Đạo (Dịch) – Chương 1958

Tất cả những thành trì ven đường của Nhân tộc đều có huyết trì tồn tại. Tiêu Thần nhìn thấy hàng ức vạn vong hồn Nhân tộc rú thảm thê lương. Sắc mặt hắn bình tĩnh, nhưng mà sát cơ trong lòng lại ngày càng nặng. Tất cả những chỗ hắn đi qua, tu sĩ Huyết Ngục tộc bị đồ diệt hầu như không còn, mà tộc nhân Nhân tộc đều bị hắn thu vào trong Tả mi đạo tràng, tạm thời sắp xếp bên trong.

Hiển nhiên Huyết Ngục tộc đã phát hiện ra dược dị biến phía sau. Sau khi tu sĩ trong mấy chục thành trì đều bị tàn sát không còn. Cường giả Huyết Ngục tộc tạo thành tiểu đội săn giết chạy tới. Bọn hắn sẽ dừng lại trước con đường mà tu sĩ Nhân tộc kia phải đi qua, chặn giết đối phương.

Sưu...

Linh quang trong hư không trực tiếp lóe lên, thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện, nhìn mười mấy tên cường giả Huyết Ngục tộc xuất hiện trước mắt, trong đó người mạnh nhất có tu vi Tổ Cổ.

Tiêu Thần lập tức hiện thân, đám tu sĩ Huyết Ngục tộc rít lên một tiếng rồi lập tức ra tay.

Tiêu Thần mặt không biểu tình, tiến lên một bước, đánh ra một chưởng.

Oanh.

Cả phiến không gian đột nhiên chấn động, thân thể mấy chục tu sĩ Huyết Ngục tộc như là bị phong hóa, hóa thành bột mịn rơi xuống. Tiêu Thần không hề dừng lại, lại bước ra một bước, thân ảnh lần nữa biến mất không thấy.

Tốc độ đẩy mạnh của Huyết Ngục tộc cực nhanh, chiếm lĩnh thành trì khắp nơi trong lãnh địa Nhân tộc. Nhưng mà chỉ bằng vào mấy ngàn vạn tu sĩ, cho dù phía sau không ngừng có tộc nhân Huyết Ngục tộc tiếp ứng cũng không có khả năng khống chế toàn bộ một khu vực được.

Từng đội ngũ Nhân tộc phản kháng lớn nhỏ không đồng đều cũng từ đó mà sinh ra... Lam Thạch Thiên là thủ lĩnh một tiểu đội trong đó. Vị tu sĩ Tổ Thành này bởi vì ra ngoài làm việc cho nên bị vây khốn trong khu vực Nhân tộc bị công hãm. Vì tránh né cường giả Huyết Ngục tộc đuổi giết, đồng thời không ngừng thử giải cứu các tộc nhân Nhân tộc... gây ra hỗn loạn vì muốn giảm bớt áp lực cho chiến trường phía trước.

Đội ngũ mấy lần ra tay gọng gàng, thậm chí bảy ngày trước còn phá được một tòa thành trì nhỏ bị Huyết Ngục tộc công chiếm, còn chưa tổ kiến lại. Cứu ra được mấy trăm tu sĩ Nhân tộc và hơn mười vạn tộc nhân phàm tục.

Tuy nhiên, cũng chính bởi vì như vậy cho nên tiểu đội mà Lam Trạch Thiên suất lĩnh bị cường giả nhìn chằm chằm vào, đuổi giết. Vừa bị đuổi giết vừa chạy trón, bọn hắn đã như vậy được một ngày một đêm.

Một lượng lớn tu sĩ Nhân tộc bị chém giết, nhưng mà Huyết Ngục tộc cũng vì hành vi của mình mà trả giá thật nhiều.

Mỗi một tu sĩ Nhân tộc trước khi vẫn lạc đều bộc phát ra lực lượng cường đại nhất, không cầu bảo vệ mạng sống của mình mà muốn lôi kéo địch nhân chôn cùng.

Chiến đấu kịch liệt mà thảm thiết vô cùng.

Nhưng mà tới hôm nay, bọn họ bị dồn tới sơn cốc. Cường giả Huyết Ngục tộc trong các thành trì chung quanh hội tụ tới, đã phong kín tất cả đường lui. Không trung bị huyết sắc bao phủ, không gian bị trấn áp, cự tuyệt bất luận thần thông không gian nào định thi triển.

Từ hành động này có thể thấy được, Huyết Ngục tộc chuẩn bị huyết tẩy tu sĩ htn trong sơn cốc, không buông tha cho bất luận một ai.

