Đạo (Dịch) – Chương 1944

Mượn nhờ Quy Tắc chi nguyên tăng tiến tu vi, lực lượng mà Tiêu Thần có khả năng bộc phát ra có thể so với tu sĩ Chí Cổ đỉnh phong. Lại cầm Tiểu Điếm trong tay, lực lượng cả hai dung hợp. Cho dù là tu sĩ Phá Diệt cảnh hắn cũng có thể chiến một trận.

Oanh.

Kiếm quang chém xuống, ngang nhiên va chạm với Thi khí. Lực lượng kích phát, không gian Tử vong thần quốc bị mạnh mẽ xé ra từng khe nứt.

Tiêu Thần lùi về phía sau mấy bước, Di Thần Nguyên cũng bi bức lui một khoảng cách. Song phương đối chiến thần thông, thực lực ngang nhau, không ai rơi vào thế hạ phong.

Khuôn mặt Di Thần Nguyên vặn vẹo, ở Nhân nguyên tháp Tiêu Thần đánh bại hắn, đánh nát sự kiêu ngạo và kiên trì cả đời hắn. Hôm nay hắn đã thành Phá Diệt cảnh, tự nhận có thể tiện tay diệt sát Tiêu Thần. Thế nhưng không ngờ lực lượng đối phương lại đạt tới Chí Cổ đỉnh phong, mượn nhờ uy lực của thần chủ thánh kiếm lại có thể ngang hàng ới hắn. Mà Thần chủ thánh kiếm lại là bảo vật có lẽ nên thuộc về hắn a.

Điểm này hắn tuyệt đối không cho phép.

Tuyệt đối không.

Rống.

Trong miệng Di Thần Nguyên phát ra một tiếng thi rống, thi khí bên ngoài cơ thể cuồn cuộn bộc phát. Một đám thanh âm lách cách truyền ra. Thi thể của Di Thần Nguyên không ngờ lại cao lên vài thước, thân thể càng thêm khô quắt, huyết nhục màu đỏ tím như là đúc thành từ tinh thiết. Đôi mắt đỏ tươi tản mát ra lệ khí ngoan lệ, kinh người.

- Thi khí động thiên, ma thôn vạn vật, triệu hồi Thi ma chi hồn.

Thi ma là ma vật vô hình vô chất sinh sôi nảy nở từ trong thi khí. Dưới một nuốt có thể mạnh mẽ thôn phệ hồn phác sinh linh, uy năng kinh người. Chính là một trong những đại thần thông của Thi tộc.

Di Thần Nguyên không tiếc tự hao tổn cũng phải giết chết Tiêu Thần, như vậy mới có thể dẹp tan oán hận trong lòng hắn.

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong mắt có lệ mang cuồn cuộn.

- Tiểu Điếm, huynh đệ chúng ta liên thủ có thể bộc phát ra một kích kinh thiên. Không biết loại thủ đoạn này ngươi còn nhớ không?

- ha ha, đại ca nói giỡn rồi. Loại tuyệt chiêu át chủ bài bảo vệ tính mạng như vậy, đánh chết cũng không thể quên đi. Sao nào? Huynh đệ chúng ta liên thủ, làm hắn chứ?

- Đúng vậy.

Thanh phong giơ lên, pháp lực khủng bố, mênh mông cuồn cuộn trong cơ thể Tiêu Thần giống như là nước vỡ đê, điên cuồng rót vào bản thể Tiểu Điếm. MỘt cỗ kiếm ý kinh khủng bỗng nhiên phát ra, bao phủ trọn phiến thiên địa này vào bên trong.

Cuồng phong dừng lại, không gian cương cứng, dường như có một cỗ áp lực vô hình trấn áp xuất hiện.

Súc thế.

Súc thế.

Khi khí tức kiếm ý đạt tới cực điểm, hư ảnh Thi Ma hội tu, ngửa mặt lên trời rít gào, hung hăng cắn về phía Tiêu Thần.

Mà cùng lúc đó Thanh Phong trong tay Tiêu Thần cũng rơi xuống, một đạo kiếm quang bắn ra.

Hừ.

Tiêu Thần kêu lên một tiếng, ngay khi Thi ma nuốt vào, nguyên thần màu vàng nhạt trong không gian nguyên thần lập tức chấn động kịch liệt. Một cỗ lực lượng khó hiểu tác dụng lên nó, làm cho nguyên thần bị mạnh mẽ lôi ra bên ngoài.

Bồ Đề Cổ thụ mạnh mẽ rung động, lắc lư, ngàn vạn quang mang bao phủ, phóng ra lực lượng cường đại thủ hộ.

