Khi đó tất cả mọi chuyện sẽ trở nên rất dễ dàng. Đợi tới lúc nguyên thần Long Hoàng bị thiêu đốt hầu như không còn, tình thế nguy hiểm này tự giải. Biện pháp thứ hai là chém giết bản thể của Long Hoàng này, chỉ cần phá vỡ nó, lực lượng tranh đoạt ngũ hàn bản nguyên với Tiêu Thần sẽ lập tức biến mất. Đợi sau khi lực lượng bản nguyên mới sinh ra nhập thể thì đại cục hôm nay cũng đã định.
Chỉ là điểm thứ nhất hi vọng mịt mù, hắn cũng không biết lai lịch của Kim ấn, không có biện pháp nào làm cho uy năng của hắn tăng vọt trong thời gian ngắn. Cho nên trước mắt Tiêu Thần chỉ có con đường thứ hai mà thôi. Lúc trước Long Hoàng toàn lực đồng hóa, dung hợp lực lượng bản nguyên, Tiêu Thần mượn lực ân cần săn sóc nguyên thần, đã có được quyền khống chế thân thể một lần nữa, đồng thời cũng hội tụ ra một cỗ pháp lực trong cơ thể. Tuy rằng nó yếu đuối, nhưng lại đủ sức mở nhẫn trữ vật ra, lấy ra một kiện chí bảo khác trong tay hắn. Hiện tại thương thế hắn rất nặng, dù có bảo vật khác cũng vô lực mang ra sử dụng. Mà muốn chém giết thân thể Ngũ hành thần long của Long Hoàng, hắn chỉ có thể dùng lợi khí sát phạt mới có thể làm được.
Diệt thần chi tiễn, đa thiên la bàn.
Lão tổ Lý thị bố cục nhiều phen, khảo nghiệm thân phận của Tiêu Thần, cũng lưu lại cơ duyên tặng cho Tiêu Thần. Trải qua ba phen kiếp nạn, thu được ba bộ phận của Đa Thiên la bàn, tổ hợp lại nguyên vẹn. vật này theo lão tổ Lý gia suy tính, lúc đại kiếp nạn sinh tử ngày sau nó có thể trợ giúp Tiêu Thần một tay, là chí bảo tìm đường sống trong chỗ chết. Vật có thể được lão tổ Lý thị nhắn nhủ như vậy đương nhiên không tầm thường. Một khi ra tay, uy năng mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Tạo Vật cảnh chưa hẳn đã không thể ngăn cản. Nếu như vậy dụng vật này, dù là thân thể Ngũ Hành thần long của Long Hoàng cứng rắn vô cùng cũng khó thoát khỏi kết cục bị chém giết. Đến lúc đó, tình thế nguy hiểm hiện tại tự nhiên sẽ bị phá giải. Đây cũng là chuẩn bị của Tiêu Thần ở phía sau. Nhưng mà Đa Thiên la bàn chung quy cũng là một đường sinh cơ mà lão tổ Lý gia bố trí cho Tiêu Thần thoát khỏi đại kiếp nạn. Nếu không phải lúc này gặp phải nguy cơ vẫn lạc thì nhất định Tiêu Thần sẽ không sử dụng. Nhưng mà hiện tại quả thực không còn biện pháp nào khác thì hắn cũng không thể nào tiếc rẻ bảo vật được. Đại kiếp nạn ngày sau? Đợi tới rồi nói tiếp. Nếu như không sống quah ôm nay thì giữ lại bảo vật có tác dụng gì chứ? Bất quá cũng chỉ là giữ cho người khác mà thôi.
Tiêu Thần vốn không phải là người không quyết đoán. Trong lòng đã có kế hoạch đương nhiên hắn càng không trì hoãn nhiều. Huống hồ giờ phút này lực lượng trong cơ thể hắn không ngừng trôi qua. Một cỗ pháp lực mà khó khăn lắm hắn mới tụ tập được cũng không chống đỡ được quá lâu. Nếu như muốn ra tay thì nhất định phải là ngay lúc này.
Ở chỗ sâu trong đôi mắt đen kịt có lệ mang hiện lên. Linh quang trên tay Tiêu Thần chớp lên, Đa Thiên La bàn trực tiếp xuất hiện trong tay, ý niệm tập trung vào trên thân thể Ngũ hành thần long của Long Hoàng. Hoa văn trên la bàn lần lượt sáng lên, tản mát ra linh quang màu vàng. Về phần Diệt Thần chi tiễn kia, kim quang bên trên nó càng thêm chói mắt.
