Tức thứ mười.
Trong miệng Tiêu Thần bộc phát ra tiếng gào thét, chân bước ra một bước mà tiến lên, mạnh mẽ chém ra một kiếm!
Một tức cuối cùng, hắn chém ra kiếm thứ ba mươi tư.
Trong một kiếm này có sáp nhập tất cả sát ý và cừu hạn trong lòng của hắn, trong nguyên thần mơ hồ xuất hiện một bộ phận bảo diệu trong tầng thứ chin của Thạch tháp. Tất cả ảo diệu đều được thi triển ra trong một kiếm này.
Kiếm quang hóa thành một lưu quang chói mắt, hung hăng chém vào trong huyết vụ.
Vô thanh vô tức, toàn bộ đám huyết vụ do Huyết Ngục ma trận tạo thành bị kiếm quang mạnh mẽ chặt đứt làm đôi. Từng tiếng rú thảm bỗng nhiên truyền đến, huyết khí sụp đổ tản mát ra, ngưng tụ thành từng tu sĩ Huyết Ngục tộc, sắc mặt bọn hắn trắng bệch không thôi.
Bất quá lần này, thân thể những tu sĩ Huyết Ngục tộc do huyết khí ngưng tụ mà thành, thân thể bọn hắn chỉ duy trì được một tức thì bọn hắn lại hoảng sợ, tuyệt vọng phát hiện ra thân thể mình lại hóa thành huyết vụ. Đám huyết vụ quay muốn ngưng thể lại. Chỉ là cuối cùng không được như ý muốn mà tiêu tán không thấy.
Theo Huyết Ngục ma trận sụp đổ, sau khi huyết khí tản ra, lại ngưng tụ thành hình thể rồi lại sụp đổ. Chỉ có phân thân của ba Huyết thần Mật Hiết Lí, Để Đặc Tân là miễn cưỡng ngăn cản lực lượng hủy diệt của một kiếm cuối cùng kia mang lại. Nhưng mà trong mắt bọn hắn lại tràn ngập vẻ khiếp sợ, sợ hãi.
Một kiếm cuối cùng này thậm chí còn khiến cho bọn hắn cảm ứng được khí tức của tử vong hàng
Tìm được đường sống trong chỗ chết, ba phân thân Huyết Thần đâu còn dám bận tâm nhiều nữa. Ngay khi phong trấn của Nhân Tổ mất đi hiệu lực. Bọn hắn lập tức hóa thành ba đạo huyết quang, bắn thẳng tới khe nứt giới bích mà đi.
Phân thân có được không dễ, nếu như muốn rèn luyện tới cấp độ có thể dung hợp thành một bộ phận lực lượng của bản thể, bộc phát ra lực lượng đỉnh phong Chí cổ cảnh đã khó càng thêm khó. Hơn nữa phân thân tử vong cùng với một bộ phận nguyên thần bị hủy diệt. Dưới khí cơ dẫn dắt, bản thể bọn hắn cũng sẽ bị thương rất nặng.
- Tiêu Thần! Cho dù ngươi phá Cửu Thi luân chuyển đại trạ, giết chết vô số tu sĩ trong quân đoàn Huyết Ngục tộc ta thì có thể thế nào chứ? Người hạ lệnh bày trận là ba người chúng ta. Ngươi không thể lưu lại một ai! Muốn báo thù vì tộc nhân bị chết sao? ngươi vĩnh viễn không có cơ hội này a!
Thân ảnh chui vào trong khe nứt không gian, thanh âm oán độc của đệ nhất Huyết Thần từ xa xa truyền đến.
Vẻ mặt Tiêu Thần cứng đờ.
Quả thực việc này hắn cũng không ngờ tới.
Bắt tộc nhân Nhân tộc làm tù binh, lại tạo sát nghiệt ngập trời như vậy. Kiến tạo đại trận Cửu thi luân chuyển, lại tạo huyết nhục chi thành. Những chuyện này nếu không được ba phân thân Huyết Thần gật đầu đồng ý. Há có thể thuận lợi có thể áp dụng như vậy chứ? Xét cho cùng, ba người này mới là đầu sỏ gây nên mọi chuyện.
Đúng như lời Gia Đại Lược nói, ba người bọn hắn bình yên vô sự rời đi. Cho dù Tiêu Thần có giết chết nhiều tu sĩ Huyết Ngục tộc hơn nữa thì có thể làm gì được chứ? Vẫn không thể đòi lại huyết cừu vì tộc nhân đã oan uổng bỏ mạng!
