Cho nên hắn triệt để phẫn nộ!
Được thi khí nồng đậm bao phủ, thi ảnh của hắn gào thét vọt tới, thần thông ra tay.
Mà giờ khắc này, một tiếng ho nhẹ từ trong năng lượng chấn động hủy diệt truyền ra. Thân ảnh của Tiêu Thần không ngờ đã thối lui đến chỗ giới bích. Chỉ cần bước vào một bước là có thể quay lại Linh giới.
Áo bào màu xanh trên người bị nghiền nát, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng có vết máu chảy xuống. Mặc dù có thân thể Thi Vương làm khôi lỗi thế thân nhưng mà cũng không cách nào thừa nhận hoàn toàn uy lực của thần thông đánh tới. Vẫn còn có một bộ phận lực lượng tác dụng lên trên người của Tiêu Thần. Khiến cho hắn phải chịu thương thế rất nặng.
Nhưng mà giờ phút này hắn vẫn chưa chết. Chuyện này giống như là hai cái tát vang dội, khiến cho sắc mặt của Tô Cáp Hỏa tộc và Tử Nguyên Chi Chủ bỗng nhiên trở nên vô cùng khó coi. Nhưng giờ phút này bọn hắn có muốn ra tay, cũng đã chậm.
Ánh mắt hai người nhìn vào trên người Di Thần Nguyên. Hôm nay chỉ có người này mới có cơ hội đánh chết Tiêu Thần trước khi Tiêu Thần rút về Linh giới.
Di Thần Nguyên lửa giận công tâm, bộ phận thi thể của Thi Vương Sùng Sơn lưu không ngờ lại bị Tiêu Thần làm như vậy. Quá hung ác! Nếu như bộ phận thân thể Thi Vương này rơi vào trong tay hắn, để hắn luyện hóa thôn phệ, đủ để làm cho tu vi của hắn tăng vọt!
Đáng chết!
Đáng chết ah!
Nghĩ đến thân thể Thi vương sau khi trọng sinh, tự nhiên cũng nghĩ đến rất nhiều cơ duyên mà Thi vương Sùng Sơn lưu lại trong Tử vong Thần quốc. Ma Thần sáo trang uy danh hiển hách và Thần Chủ thánh kiếm, những thứ này vốn đều là của hắn. Thế nhưng lại bị Tiêu Thần cướp đi tất cả, còn đánh lui, khiến hắn bị trọng thương.
Thù mới hận cũ cùng xông lên đầu khiến cho sát cơ trong lòng Di Thần Nguyên điên cuồng bộc phát!
Trước mắt Tiêu Thần đã trọng thương, đương nhiên không còn lực ngăn cản thần thông của hắn. Hôm nay hắn nhất định phải làm cho Tiêu Thần có đi mà không có về!
Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, khí tức yếu ớt, nhưng giờ phút này trên mặt hắn lại không có chút hoảng nào. Ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Di Thần Nguyên, linh quang trên tay chớp lên, một chiếc đinh sắt gỉ lơ lửng trên bàn tay hắn. Dường như cảm ứng được thi khí nồng đậm bên ngoài, chiếc đinh run nhè nhẹ, dường như sau một khắc sẽ bắn ra.
Di Thần Nguyên vừa nhìn thấy chiếc đinh sắt gỉ này, lửa giận trong lòng giống như bị tạt một chậu nước lạnh vào đầu, lập tức bị dập tắt.
Cảm giác lạnh lẽo từ trong đáy lòng sinh ra, quay cuồng rồi khuếch tán đến từng tấc huyết nhục trên toàn thân, khiến cho thân thể của hắn cứng ngắc, nguyên thần cũng phải run rẩy.
Táng Thi Đinh!
Đáng chết!
Vẻ oán độn, dữ trợn trên mặt Di Thần Nguyên lập tức tan rã không thấy, hóa thành vẻ hoảng sợ không cách nào che dấu.
Trong cơn giận dữ, sát cơ che mắt tâm thần, khiến cho hắn tạm thời quên đi trong tay Tiêu Thần còn cất dấu một món đồ khủng bố như vậy.
Có lẽ lúc này quả thực Tiêu Thần suy yếu không chịu nổi, không có cách nào ngăn cản thần thông của hắn. Nhưng mà nếu như đẩy Tiêu Thần vào tuyệt cảnh, Tiêu Thần liều chết kích phát Táng Thi Đinh sẽ có cơ hội rất lớn kéo hắn chôn cùng!
