Quân đoàn Nhân tộc, ba ngàn sáu trăm vạn tướng sĩ trải qua chém giết chỉ còn lại chưa đủ ba ngàn vạn. Nhưng mà bọn hắn lại chém giết hơn ba ngàn vạn tu sĩ quân đoàn Huyết Ngục tộc vốn có thực lực viễn siêu mình. Giờ phút này nghe thấy Nhân tổ nói vậy, cả đám đồng thời quỳ một gối xuống.
- Tiêu Thần đại nhân là anh hùng Nhân tộc chúng ta, nên được hàng ức vạn tộc nhân cảm kích.
Tiếng khải giáp va chạm như sóng biển, thanh âm vang vọng toàn bộ thiên địa.
Ba ngàn vạn tướng sĩnh cùng cúi đầu, rập rạp chằng chịt, che kín thiên địa.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn xuống, dùng tâm tình trầm ổn của hắn cũng không nhịn được chấn động kịch liệt.
Huyết Ngục tộc xâm lấn, nguyên do chính thức có liên quan tới Tiêu Thần hắn. Làm cho hàng ức vạn tộc nhân vẫn lạc, cả lãnh địa Nhân tộc sinh linh đồ thán, chuyện này khiến cho trong lòng hắn sinh ra cảm giác áy náy rất nặng, cùng với cảm giác tội nhân.
Cho nên khi ở Tổ thành, hắn không tiếc mạo hiểm đánh chết phân thân của Đệ tứ Huyết thần.
Cho nên khi huyết nhục chi thành xuất hiện, hắn can tâm tình nguyện chịu nguy hiểm có thể vẫn lạc một mình xâm nhập vào trong đó, liên tục chém chín thi, phá Cửu Thi luân chuyển đại trận, phóng thích hàng ức vạn vong hồn tộc nhân.
Cho nên sau khi ba phân thân Huyết thần chạy thoát, hắn biết rõ bên ngoài giới ngoại có nguy cơ nhưng vẫn không do dự bước ra một bước. Trong hung hiểm chém giết ba phân thân của ba Huyết thần.
Tất cả mọi thứ Tiêu Thần làm đều là cố gắng đền bù cảm giác thua thiệt, tội lỗi trong lòng hắn... Cho tới hôm nay, mắt thấy một màn tước mắt, trong lòng Tiêu Thần rốt cuộc có được một tia an ủi và bình tĩnh, tâm thần từ trong khốn cảnh đi ra.
Sau khi Huyết Ngục tộc xâm lấn, Tiêu Thần từng đem tất cả nguy cơ quy kết lên đầu mình, nhưng mà làm hư vậy trừ việc khiến cho hắn tự trách mình và áy náy ra cũng không có bất kỳ tác dụng nào.
Cảnh tượng hôm nay lại giống như giọt sương lạnh nhỏ vào trên trán, khiến cho tâm thần hắn lập tức trong trẻo, lạnh lùng, thông suốt.
Tạo thành hạo kiếp Nhân tộc, sinh linh tử thương vô số, quả thực là do hắn mà ra. Nhưng mà chuyện này cũng không phải là do hắn mong muốn, mà là những kẻ âm thầm muốn hại hắn, vì đạt thành mục đích mà cố gắng sắp đặt, chế tạo ra. Mặc kệ hắn làm thế nào cũng không có cách nào tránh thoát.
Thứ hiện tại hắn có thể làm không phải là tự trách, áy náy, mà chính là phải làm cho tất cả những kẻ đầu sỏ âm thầm tính toán kia phải trả một cái giá lớn xứng đáng.
Huyết Ngục tộc... Tô Cáp Hỏa tộc... Tử Nguyên chi chủ... Di Thần Nguyên... Thân ảnh những người này đều mơ hồ xuất hiện trong chuyện này, ai trong bọn hắn cũng khó thoát khỏi liên quna.
Sau khi tâm thần Tiêu Thần trải qua việc này, giống như trải qua ma luyện trùng trùng điệp điệp, càng thêm thông thấu mượt mà, một cỗ khí tức hoàn toàn mới từ trong cơ thể hắn sinh ra. Tuy rằng thương thế vẫn rất nặng như trước, nhưng mà cả người hắn lại có tâm lý thông suốt, như được tân sinh vậy.
Đánh tan Huyết Ngục tộc xâm lấn, chém giết phân thân tứ đại huyết thần, tất cả như vậy đã chấm dứt rồi sao?
Không.
Đây vẻn vẹn mới là bắt đầu.
...
