thận đặt đoàn quang mang ảm đạm này vào bên trong, lại bố trí phong trấn. Lại thu Đa Thiên la bàn vào trong nhẫn trữ vật. Bởi vì Tiểu Huyết ra tay hủy đi thân thể ngũ hành thần long của Long Hoàng, giữ lại Đa Thiên la bàn khiến cho Tiêu Thần không cần vận dụng chí bảo này, có thể để đối phó với đại kiếp nạn ngày sau. Lần này hắn lại thiếu nợ ân tình rất lớn của Tiểu Huyết.

Tuy nhiên hiện tại cũng không phải là lúc xoắn xuýt những chuyện này. Tiêu Thần cúi đầu nhìn lực lượng ngũ hành bản nguyên vừa mới sinh ra đang dần dần bình tĩnh lại. Trên mặt không nhịn được lộ ra chút kích động và chờ mong. Chuyện hôm nay liên miên không dứt, nguy cơ trùng trùng, cũng may hắn kiên trì được tới cuối cùng. Thi triển Toái nguyên, vốn hắn đã ôm tín niệm phải chết, nhưng mà không ngờ chuyện lại đột nhiên biến đổi như vậy. Long Hoàng ra tay muốn đoạt lợi một mình, cuối cùng lại rơi vào trong kết cục thần hình câu diệt, lại tặng cho Tiêu Thần cơ duyên lớn như vậy. Không chỉ cho hắn cơ hội thoát khỏi hiểm cảnh mà sau khi hấp thu, luyện hóa bản nguyên càng có thể khiến cho tu vi hắn tăng lên rất lớn.

Long Hoàng đã vẫn lạc, lạc vẫn của lão Long này trong bản nguyên cũng tiêu tán. Cơ duyên này đã thuộc về một mình hắn. Nhưng mà trước khi còn chưa hoàn thành hấp thu, luyện hóa thì Tiêu Thần vẫn bị trọng thương. Nếu như lại xuất hiện biến cố nào khác, chưa hẳn hắn đã có vận khí tốt như trước. Cho nên chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là hấp thu bản nguyên, thoát khỏi tình thế nguy hiểm.

Tiêu Thần khanh chân ngồi trong hư không, ý niệm khẽ động. Lực lượng ngũ hành bản nguyên ỏ trước đó lập tức cuồn cuộn rồi chậm rãi bay lên, bao phủ lấy thân thể Tiêu Thần vào bên trong.

...

Linh giới, Nhân tộc, Tổ thành.

Di gia tuyên bố phong môn nhiều ngày, từ bề ngoài nhìn vào Di gia tràn ngập khí thê bức người. Nhưng mà ở trong không còn bất kỳ cường giả nào đóng ở đây. Tất cả cường giả và tu sĩ dưới trướng trong tộc đều tiến vào trong giới tử giới.

Hai trăm vạn tu sĩ Di gia phân thành hai mươi đợt, mỗi lần mười vạn người xuôi theo động quật đen kịt đi xuống dưới, tiếp nhận gia tộc ban thưởng.

Nhưng mà hiện tại đã có một trăm chín mươi vạn tu sĩ tiến vào trong đó, mười vạn người còn lại lúc này đứng trước cửa động quật, trên mặt hiện lên vẻ kinh nghi, không muốn bước vào bên trong. Một trăm chín mươi vạn tu sĩ, trong đó không thiếu cường giả Thiên Nhân cảnh. Nhưng mà sau khi tiến vào lại không có một ai lần nữa xuất hiện. Cho dù lão tổ Di gia tự mình giải thích bọn hắn đang tu luyện trong lòng đất, nhưng mà cũng không có cách nào làm yên ổn nhân tâm được.

Lão tổ Di gia mang theo chúng cường giả Di gia đứng bên cạnh động quật, sắc mặt lão quái này có chút âm trầm, chậm rãi mở miệng:

- Lão phu đã nói rồi, tu sĩ lúc trước tiến vào đang khổ tu tiêu hóa ban thưởng. Chẳng lẽ các ngươi có nghi vấn với lão phu sao?

Nói xong trong mười vạn tu sĩ Di gia lập tức truyền ra xao động.

Uy vọng của lão tổ Di gia rất nặng, lại mở miệng như vậy đương nhiên cực kỳ có sức nặng.

- lão tổ, cũng không phải huynh đệ chúng ta không muốn tin ngài. Mà là một trăm chín mươi vạn huynh đệ biến mất không còn tung tích, chusngt ta thực sự khó có thể yên tâm a.

Trong mười vạn tu sĩ, một tu sĩ Thiên Nhân tứ cảnh tiến lên một bước rồi kính cẩn mở miệng:

- Chỉ cần lão tổ tùy ý gọi ra một tu sĩ trước đó tiến vào trong hang đá này ra, như vậy chúng thuộc hạ tự đoạn một tay bồi tội với lão tổ, rồi sau đó lại dẫn huynh đệ tiến vào trong, tuyệt đối không có nghi vấn gì nữa.

Người này mở miệng có chút thành khẩn, nhưng mà khuôn mặt của lão tổ Di gia lại cứng đờ, ngày càng trở nên âm trầm. Trong hang đá có tình huống gì đương nhiên hắn biết. Người tiến vào bên trong chỉ sợ đã biến thành huyết nhục, bị thôn phệ sạch sẽ, nào có thể gọi ra được nữa?

Bầu không khí trong lúc nhất thời trở nên cực kỳ giằng co.

Tiếng bước chân nhàn nhạt đột nhiên vag lên, tiếng bước chân này là từ bên trong hang đá dưới lòng đát truyền lên. Bởi vì hành lang dài dằng dặc, quanh co, cho nên mơ hồ có thể mơ hồ nghe thấy tiếng vang bước chân có chút rối loạn, mất trật tự, làm cho trong lòng người ta không tự chủ đợc sinh ra vài phần nóng nảy. Tuy rằng tần suất thanh âm này không nhanh, nhưng mà rải rác mấy tức đã có một đạo thân ảnh từ bên trong hang đá đi ra.

Thân thể thon dài, hình dáng anh tuấn, chỉ là màu da tái nhượt, như là quanh năm không thấy ánh mặt trời vậy. Người mặc bộ trường bào màu đỏ như máu, lại càng tăng thêm vài phần khí tức thần bí mà âm lãnh của hắn. Người này chính là Di Thần Nguyên. Nhìn bộ dáng của hắn hiện tại, hiển nhiên sau khi thôn phệ rất nhiều tu sĩ dưới trướng Di gia thương thế đã khôi phục rất nhiều. Lỗ thủng khủng bố trước ngực bị Táng Thi đinh xuyên thủng cũng đã dược chữa trị nguyên vẹn.

Lão tổ Di gia quay người, ánh mắt nhìn về phía Di Thần Nguyên, hai hàng lông mày không nhịn được nhíu lại. Có chút chần chờ, nhưng mà cũng không có mở miệng. Chúng tu sĩ Di gia phía sau bạo động, thấy lão tổ trầm ổn bình tĩnh như vậy, lúc này cả đám mới trở nên yên ổn.

- Thi vương Di Thần Nguyên.

Mười vạn tu sĩ Di gia liên tục kinh hô. Nghĩ tới rất nhiều tu sĩ tiến vào trong hang đá trước đó, sắc mặt bọn họ bỗng nhiên trở nên tái nhợt, không còn một chút máu nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...