Đạo (Dịch) – Chương 2052

Dù lão Long này có thủ đoạn công kích nguyên thần khác, nhưng mà uy năng cũng chỉ như hai lần ra tay này, muốn đánh vỡ kim quang thủ hộ, tuyệt đối không phải là chuyện trong giây lát. Hắn vì cầu ổn thỏa cho nên chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Thế nhưng thế cục trước mắt lại không cho hắn có thời gian trì hõa nhiều hơn. Hắn phải trong thời gian ngắn nhất giết chết Tiêu Thần. Xung đột giữa hai loại ý niệm trong lực lượng bản nguyên mới sinh ra càng ngày càng mạnh, nếu như tiếp tục chỉ sợ sẽ thực sự sụp đổ, vỡ vụn. Đến lúc đó tâm huyết bố trí nhiều năm của Long Hoàng sợ rằng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

Điểm ấy đương nhiên hắn không cho phép. Trong lòng lão Long này nảy sinh sự ác độc, không ngờ lại lựa chọn muốn đi nước cờ hiểm. Tuy rằng kim quang mạnh, nhưng mà dưới trùng kích nguyên thần của hắn lại lập lòe sáng tối. Hiển nhiên, tuy rằng lực phòng ngự mạnh, nhưng mà cũng chỉ có hạn. Chỉ cần hắn nguyên thần xuất thể, dốc sức đánh một kích là nhất định có thể đánh nát nó, thuấn sát Tiêu Thần. Chỉ cần Tiêu Thần vừa chết, tất cả biến cố lập tức tiêu tán. Bản nguyên là của hắn, bảo vật cũng là của hắn, vô cùng nhẹ nhàng.

- Dùng uy năng nguyên thần của bổn hoàng, tất có thể thắng, tru sát nguyên thần.

Ở chỗ sâu trong mắt Long Hoàng có lệ mang lóe lên. Tiếp đó, trong nháy mắt này nguyên thần của hắn lập tức phá thể mà ra. Chính là hư ảnh một đầu Chân long, dưới bụng có cửu trảo, long lân lập lòe kim quang nhàn nhạt, rít gào phá không, giương nanh múa vuốt bắn thẳng tới Tiêu Thần.

Sưu.

Nguyên thần nhanh chóng bắn đi, sắc mặt của Tiêu Thần vẫn tái nhợt như trước. Nhưng mà vẻ hoảng sợ trong mắt trước đó lại biến mất toàn bộ, thay vào đó là bình tĩnh cùng với sát cơ lạnh lẽo ở chỗ sâu trong mắt.

- Kim Ấn.

Tiêu Thần mở miệng, hai chữ này lạnh lùng mà sát phạt.

Nguyên thần của Long Hoàng đã xuất hiện, lần này người có thể trợ giúp hắn thoát kiến nạn này cũng chỉ có Kim ấn. Nó đã ra tay trợ giúp hắn thì tuyệt đối không có đạo lý nào buông tay vào lúc này.

Sau một khắc, kim ấn từ trên đỉnh đầu Tiêu Thần bay lên, trôi nổi giữa không trung, linh quang màu vàng tôn quý, chói mắt bỗng nhiên hàng lâm, bao phủ không gian ba trượng quanh thân Tiêu Thần. Kim quang nhàn nhạt mà tôn quý, chỉ là giờ phút này nó lại phóng ra lực lượng giam cầm, trấn áp làm cho người ta tuyệt vọng.

Nguyên thần của Long Hoàng tới gần Tiêu Thần, khoảng cách chỉ còn hơn trượng, chỉ cần lóe lên một cái là có thể đi vào trong không gian nguyên thần của Tiêu Thần rồi xóa bỏ nguyên thần của hắn. Nhưng mà hiện tại dưới đạo kim quang này, nguyên thần Long Hoàng lại bị áp chế, không thể nào nhúc nhích nửa điểm. Nếu không phải ngũ hành bản nguyên dung hợp xảy ra sai lầm thì tu vi của lão quái này đã sớm chính thức bước vào Tạo Vật cảnh. Đây là bản nguyên hạn chế, nhưng mà không có cách nào trói buộc nguyên thần của hắn. Cho nên tu vi nguyên thần của Long Hoàng đã sớm là Đại Tôn Tạo Vật cảnh. Nhưng chính bởi vì như vậy mới càng làm lộ ra uy năng khủng bố của kim ấn. Nguyên thần Tạo Vật cảnh của Long Hoàng dưới sự trấn áp của hắn lại chỉ có thể đau khổ chống đỡ, không có cách nào nhúc nhích nửa điểm. Kim quang nhàn nhạt kia không ngờ lại có thần uy, có thể trấn áp được nguyên thần của Đại tôn Tạo Vật cảnh.

