Sau khi dừng lại trong giây lát ngắn ngủi, Tiêu Thần lặng lẽ không một tiếng động rời đi. Chân cất bước, thân ảnh rít gào tiềm hành, mặc cho tật phong lưu chuyển khiến cho áo bào xanh trên người bay phấp phới, khuôn mặt bình tĩnh, ở chỗ sâu trong đôi mắt đen kịt có hàn mang lưu chuyển.
Lần này hắn muốn phá thành.
...
Quân đoàn Nhân tộc bắt đầu điều động, bố trí chiến trận công kích chậm rãi đi về phía trước.
Lãnh Thập Nhị dẫn đường phía trước, khuôn mặt lạnh như băng, ở chỗ sâu trong đôi mắt có chút lo lắng. Đại nhân xông vào huyết nhục chi thành, hi vọng có thể thuận lợi... Nếu không, cho dù hắn có phải chết cũng phải dẫn theo tu sĩ dưới trướng nhảy vào thành chết, cứu đại nhân trở về.
Thành trì huyết sắc, khí thế bàng bạc, lệ khí ngập trời xuất hiện trong mắt mọi người. Lãnh Thập Nhị phất tay, đại quân dừng tiến lên, càng đi về phía trước sẽ tiến vào trong phạm vi bị cảm xúc mặt trái của thành trì lây nhiễm, bị ảnh hưởng.
Nhân tổ hạ lệnh, đại quân đứng tại chỗ chờ lệnh, chờ đợi mệnh lệnh rồi mới tiến lên, không thể tùy ý vọng động, người vi phạm giết không tha.
Chúng tướng sĩ run sợ, đồng thời có chút không rõ. Lúc trước Nhân tổ đại nhân cũng không hạ mệnh lệnh công phạt huyết nhục chi thành, nhưng hôm nay vì sao lại đột nhiên ra tay, triệu tập ba ngàn sáu trăm vạn tướng sĩ Nhân tộc tới đây, lại bày ra tư thế tử chiến như vậy chứ?
Trên chiến xa trung quân, ánh mắt Nhân tổ nhìn về phía huyết nhục chi thành xa xa, tuy rằng không có cách nào nhìn rõ, nhưng mà hắn có thể cảm ứng được, có một người sắp đi vào trong thành. Nguy cơ trùng trùng, thậm chí còn có thể vẫn lạc bên trong.
Hắn đột nhiên cảm thấy được mình nên làm gì, nỗi lòng vốn bình tĩnh trầm ổn đột nhiên kích động, khiến cho ngón tay hắn run rẩy nhè nhẹ.
Trên chiến xa, Nhân tổ đứng dậy, chậm rãi mở miệng, thanh âm dưới pháp lực gia trì hóa thành tiếng gầm cuồn cuộn, truyền vào trong tai mỗi một tu sĩ trong quân đoàn Nhân tộc.
- Có lẽ trong lòng đại đa số các ngươi lúc này đang nghi hoặc, vì sao bổn tọa đột nhiên thay đổi ý, dẫn dắt đại quân tới công phạt huyết nhục chi thành đúng không? Hiện giờ lão phu sẽ cho các ngươi một lời giải thích.
- Huyết nhục chi thành này chính là do Huyết Ngục tộc chém giết hàng ức vạn sinh linh Nhân tộc ta ngưng tụ mà thành. Uy năng chính thức của nó rất mạnh mẽ, vượt xa cực hạn tưởng tượng của các ngươi. Cho dù quân đội Nhân tộc ta dốc sức tới đó cũng không có cách nào rung chuyển nó, mà ngược lại còn bị thành trì này thôn phệ, xóa bỏ, vẫn lạc hầu như không còn. Muốn công phá thành này, biện pháp duy nhất chính là vào trong thành, phá hỏng từ bên trong, làm tổn hại huyết nhục chi thành. Phóng thích hàng ức vong linh hung thần... Hôm nay bổn tọa mang các ngươi tới đây, nguyên nhân chỉ có một. Đó là Tiêu Thần đã một mình tiến vào huyết nhục chi thành, có lẽ giờ phút này hắn đã đi vào bên trong. Bổn tọa và các ngươi ở đây là chờ đợi một khắc hắn làm huyết nhục chi thành tổn hại, khi đó chúng ta sẽ công kích quân đoàn Huyết Ngục tộc.
- Có lẽ các ngươi không biết được sự hung hiểm của thành này, nhưng mà Tiêu Thần đã nói với bổn tọa. Dùng tu vi của hắn tiến vào bên trong, chỉ cần hơi chút không cẩn thận là vẫn lạc. Hắn biết rõ nguy hiểm nhưng vẫn đi.