Thần thông sắp rời tay lại bị hắn mạnh mẽ đánh gãy, thậm chí vì vậy mà còn khiến cho bản thân phải chịu một ít pháp lực trùng kích làm cho sắc mặt hắn tái nhợt. Thân ảnh trong thi khí cuồn cuộn bao phủ bỗng nhiên dừng lại, sau dó chậm rãi lùi về phía sau.
Trong lòng Tiêu Thần khẽ buông lỏng, chân lui về phía sau một bước, bước vào trong cái khe giới bích sắp biến mất, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Sắc mặt Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên Chi Chủ âm trầm. Ánh mắt hai người cực kỳ bất thiện nhìn về phía Di Thần Nguyên:
- Thi Vương, vì sao ngươi không ra tay lưu lại Tiêu Thần? Việc này ngươi phải cho hai người chúng ta một lời giải thích!
Khó trách hai người bọn họ tức giận, đây đã là lần thứ hai bỏ qua cơ hội tuyệt hảo giết chết Tiêu Thần!
Tiêu Thần là người cẩn thận, tâm tư kín đáo như vậy. Há có thể tiếp tục để cho bọn hắn có cơ hội xuất thủ như vậy chứ? Lần này thất thủ, lần sau muốn tìm được cơ hội như vậy sẽ, ngàn khó vạn khó a!
Sắc mặt của Di Thần Nguyên cũng vô cùng khó coi, bị Tiêu Thần mạnh mẽ dọa lùi, đối với hắn mà nói là một chuyện sỉ nhục nhất trong đời.
Giờ phút này lại nghe Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ mở miệng chất vấn, lão quái này thiếu chút nữa tức giận tới mức lệch mũi. Hắn hừ nhẹ một tiếng rồi lạnh giọng mở miệng:
- Vì sao Bổn vương phải lùi ra phía sau đương nhiên là có lý do của mình. Chiếc đinh gỉ mà Tiêu Thần lấy ra cuối cùng kia chính là bảo vật chí cường Táng Thi Đinh, chuyên môn khắc chế Thi Tộc ta. Chẳng lẽ nhị vị đạo hữu muốn để cho bổn vương mạo hiểm vẫn lạc cũng phải giữ hắn lại hay sao?
Tô Cáp Hỏa tộc, Tử Nguyên Chi Chủ nghe vậy đồng thời im miệng không nói gì nữa. Bọn hắn liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra sự bất đắc dĩ trong lòng. Hóa ra là bảo vật này a.
Đối mặt với Táng Thi Đinh, Thi Vương Di Thần Nguyên lùi về phía sau, chuyện này không thể nói được gì.
Chẳng lẽ Tiêu Thần này được Thiên Đạo chiếu cố, hôm nay mạng hắn không tới đường cùng hay sao?
- Ài, bất kể như thế nào, hôm nay chém giết thất bại. Từ nay về sau Tiêu Thần nhất định sẽ càng thêm chú ý, cẩn thận. Nếu như muốn tìm được cơ hội tuyệt hảo như hôm nay, khó, khó, khó!
Tử Nguyên Chi Chủ bất đắc dĩ mở miệng, trong thanh âm lộ ra vẻ bất an thật sâu:
- Tu vi của Tiêu Thần này đã đạt tới cấp độ Chí Cổ đỉnh phong, dùng quỹ tích phát triển của hắn mà xem. Lão phu cũng không cho rằng bình cảnh Phá Diệt cảnh có thể vây khốn hắn thời gian quá dài. Nếu như trước đó không thể giết chết hắn, như vậy sau này mọi chuyện sẽ vượt quá tầm tay của chúng ta a.
Tô Cáp Hỏa tộc nghe vậy, sắc mặt không khỏi trở nên càng thêm âm trầm.
Mà lúc này, bốn đại Huyết Thần của Huyết Ngục tộc sát khí đằng đằng mà đến, huyết lực quanh thân tràn ngập, sắc mặt âm trầm lạnh lẽo như băng.
- Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ, nhị vị đạo hữu, có phải hai người các ngươi nên cho bản vương một công đạo hay không?
Huyết Thần Gia Đại Lược cố nén sát ý trong lòng, trầm giọng mở miệng:
- Bổn tọa nghe theo lời nói của nhị vị đạo hữu, khích tướng cho Tiêu Thần bước ra giới ngoại, để hai người các ngươi ra tay đánh chết hắn ta.
Bình luận