Đạo (Dịch) – Chương 1946

Tiểu Điếm nghe vậy gật đầu, hiển nhiên có chút đồng ý với quyết định này của Tiêu Thần.

Tiêu Thần vẫy tay, nâng thạch quan trong mặt đất lên. Tuy rằng làm như vậy sẽ làm gián đoạn cung cấp năng lượng cho thi thể bên trong phát triển. Nhưng mà hiện tại nó đã gần như hoàn mỹ, làm như vậy cũng không có tạo thành tổn thương với thi thể này.

- Đi thôi, chúng ta tiến vào đạo tràng, cất kỹ thi thể này. Sau đó lại đưa Ma Thần sáo trang cho phân thân Cổ ma luyện hóa. Ta đã phát hiện ra được nguy cơ tới gần. Một trận đại chiến là thứ không thể tránh né. Trước đó ta muốn khiến cho lực lượng của bản thân tăng trưởng tới mức tận cùng.

Nói xong ống tay áo hắn vung lên, thân ảnh hắn và Tiểu Điếm đồng thời biến mất không thấy. Sau một khắc lại đồng thời xuất hiện ở tầng hai đạo tràng.

Nơi chí âm chí hàn mới là chỗ dưỡng thi tốt nhất. Có thể mượn khí tức âm hàn rèn luyện thi thể. Loại địa phương này Tiêu Thần cũng không biết, nhưng mà tìm kiếm một nơi chí âm chí hàn, đối với hắn mà nói cũng không phải là vấn đề gì khó khăn.

Nguyên thần phá thể mà ra, ầm ầm chui vào trong thiên địa, cảm nhận khí tức biến hóa.

Một lát sau, hai mắt Tiêu Thần mở ra, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.

- Đi thôi, đã tìm được nơi tốt rồi.

Mang theo Tiểu Điếm bước ra một bước, xuyên qua không gian vô tận, đi tới phía trên một hạp cốc thâm thúy ở tầng hai đạo tràng. Lòng đất nơi này hình thành âm mạch, đây không thể nghi ngờ là địa điểm dưỡng thi tốt nhất.

Tiêu Thần vung tay lên, thạch quan lập tức bay ra, rơi vào trong hạp cốc. Một lát sau mới nghe thấy tiếng trầm đục vang vọng, đủ biết được hạp cốc này sâu bao nhiêu.

Hai người lại lần nữa rời đi, xuất hiện bên ngoài Thiên ma điện.

Tiêu Thần tiến lên, tinh tế cảm ứng khí tức của phân thân Cổ ma. Thoáng chần chờ, hắn vẫn phất tay áo mở cửa điện ra. Nơi này có cấm chế ngăn cản bất luận kẻ nào tiến vào. Nhưng mà đối với Tiêu Thần mà nói, lại không có bất kỳ chút tác dụng nào.

Trong huyết trì, phân thân Cổ Ma bỗng nhiên mở hai mắt ra, cả hai nhìn nhau.

Tiêu Thần vươn tay lấy Thiên Thần sáo trang và Ma Thần sáo trang trong hộp gỗ, thần thức phá thể, trực tiếp đem toàn bộ tin tức có liên quan tới Thần Ma sáo trang khắc vào trong nguyên thẩn của phân thân Cổ Ma.

- Hôm nay ngươi tu luyện đã tới khâu cuối cùng, vừa vặn mượn nhờ lực lượng huyết trì hoàn thành huyết luyện, dung hợp Thần Ma sáo trang đi.

Phân thân Cổ ma khẽ gật đầu.

Tiêu Thần cũng không có nhiều lời, quay người cất bước rời đi. Cánh cửa Ma Thần điện sau lưng tự động đóng lại.

- Đi thôi, trong cơ thể chúng ta đều hao tổn nghiêm trọng, sau khi khôi phục trong đạo tràng, rời đi cũng không muộn.

Tiểu Điếm cười một tiếng, nó muốn đi tìm Xích Tử muội muội, bảo Tiêu Thần không cần quan tâm tới nó.

Nhìn nụ cười dâm tiện trên mặt tiểu tử này, đương nhiên Tiêu Thần biết rõ suy nghĩ trong đầu của nó. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, tay áo vung lên ném nó đi. Sau đó lại quay người rời đi.

Tiêu Thần khôi phục pháp lực tiêu hao, mượn nhờ Tiểu Điếm đánh ra một kích, tuy rằng không có tạo thành suy yếu lâu dài như Quy Tắc chi nguyên, nhưng mà cũng mất thời gian một tháng mới khiến cho bản thân khôi phục tới trạng thái đỉnh phong.

