Đạo (Dịch) – Chương 1998

Trong mắt Thi vương Di Thần Nguyên lóe lên lệ mang, từ lúc khai chiến tới nay hắn chỉ có thể bị Nhân tổ chèn ép xuống thế hạ phong, trong lòng đã sớm nghẹn khuất, hôm nay đã có cơ hội tự nhiên hắn sẽ không bỏ qua.

Nghĩ cho cùng, lúc này cũng là lúc nên cho lão gia hỏa này ăn chút đau khổ rồi.

Tuy nhiên, đúng lúc này trong đám quang mang linh lực hỗn loạn kia đột nhiên truyền ra khí tức uhng lệ, mà cảm ứng được cỗ khí tức này, trên gương mặt đang dữ tợn vô cùng của Di Thần Nguyên hiện lên vẻ khiếp sợ, lộ ra vẻ khiếp sợ và bất an khó có thể che dấu.

Trong tiếng thét lớn, thi khí bên ngoài cơ thể hắn bộc phát, thân ảnh càng hóa thành một đạo lưu quang điên cuồng lùi về phía sau.

Nhưng mà lúc này cũng đã muộn.

Một đạo hư ảnh màu đỏ sậm trực tiếp xuyên thấu qua hư không rồi đánh tới.

- Ah.... Tiêu Thần, bổn vương tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.

Tiếng rú thảm thê lương bỗng nhiên trở nên suy yếu. Khí tức thiên thi nhanh chóng tiêu tán, hóa thành một đạo lưu quang điên cuồng chạy vào chỗ sâu trong gian loạn lưu. trên ngực hắn có một vết thương lớn bắng chén ăn cơm, vô cùng đáng sợ.

Táng Thi đinh.

Trước khi bắt đầu hành động Tiêu Thần đã chuẩn bị ứng phó với tất cả cục diện. Hắn đã tính toán phản ứng của Di Thần Nguyên và Ba Tư Đạt vào bên trong lần hành động này. Thi này biết được trong tay hắn có Táng Thi đinh, tất nhiên không dám chính diện giao phong với hắn. Đã như vậy hắn dứt khoát giao Táng Thi đinh vào tay Nhân tổ, dưới tình huống bất ngờ không đề phòng, quả nhiên đã khiến cho Thi vương này bị trọng thương.

Nhân tổ cẩn thận từng li từng tí cất Táng Thi đinh vào trong hộp ngọc, Tiêu Thần đưa vật này cho hắn, hắn cũng chỉ có lực lượng vận dụng một kích mà thôi. Giờ phút này nhìn Di Thần Nguyên đào tẩu, trên mặt hắn còn hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Táng Thi đinh cuối cùng cũng là chí bảo của Tiêu Thần, ở trong tay hắn không có cách nào phát huy được uy năng chí cường. Nếu không một kích vừa rồi có lẽ đã trực tiếp đánh chết Thi vương Di Thần Nguyên này. Tuy nhiên, bị Táng Thi đinh đánh cho trọng thương, cho dù Di Thần Nguyên này không chết, kết cục cũng đáng để lo a.

Lực lượng của Táng Thi đinh đối với Thi tộc mà nói, đại biểu cho hủy diệt và vẫn lạc không thể kháng cự. Về phần đuổi giết, không nói tới việc có đuổi theo được hay không, hắn cũng không có đủ thời gian. Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất trợ giúp quân đoàn Nhân tộc hoàn thành vây giết đám Huyết Ngục tộc kia.

Nhân tổ ngẩng đầu lên, cảm ứng một phen, hắn phát hiện ra khí tức của Tiêu Thần và Tứ Huyết Thần Ba Tư Đạt đã vượt quá phạm vi cảm ứng... Hiện tại chỉ có thể hi vọng tất cả đều thuậ lợi theo kế hoạch. Tuy nhiên, mọi chuyện hiện tại đều theo dự tính của Tiêu Thần mà phát triển, chắc có lẽ sẽ không có chuyện gì.

Nhân tổ thở dài, bước ra một bước, hóa thành một đạo lưu quang phóng thẳng ra bên ngoài không gian loạn lưu.

...

Hai đạo thân ảnh một trước một sau rít gào di chuyển, cắt vỡ sóng biển màu bạc, tốc độ cực nhanh gần như là một đạo hư ảnh. Cho dù lực lượng không gian loạn lưu quanh thân ngày càng cường đại, nhưng mà vẫn không thể tạo thành chút ngăn cản nào với hai người.