- Tiêu Thần không được xúc động, trước mắt ngươi đã làm được rất nhiều chuyện rồi. Không nên vì việc này mà cảm thấy áy náy trong lòng.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nghe vậy hắn khẽ lắc đầu, thấp giọng mở miệng nói:
- Gia Đại Lược kia nói rất đúng, nếu không thể giết chết ba người bọn hắn thì sao có thể xem như báo thù rửa hận cho tộc nhân đã uổng mạng cơ chứ?. Huyết ngục tộc xâm lấn, xét đến cùng cũng là bởi vì ta mà ra. Nếu không phải do bản thân ta thì hàng ức vạn tộc nhân cũng sẽ không bị này đại kiếp nạn ập lên đầu. Rơi vào kết cục hồn phi phách tán, không thể nhập Luân Hồi cơ chứ? Nếu như hôm nay ngay cả báo thù cho bọn hắn cũng không thể làm được, ngày sau ta sao có thể yên tâm?
Lúc mở miệng, ánh mắt hắn rơi vào trên cái khe ở giới bích, chân bước ra một bước, miệng lại nói:
- Xin Nhân tổ đại nhân đợi một chút, Tiêu Thần đi chém giết ba người bọn chúng rồi lại trở về.
Thanh âm còn chưa dứt thì linh quang đã lập lòe. Thân ảnh của hắn trực tiếp chui vào bên trong cái khe trên giới bích rồi biến mất không thấy.
Nhân Tổ khẩn trương, sắc mặt âm tình bất định một hồi, muốn cất bước đuổi theo. Nhưng mà chần chờ một lát, chung quy hắn vẫn thu hồi bước chân.
Tiêu Thần tuyệt đối không phải là người dễ xúc động. Hắn có thể nhìn ra nguy cơ ẩn giấu trong đó, đương nhiên Tiêu Thần cũng có thể nhìn ra được.
Nhưng mà giờ phút này Tiêu Thần vẫn lựa chọn ra tay như trước, như vậy hiển nhiên trong lòng có đủ tin tưởng ứng phó với tất cả tình thế nguy hiểm, lại có thể toàn thân trở ra được.
Thi triển đại thần thông giam cầm lực lượng, phong trấn ba Huyết Thần ở bên trong Huyết Ngục ma trận. Tiêu hao trong cơ thể Nhân Tổ hao tổn rất nặng, nếu như lại mạo muội bước ra khỏi giới bích. Có lẽ không những không có cách nào hỗ trợ mà ngược lại còn kéo chân sau Tiêu Thần.
Hiện tại hắn chỉ hy vọng Tiêu Thần có thể toàn thân trở ra, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn mới được.
Đúng như Nhân Tổ suy đoán, hắn có thể khám phá ra tai họa ẩn chứa bên ngoài thì Tiêu Thần cũng có thể nhận ra. Nhưng cho dù có biết rõ trước mắt có lẽ là một bẩy rập, nhưng mà hắn cũng không thể không đi.
Tam đại Huyết Thần của Huyết Ngục tộc, Gia Đại Lược, Mật Hiết Lí, Để Đặc Tân. Ba người này chính là đầu sỏ tàn sát tộc nhân Nhân tộc tộc, nhất định phải vì hành vi của mình mà trả một cái giá xứng đáng!
Nếu không thể làm được điểm ấy, bản thân Tiêu Thần sẽ cảm thấy áy náy với các tộc nhân Nhân tộc bị uổng mạng. Chuyện này sau này sẽ trở thành bình cảnh khi Tiêu Thần leo lên đỉnh đại đạo. Cgăn cản khả năng tiếp tục tăng tiến tu vi của hắn.
Chuyện này Tiêu Thần không có lựa chọn, mà hắn cũng không muốn đưa ra lựa chọn khác.
Có một ít trách nhiệm hắn cần phải gánh trên lưng.
Bước ra một bước, lập tức xuyên qua giới bích. Thân ảnh Tiêu Thần lại lần nữa xuất hiện, đương nhiên là ở bên ngoài Linh giới.
Lấy giới bích làm một tầng ngăn cách. Một bên là giới nội, một bên là giới ngoại. Là hai phiến thiên địa hoàn toàn khác biệt. Giới nội đại năng Phá Diệt cảnh bị hạn chế, tại giới ngoại có thể tùy ý phóng thích uy năng của bản thân mình!
Bình luận