Sau đó Tiêu Thần cũng không có rời đi mà triệu tập tu sĩ dưới trướng. Ngoài Binh giáp đạo ra, tất cả thống lĩnh đều trình diện.

- Tu sĩ Hỏa tộc hàng lâm, Di Thần Nguyên thành công tấn chức Phá Diệt cảnh. Ngoài ra còn có rất nhiều chuyện xấu không rõ. Lần chém giết này đã không thể tránh né. Các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi. Cùng bổn tọa nghênh đón đại kiếp nạn.

Thống lĩnh ngũ đạo kính cẩn gật đầu, lại vội vàng rời đi.

Cả đạo tràng giống như một máy móc kín đáo mà cường đại, nương theo Tiêu Thần ra lệnh một tiếng, cỗ máy móc này lập tức chuyển động.

Sắp xếp tốt tất cả công việc, Tiêu Thần ngồi một mình trên điện. Sau khi trầm mặc một lát lại bước ra một bước, rời khỏi đạo tràng trở về Thi Ma điện.

Bất quá khi hắn thu hồi đạo tràng đi ra ngoài điện, sắc mặt lại khong nhịn được hơi đổi. Ánh mắt bỗng nhiên trở nên âm lãnh, nói:

- Vừa rồi Di Thần Nguyên kia lại qua đây?

Đám người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủ Nguyên, Ma Qua, Luân Tả kính cẩn thi lễ:

- Đại nhân nói không sai, cũng may ngài sớm có đoán trước. Người này thương thế rất nặng, thấy trận pháp vận chuyển, chưa hẳn có thể công phá cho nên sau khi hiện thân lại rời đi.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, nguyên thần tản ra, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Trong Tử vong thần quốc, tu sĩ các bộ lạc thuộc tín tộc lại biến mất toàn bộ.

Người có thể làm được việc này tất nhiên là Di Thần Nguyên kia.

Đáng giận.

Tiêu Thần phí tâm phí lực lớn như vậy trên người Tín tộc, không ngờ lại thành kết quả này.... Nhưng mà hôm nay Di Thần Nguyên kia chẳng biết đã đi đâu. Chuyện này chỉ có thể tạm thời đè xuống mà thôi.

- Được rồi, tất cả mọi chuyện trong Tử vong thần quốc lần này coi như kết thúc. Các ngươi trở về Đạo tràng đi, tu luyện cho tốt, chỉnh đốn vũ khí. Có lẽ không lâu sau ta lại triệu hoán các ngươi ra lần nữa, cùng ta sóng vai chiến một trận.

- vâng, đại nhân.

Năm đại thống lĩnh Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả kính cẩn mở miệng, Tiêu Thần phất tay, thu trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo vào trong đạo tràng.

Hắn lại vươn tay kéo một cái, thân ảnh Tiểu Điếm trực tiếp bị triệu hoán ra.

Tiểu tử kia lúc này bộ dáng chật vật, y phục rối loạn, vẻ mặt xấu hổ, liên tục oán trách.

- Đại ca, sao đại ca không nói một tiếng, cứ như vậy triệu hoán. Ta thiếu chút nữa bị đại ca dọa cho mềm đi, vạn nhất có di chứng thì sao đây?

Tiêu Thần vươn tay đập một cái vào đầu nó, không để ý tới vẻ mặt quẫn bách của tiểu tử này, hắn đem chuyện Tín tộc nói ra.

- Ta chơi ... chúng ta vất vả lâu như vậy không ngờ lại để tên này bắt bộ lạc Tín tộc đi... Chủ quan a, sớm biết như vậy ta đã sớm tập trung bộ lạc Tín tộc để cho trăm vạn chiến sĩ Binh giáp đạo bảo vệ rồi.

Tiểu Điếm thở hổn hển, miệng chửi bới liên tục, ân cần thăm hỏi nữ nhân trực hệ mười tám đời của Di Thần Nguyên vô số lần.

- việc này cũng không trách ngươi được, trước kia ta cũng không ngờ tới. Xem ra Di Thần Nguyên này thực sự muốn giết ta. Nếu không sẽ không đi mà lại quay lại như vậy.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày:

- Người này đạt được tất cả của Thi vương Sùng Sơn, có lẽ cũng biết chuyện Tín tộc. Chắc hẳn sẽ không giết chết bọn hắn. Nếu như vậy, ngày sau có cơ hội lại đoạt Tín tộc lại.

Chương 1947vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...