Lão phu biết rõ, bởi vì Huyết Ngục tộc xâm lấn Nhân tộc chúng ta, lấy danh nghĩa báo thù Tiêu Thần cho nên trong lòng rất nhiều người khó tránh khỏi có bất mãn, oán trách. Cho rằng hắn mang tới trận hạo kiếp, sinh linh đồ thán này. Nhưng mà ta muốn nói cho các ngươi biết, chuyện Huyết Ngục tộc không trách được Tiêu Thần, hắn vì tự bảo vệ mình cho nên không thể không như thế. Giải cứu nguy cơ của Tổ thành, hôm nay lại vì Nhân tộc ta cam tâm tình nguyện chịu nguy hiểm, lấy thân nhập huyết nhục chi thành. Cho nên ta hi vọng sự bất mãn tỏng lòng các ngươi nên biến mất, đồng thời thay vào đó là sự cảm kích, cảm ơn.
- Hôm nay bổn tọa nói tới Tiêu Thần là để cho các ngươi biết rõ, hắn không phải là tội nhân của tộc đàn, mà là kiêu ngạo của tộc đàn, anh hùng tộc đàn. Là người tộc đàn nên cảm kích, các ngươi nhớ kỹ chưa?
Cả quân đoàn Nhân tộc im ắng, yên tĩnh.
Chẳng biết từ khi nào, tu sĩ Nhân tộc đầu tiên quỳ gối xuống.
Xoạt.
Xoạt.
Tiếng khải giáp va chạm, thanh âm giống như là biển gầm điên cuồng truyền tới, mênh mông cuồn cuộn.
cả quân đoàn Nhân tộc ngoài Nhân tổ ra không còn một ai đứng thẳng.
...
Bên ngoài huyết nhục chi thành, Tiêu Thần cất bước đi tới, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt đen kịt giống như u hải, bĩnh tĩnh mà không có chút chấn động nào.
Tuyệt vọng, oán hận, táo bạo, sắc dục... Đủ loại cảm xúc mặt trái tràn ngập trong thiên địa, vô khổng bất nhập chui vào trong cơ thể, muốn che đậy, thậm chí là xóa bỏ thần trí của hắn. Khiến cho Tiêu Thần biến thành ma vật chỉ biết giết chóc, cuối cùng bị hủy diệt.
Nhưng mà lúc này, đối với tu sĩ mặc áo bào xanh này mà nói, những cảm xúc mặt trái này ngoài việc khiến cho hắn nhíu mày ra cũng không có bất kỳ tác dụng nào khác.
Ý niệm vững như bàn thạch, mặc cho cảm xúc mặt trái nhấc lên sóng to gió lớn thì Tiêu Thần vẫn sừng sững bất động.
Đứng trước huyết nhục chi thành, Tiêu Thần cũng không có sốt ruột tiến vào bên trong mà nhắm mắt, dường như đang đợi thời cơ nào đó.
Bức tường huyết nhục đỏ sậm thi thoảng lại nhúc nhích, cảnh tượng khiến cho người ta sợ hãi vô cùng. Trong sương mù huyết sắc, tiếng vong hồn lệ quỷ rít gào không ngớt, con mắt đỏ lòm nhìn vào Tiêu Thần, điên cuồng giãy dụa, dường như muốn phóng ra, thôn phệ Tiêu Thần.
Dưới loại tình huống này, nếu như là người tâm niệm không đủ kiên định, sợ rằng ý niệm đã sớm sụp đổ.
Một lát sau, hai mắt Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, trong mắt có thần mang lập lòe, linh quang chớp lên, Tiểu Điếm trực tiếp xuất hiện trong tay hắn, đồng thời chém về phía trước một kiếm.
Thân kiếm chém rụng tường thành bằng huyết nhục màu đỏ sậm, một vết nứt khủng bố bỗng nhiên xuất hiện. Những mô thịt nhanh chóng nhúc nhích, sinh trưởng, khép lại. Hơn mười xúc tu to bằng cánh tay của người trưởng thành bỗng nhiên từ cái khe bắn ra, bay thẳng tới chỗ Tiêu Thần. Trên xúc tu này sinh ra từng cái gai nhọn hoắt màu đỏ, ở giữa có một cái lỗ rất nhỏ. Một khi đâm vào trong cơ thể tu sĩ nó sẽ hung hăng hút một cái, đủ để thôn phệ huyết nhục một cách sạch sẽ. Ngay cả nguyên thần cũng không thể đào thoát.
Nhưng mà dường như Tiêu Thần đã sớm có dự đoán với lần này, hắn vẫy tay, Hoàng Tuyền Đại Ma bàn bỗng nhiên xuất hiện, lơ lửng trên đỉnh đầu. Một tầng linh quang bao phủ lấy bản thân hắn, tất xả xúc tu bắn tới dưới vầng linh quang này đều nhanh chóng héo rũ, sụp đổ.
Bình luận