Một giờ sau, tốc độ của Tiêu Thần vẫn như trước.

Hai thời thần sau, tuy rằng khoảng cách song phương rút ngắn đôi chút, nhưng mà vẫn chưa tiến vào phạm vi có thể ra tay.

Trong lòng Ba Tư Đạt ngày càng gấp gáp, hắn lo lắng tới trận chiến giữa hai quân đoàn, lại nghĩ tới con mồi sắp đuổi giết được trước mắt, hắn không muốn thất bại trong gang tấc a. Chính là bởi vì loại cảm giác lo lắng này mới khiến cho cảm xúc của Ba Tư Đạt không ngừng luân chuyển, mới khiến cho thời gian từ từ trôi qua.

Hơn nửa ngày sau, trong lòng Ba Tư Đạt vui vẻ, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn.

Bởi vì tốc độ của Tiêu Thần đột nhiên chậm lại một phần, tuy rằng biến hóa không lớn, nhưng mà rơi vào trong mắt hắn lại là một tín hiệu rất tốt.

Tiêu Thần thông qua thủ đoạn nào đó là tăng vọt tốc độ lên, rốt cuộc loại thủ đoạn này cũng đạt tới cực hạn. Thông qua thủ đoạn kích phát tốc độ, đối với bản thân tất có tiêu hao rất nặng, một khi tốc độ giảm sút, một thân tu vi của Tiêu Thần cũng giảm bớt rất nhiều, đến lúc đó tứ Huyết Thần Ba Tư Đạt vĩ đại như hắn có thể chém giết đối phương một cách đơn giản.

Gần.

Gần tới.

Cảm ứng khí tức phía trước không ngừng trở nên chậm chạp, Ba Tư Đạt quả thực khích động tới mức muốn điên cuồng hét lớn. Tu sĩ Nhân tộc âm hiểm, hèn hạ này rốt cuộc cũng tới tình trạng không thể nào chịu đựng nổi, Ba Tư Đạt đại nhân vĩ đại hắn rốt cuộc cũng tới lúc báo thù.

Không biết nên dùng thủ đoạn thế nào để giết chết Tiêu Thần, mới có thể khiến cho đối phương thống khổ lớn nhất rồi mới chết đi. Đây mới là chuyện đáng để Ba Tư Đạt vĩ đại hắn suy nghĩ a.

Nhưng mà sau một khắc chuyện lại biến hóa, nói cho Ba Tư Đạt biết rõ một chuyện, suy nghĩ muốn giết chết Tiêu Thần ngay lập tức của hắn vẫn còn quá sớm.

Tiêu Thần tốc độ giảm xuống có chút kinh hoảng quay đầu lại, tuy rằng khoảng cách song phương khá xa, nhưng mà Ba Tư Đạt lại nhìn thấy vẻ kinh hoảng trên mặt Tiêu Thần vô cùng rõ ràng. Chỉ là, tiếp đó thấy miệng Tiêu Thần phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, không biết lại thúc giục loại bí thuật nào đó, tốc độ trong thời gian ngắn điên cuồng tăng lên, thân ảnh lại được một tầng huyết vụ nhàn nhạt bao phủ, điên cuồng chạy về phía trước. Lại lần nữa kéo giãn khoảng cách mà Ba Tư Đạt phí hơn nửa ngày mới miễn cưỡng kéo lại gần. Sau đó tốc độ của Tiêu Thần mới khôi phục lại tốc độ cân đối, lại chạy thục mạng. Nhưng mà tốc độ vẫn kém Ba Tư Đạt một bậc.

Tứ Huyết Thần Ba Tư Đạt vĩ đại nhìn thấy một màn này, ngực hung hăng buồn bực, thiếu chút nữa ngửa đầu lên phun ra một ngụm máu tươi.

Đáng chết.

Chỉ kém một ít.

Tu sĩ Nhân tộc hèn hạ, vô sỉ, giảo hoạt này.

Thế nhưng càng như vậy trong lòng Ba Tư Đạt lại càng không cam lòng, Tiêu Thần chỉ đang vùng vẫy giãy chết mà thôi. Hắn ta tuyệt đối không thể chống đỡ được quá lâu. Nhất định phải mau chóng đuổi theo. Khiến cho đối phương chết trong thống khổ dưới thần thông của Ba Tư Đạt vĩ đại hắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...