Kim ấn ra tay quả thật không có gì bất lợi, trấn áp nguyên thần Long Hoàng Tạo Vật cảnh mà không có chút miễn cưỡng nào. Chuyện hiện tại vốn khó giải quyết, nhưng mà sau khi kim ấn xuất hiện lại xuất hiện thay đổi ngang trời lệnh đất như vậy.

Long Hoàng bức thiết ra tay, lại bị kim ấn trấn áp, vô lực tranh đoạt bản nguyên chi lực với hắn. Chỉ cần hắn có thể hoàn thành hấp thu luyện hóa nó, không chỉ có thể tự giải tử cục trước mắt, thậm chí còn khiến cho tu vi một đường tăng vọt.

Kết quả như vậy Tiêu Thần sao có thể không thích cơ chứ?

Trước đó từng nói, mọi chuyện trên thế gian đều có hai mắt, một người vui một người buồn. Hiện tại Tiêu Thần mượn Kim ấn tính toán Long Hoàng, lập tức nghịch chuyển được địa vị giữa hai người. Khi đối phương vui mừng, đối với Long Hoàng mà nói, đương nhiên rất không ổn.

Trong hai mắt nguyên thần của lão Long này tràn ngập vẻ khó có thể tin và điên cuồng, độc ác. Hắn phán đoán sai lầm uy năng bảo vật trong tay Tiêu Thần, thế cho nên mới rơi vào trong kết cục bi thảm, bị phong trấn. Tuy nhiên hắn cũng không khó nhìn ra mình bị Tiêu Thần tính toán. Nhưng mà giờ phút này Long Hoàng không có thời gian hối hận, nếu như không có cách nào lao ra khỏi phong trấn. Một khi Tiêu Thần hấp thu toàn bộ lực lượng bản nguyên mới sinh ra, thứ chờ đợi hắn chính là kết cục bi thảm. Chẳng những tính toán thất bại, lực lượng ngũ hành bản nguyên cả đời khổ tu đạt được sẽ trở thành mai mối cho người khác... Dùng tâm tính của Tiêu Thần, trải qua chuyện hôm nay, há có thể buông tha hắn? Không nói trước có bị rút hồn luyện phách hay không, nhưng mà nhất định sẽ có kết cục chết không có chỗ chôn.

Trong đầu Long Hoàng nhanh chóng suy nghĩ, trong nháy mắt này trong lòng hắn đã có quyết định. Vô luận như thế nào cũng khó thoát khỏi cái chết, như vậy đương nhiên hắn sẽ không khoanh tay chịu chết. Dù cho không thể thành công nhưng mà lão Long này cũng muốn buông tay đánh cược một lần. Cứ buông tay như vậy không phải là tính tình của Long Hoàng, hắn cũng tuyệt đối không can tâm.

Sau một khắc, nguyên thần của Long Hoàng dưới kim ấn trấn áp, trong miệng bộc phát ra một tiếng rít gào điên cuồng, dữ tợn mà quyết liệt. Điên cuồng ngoan lệ. Một đám hỏa diễm bỗng nhiên xuất hiện trên nguyên thần hắn, màu đỏ thẫm, giống như là huyết diễm. Nương theo hỏa diễm thiêu đốt trên nguyên thần. Uy áp mà nguyên thần Long Hoàng phóng ra lập tức dùng tốc độ kinh người bạo tăng.

Thiêu đốt nguyên thần.

Nguyên thần Tạo Vật cảnh của Long Hoàng tự cháy, cưỡng ép kích phát lực lượng nguyên thần, trong thời gian ngắn bộc phát, lực lượng điên cuồng tăng vọt, thậm chí có thể so sánh với uy năng của Tạo Vật cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mạnh hơn nữa. Chỉ là loại kích phát này là tổn thương mà lực lượng không thể chữa trị được. Sau khi thiêu đốt, muốn bổ sung tiêu hao sẽ rất khó khăn. Một khi thiêu đốt nguyên thần, kém nhất cũng là kết cục nguyên thần trọng thương, nếu như nghiêm trọng thậm chí còn rơi vào trong kết cục nguyên thần tán loạn, không rơi vào trong luân hồi. Nếu không phải bị Tiêu Thần đẩy vào trong tuyệt cảnh, tới mức không còn đường lùi thì Long Hoàng tuyệt đối sẽ không đi một bước này. Nhưng mà trước mắt, vì bảo vệ tính mạng cho nên hắn mới buông tay đánh cược một lần, hắn chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...