- Chư vị đạo hữu, tộc ta gặp nạn, chúng ta là tu sĩ Nhân tộc, vì đại nghĩa tộc đàn mà chết. Cho dù chết cũng không hối tiếc. Hôm nay là trận chiến cuối cùng của chúng ta, như vậy thì nên chiến một trận oanh oanh liệt liệt, trước khi chết cũng phải kéo theo một tên đệm lưng. Không biết ý tứ chư vị thế nào?

- Ha ha. Lam Thạch Thiên đạo hữu nói cực kỳ đúng. Tu sĩ chúng ta đúng là tiếc mạng, nhưng mà lại không phải là kẻ lẩn tránh lui bước. Huyết Ngục tộc xâm lấn, Nhân tộc gặp nạn, chúng ta có thể vì bảo hộ tộc đàn mà chết trận cũng coi như chết có ý nghĩa.

- Chết thì chết, nhưng mà muốn lão tử lặng lẽ xuống địa ngục là chuyện không thể nào. Dù thế nào lão tử cũng phải giết thêm mấy tên tập chủng Huyết Ngục tộc thì mới có thể hả giận được.

- Giết chết bọn chúng, để cho đám vương bát đản Huyết Ngục tộc biết được uy phong của Nhân tộc chúng ta.

- Như vậy chuẩn bị chiến đấu đi.

Trong sơn cốc, trên khuôn mặt tái nhợt của những tu sĩ Nhân tộc này hiện lên vẻ táo bạo, liều lĩnh. Trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng, sát cơ vô hạn.

Nhưng lúc này bên ngoài sơn cốc truyền tới tiếng gào thét của tu sĩ Huyết Ngục tộc, thân thể gần trăm tên cường giả Huyết Ngục tộc sụp đổ, hóa thành huyết vụ, bố trí Huyết Ngục ma trận bao phủ trọn sơn cốc vào bên trong. Một cỗ uy áp kinh khủng từ bên trong bộc phát ra, lạnh lẽo mà âm độc.

Đám người Lam Thạch Thiên liếc nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ đáng chát trong lòng mình. Xem ra bọn hắn muốn liều chết đánh cuộc một lần cũng không có cơ hội đó a.

Huyết Ngục Ma trận tái hiện, ai trong bọn hắn cũng không thể ngăn cản được.

Thế nhưng bảo bọn họ cứ như vậy vẫn lạc, bọn họ không cam lòng a.

- Chư vị đạo hữu, không biết chúng ta tự bạo có tạo thành tổn thương với đám Huyết Ngục tộc tổ kiến Huyết Ngục ma trận kia không?

Trong nhân tộc, một tu sĩ thấp giọng mở miệng, trong đôi mắt toát lên vẻ điên cuồng.

Lam Thạch Thiên hơi ngây ngốc, lập tức cười ha hả, có chút điên cuồng. Cười tới mức nước mắt rơi xuống.

Nếu như phải chết, do với việc nhận hết tra tấn, thần hình câu diệt trong Huyết Ngục ma trận còn không bằng tự bạo cho oanh oanh liệt liệt. Cho dù chết cũng phải cắn răng cắn xé mấy miếng thịt trên thân tu sĩ Huyết Ngục tộc mới được.

Tu sĩ Nhân tộc trong sơn cốc ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ tàn bạo, điên cuồng. Khí tức trong cơ thể như nước sôi, sát khí bức nhân.

Chỉ đợi một khắc sau, khi Huyết Ngục Ma trận phủ xuống là lúc bọn hắn tự bạo.

Lúc này sắc mặt hơn trăm tên tu sĩ Huyết Ngục tộc bên ngoài sơn cốc bỗng nhiên tái nhợt, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Cả đám hoảng sợ ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

Ngay vừa rồi phong trấn không gian mà bọn hắn liên thủ bố trí đã bị cưỡng ép xé rách.

Linh quang trên hư không chớp lên, một đạo thân ảnh mặc áo bào xanh bỗng nhiên xuất hiện, hắn nhíu mày, ống tay áo vung lên.

Uy áp mênh mông cuồn cuộn bỗng nhiên hàng lâm, rung chuyển như sóng. Trong lúc cuồn cuộn phóng ra uy năng khủng bố, hủy thiên diệt địa. Lan tràn tới đâu, tu sĩ Huyết Ngục tộc không kịp phản ứng một chút nào, miệng phát ra tiếng rú thảm rồi triệt để vẫn lạc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...