Một cỗ khí tức sắc bén, khắc nghiệt bỗng nhiên hàng lâm, từ phía xa chỉ về bản thể Long Hoàng, chỉ đợi tâm niệm vừa động là có thể kích phát ra, hủy diệt thân thể Long Hoàng.
Nhưng mà Tiêu Thần vẫn muốn chờ một chút.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy như xuyên qua không gian vô tận, không biết đi tới phương nào. Nhưng miệng lại than nhẹ:
- Bổn tọa đưa ngươi tới bên cạnh Long Hoàng nhiều năm, dùng thân phận của ngươi không có khả năng không phát giác ra được chuyện này. Hôm nay để xem có phải chuyện ngươi bố trí ở phía sau hay không...
Linh giới, lãnh địa Yêu tộc, Long đảo.
Bởi vì Long Hoàng đại nhân có chuyện quan trọng cho nên tạm rời Long đảo, trong vòng trăm năm mới quay lại. Trong lúc này tất cả sự vụ đều do Thiên Đạo chi long đại nhân chấp chưởng. Cũng may tộc nhân Long tộc rất thưa thớt, phần lớn đều yêu thích ngủ say tu luyện, cực ít có sự vụ cần Long đảo nhúng tay vào. Cho nên sau khi Long Hoàng rời đi không lâu, Thiên Đạo chi long lập tức tuyên bố bế quan, muốn đột phá tu vi. Đồng thời hắn còn hạ nghiêm lệnh, nếu như không phải là đại sự có liên quan tới an nguy của Long tộc thì không được phép quấy rầy hắn.
Nhưng mà hôm nay trong mật thất tu luyện quy cách cao nhất của Long tộc kia, thiếu niên tuấn tu kia không có tu luyện như trong tưởng tượng của người ngoài mà chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn hư vô trước mắt, dường như đang đợi thứ gì đó.
Tuy rằng bộ dáng của hắn non nớt, nhưng mà lưng eo cao ngất, thân phận tôn quý, trong lúc mơ hồ có một cỗ khí tức tôn quý, uy nghi tràn ngập quanh thân. Nếu như nhìn kỹ sẽ nhận ra, bộ dáng hình người của thiếu niên này có chút tương tự với Tiêu Thần.
Thiếu niên này là Tiểu Huyết.
Mà vào lúc này trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn có sát ý lóe lên, lạnh lùng mở miệng:
- Long Hoàng, nếu như vậy thì đừng có trách ta vô tình.
Nói xong, hắn giơ một tay lên, bàn tay thanh tú lại có chút tái nhợt tràn ngập Lôi Hỏa chi lực. Hắn hung hăng chộp một trảo vào trong hư không trước mặt.
Một cỗ lực lượng quỷ dị chấn động từ trong tay hắn lập tức bộc phát, bỗng nhiên tiêu tán rồi dung nhập vào trong không gian. Dùng tốc độ không có cách nào tưởng tượng ra được vượt qua không gian vô tận, ngay lập tức bắn đi.
Trong không gian độc lập, lực lượng khủng bố chấn động khắp ngóc ngách của không gian. Nếu không phải nơi này dùng lực lượng ngũ hành bản nguyên để chống đỡ thì sợ rằng hôm nay đã sớm bị nứt vỡ, tàn phá thành từng mảnh nhỏ.
Kim ấn phóng thích quang mang giống như thủy triều lưu chuyển không ngớt, mạnh mẽ trấn áp nguyên thần của Long Hoàng vào trong. Nguyên thần của lão Long này hừng hực thiêu đốt, điên cuồng giãy dụa.
Thân thể ngũ hành chân long kéo dài ngàn dặm, lân giáp màu vàng phát ra khí tức tôn quý, cửu trảo dưới bụng sáng lóng lánh như là tinh thiết đúc thành.
Tiêu Thần lăng không mà dứng, cầm trong tay Đa Thiên la bàn, kim quang bên trên dần dần đại thịnh. Sau một khắc, một cỗ khí tức khác thường bỏ qua lực lượng Tạo Vật cảnh phong trấn của Long Hoàng, bỗng nhiên từ trong hư không tràn ra, hàng lâm nơi này.
Ngay khi cảm ứng được cỗ khí tức này, nguyên thần của Long Hoàng cứng đờ, trong đôi mắt rồng của hắn tràn ngập vẻ khiếp sợ, còn có vẻ không thể tin nổi.
Bình luận