Trận chiến Huyết Ngục tộc xâm lấn Nhân tộc, một màn khắp nơi chú ý, nhưng mà kết quả lại vượt qua dự đoán của tất cả mọi người.
Quân đoàn Huyết Ngục tộc dùng sự hung tàn thị sát, khát máu, chiến lực kinh người mà tạo nên dung danh lại bị Nhân tộc đánh một đòn phủ đầu, phân thân của tứ đại huyết thần bị chém giết. Bảy ngàn vạn cường giả cường đại dưới trướng hao tổn gần như nửa số, có thể nói là thảm thiết vô cùng.
Mà bên Nhân tộc, hàng ức vạn tộc nhân chết trong trận hạo kiếp này. Tuy rằng chiến thắng, nhưng mà lực lượng của cả tộc đàn không thể nghi ngờ đã bị thương nặng. Trận chiến tranh này không có người thắng chính thức trên ý nghĩa.
Nhưng mà hàng ức vạn sinh linh hai tộc vẫn lạc lại như đánh một tiếng chuông vào tâm thần Tiêu Thần.
Chém giết phân thân tứ đại huyết thần, nghịch chuyển trạn chiến hai tộc. Công tích vĩ đại của hắn lưu truyền trong Nhân tộc. Tuy rằng vẫn có một ít thanh âm khác thường truyền ra, nhưng mà rất nhanh đã bị dìm ngập bởi tiếng ca tụng phô thiên cái địa.
Thu phục lãnh thổ bị mất, trùng kiện sau trận chiến, tiếp tục chỉnh đốn, tùy thời ứng phó với chiến tranh rất có thể sẽ bộc phát lần nữa.
Cả Nhân tộc trong lặng lẽ chậm rãi khôi phục lực lượng của mình, không ngừng tích súc, chuẩn bị.
...
Giới bích.
Nhân tổ tự mình tọa trấn, chỉ huy quân đoàn Nhân tộc bố trí trận tuyến phòng ngự nghiêm ngặt, phô thiên cái địa, đủ để trước tranh bộc phát có thể đón đầu đả kích địch nhân.
Tiêu Thần vì chém giết ba phân thân Huyết thần mà bản thân bị trọng thương, tuyên bố bế quan tu luyện.
Chiến tranh kịch liệt đã lắng xuống, nhưng mà dòng nước ngầm âm thầm cuồn cuộn mới chỉ bắt đầu mà thôi.
Vân Nguyệt thành chính là một đại thành gần giới bích. Sau khi trải qua Huyết Ngục tộc xâm lấn, cả thành trì bị chiến hỏa tẩy lễ, trên tường thành vết máu loang lổ. Những lỗ thủng, tổn hại tuy rằng đã được chữa trị, nhưng mà nhìn màu sắc không đồng nhất trải rộng cả tường thành là có thể biết được nó đã từng trải qua chém giết khủng bố thế nào.
Cả thành trì giống như một đầu hung thú nằm trên mặt đất, tản ra đại thế bi thiết.
Mà chỗ Tiêu Thần bế quan là bên trong Vân Nguyệt thành.
Với tư cách là cường giả đỉnh phong của tộc đàn, tạo ra tác dụng nghịch chuyển chiến cuộc, Tiêu Thần nhận được đãi ngộ xứng đáng. Thạch thất bế quan chính là nơi Nhân tổ sử dụng tu luyện. Từng tầng đại trận phòng ngự mở ra, phòng thủ kiên cố, an toàn vô cùng.
Chung quanh địa phương hắn bế quan, trăm vạn binh sĩ Binh giáp đạo của Tả Mi đạo tràng thủ hộ, tạo thành một thể với đại trận thủ hộ của vân nguyệt thành. Một khi chưa cho phép, bất luận kẻ nào cũng không được tới gần nửa bước.
Loại phương thức thủ hộ có thể nói khoa trương này lại được tất cả tu sĩ Nhân tộc đơn giản tiếp nhận. Tuy rằng không có cách nào tới gần, nhưng mà khi ánh mắt từ phía xa nhìn vào tòa kiến trúc to lớn được cấm chế và vô số binh sĩ Binh giáp đạo thủ hộ, trong lòng tất cả mọi người đều phát ra sự kính sợ, thành kính từ tận đáy lòng.
Chu giáp là tu sĩ xuất thân từ Vân nguyệt thành, phụ thân hắn, huynh trưởng và chính bản thân hắn đều là một thành viên trong Thành vệ quân của Vân Nguyệt thành.
Bình luận