Nguyên thần màu vàng nhạt thoáng chấn động, kim quang lập tức đại thịnh, phát ra khí tức tôn quý vô thượng.

Ba thứ bộc phát, phóng thích ra lực lượng trấn thủ, mạnh mẽ chống cự thần uy muốn thôn phệ nguyên thần của Thi ma.

Mà lúc này kiếm quang đã chém tới.

Oanh.

Trong miệng hư ảnh Thi ma phát ra tiếng rú thảm thê lương, thân thể bị kiếm quang mạnh mẽ chém thành hai nửa, thân thể ầm ầm sụp đổ.

Di Thần Nguyên kêu lên một tiếng, trên khuôn mặt của hắn có một miệng vết thương khủng bố từ bả vai xuyên tới ngực hắn. Huyết nhục màu đỏ tím bị lật lên, làm lộ ra xương cốt đen nhánh như được đúc thành từ sắt thép. Khí tức trên người lập tức suy yếu.

Một kiếm này chém vỡ hư ảnh Thi ma, cũng làm cho hắn bị trọng thương.

- Tiêu Thần, bổn tọa tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi.

Trong tiếng gào thét oán độc, lại tràn ngập không cam lòng. Di Thần Nguyên hung hăng vỗ một chưởng, mạnh mẽ tạo thành một vết nứt không gian, thân ảnh chui vào bên trong, trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Quả thực hắn đã sợ, nếu như lại đánh ra một kiếm như vậy, chưa chắc hắn đã có thể ngăn cản.

Di Thần Nguyên muốn giết Tiêu Thần, nhưng mà lại không muốn dùng tính mạng mình để đặt cược, cho nên hắn chỉ có thể tạm thời rút đi mà thôi.

Sắc mặt Tiêu Thần hơi tái nhợt, hít sâu một hơi, đem cảm giác suy yếu trong cơ thể đè xuống. Hắn quay người đáp xuống trước Thi ma điện, trầm giọng mở miệng:

- Trăm vạn binh giáp đạo tiếp tục phòng thủ, không thể có chút chủ quan nào. Phòng ngừa cường địch trở lại.

Nói xong hắn tự tay triệu hoán ra Hoàng Tuyền Đại Ma bàn, mượn lực lượng của nó bao phủ bản thân, sau đó mới bước vào Thi Ma điện.

Ngoài điện, trăm vạn Binh giáp đạo trầm giọng đáp, liên tục nuốt linh đan khôi phực lực lượng. Nhưng mà Ngự Thiên đại trận vẫn đang vận chuyển, một mực thủ hộ Thi Ma điện vào bên trong, không để cho nó bị ảnh hưởng một chút nào.

Tiểu Điếm hóa thành hình người, mặ cũng không còn chút mau. Toàn thân đau đớn, tuy rằng không thiếu phần giả vờ đáng thương, nhưng mà hiển nhiên cảm thụ của tiểu tử này cũng không quá tốt.

Hai người liếc nhìn nhau, đều nhìn ra trong lòng đối phương đang cảm thấy may mắn.

Tập hợp lực lượng hai người, tuy rằng một kích làm cho Di Thần Nguyên trọng thương, nhưng mà dù sao tu vi đối phương cũng là Phá Diệt cảnh, thi thể kiên cố hơn sắt thép. Nếu như đối phương thực sự không để ý tới tất cả mà điên cuồng ra tay. Song phương ai vẫn lạc còn chưa biết được a.

Cũng may tên Di Thần Nguyên này không muốn mạo hiểm cho nên mới bị một kích làm cho kinh sợ, thối lui.

Tuy nhiên, dựa vào tu vi Thái Cổ, mượn lực lượng của Tiểu Điếm có thể đánh lui Di Thần Nguyên Phá Diệt cảnh, chiến tích như vậy cũng đã đủ kinh người rồi.

Cần biết giữa Chí Cổ và Phá Diệt cảnh cảnh giống như là chênh lệch giữa Cửu cực cảnh và Thập phương cảnh trong Thạch tháp vậy, chênh lệch một tầng, nhìn như đơn giản nhưng lại khác biệt một trời một vực. Lực lượng đối lập giữa song phương hoàn toàn không cùng một tầng thứ.

- Di Thần Nguyên này năm đó tu vi chưa bước vào Cổ cảnh, hôm nay mới ba ngàn năm ngắn ngủi đã tăng lên tới Phá Diệt cảnh... Hơn nữa vì sao hắn lại biết sự tồn tại của Tử vong thần quốc này? Hơn nữa mở miệng lại nói ta cướp đoạt cơ duyên thuộc về hắn?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...