Đạo (Dịch) – Chương 1942

Người này chính là Di Thần Nguyên.

- Thi Vương Sùng Sơn quả nhiên mạnh mẽ, sau khi bị ta nuốt vào bụng còn lưu lại đại cơ duyên như vậy. Nếu như ta không đi thu, chẳng phải là lãng phí hay sao?

- Ma Thần sáo trang, Thánh kiếm của Thần chủ. Mấy chục vạn tu sĩ Thi tộc. Nếu như thu toàn bộ bọn chúng vào trong tay, lực lượng của bổn tọa đủ để tung hoành Tiểu thiên giới mà không ai có thể ngăn cản được. Tiêu Thần, không biết ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa? Đợi ta hoàn thành việc này ta sẽ đi tìm ngươi.

- Cho dù ngươi ở chân trời góc bể thì ta cũng muốn lấy mạng của ngươi.

Trong tiếng than nhẹ, ống tay áo của Di Thần Nguyên vung lên, trực tiếp xé rách không gian. Căn cứ vào một tia khí tức cam ứng lưu lại trong nguyên thần, hắn lặng lẽ tiềm hành trong không gian loạn lưu cuồng bạo.

Lạnh nhạt mà đi, không có chút khí tức nào phát ra. Chỉ bằng vào uy áp nhàn nhạt cũng có thể nhẹ nhõm bức lui lực lượng của không gian loạn lưu chung quanh. Một bước bước ra là có thể vượt qua không gian vô tận.

Đây là lực lượng Phá Diệt cảnh.

Sau khi thôn phệ Thi vương Sùng Sơn, Di Thần Nguyên thay thế vị trí của đối phương, trở thành Thi Vương của Thi tộc, lực lượng tăng vọt tới cảnh giới trước mắt. Điể mấy mới là nguyên nhân căn bản làm cho trong lòng hắn tự tin như vậy.

Chỉ có đạt tới Phá Diệt cảnh mới có thể cảm ứng được sự cường đại của bản thân. Đây là loại lực lượng giơ tay nhấc chân có thể hủy diệt thế giới.

Loại cảm giác này khiến cho Di Thần Nguyên say mê, trong lòng của hắn đã không còn coi Tiêu Thần là đối thủ của mình. Mà chỉ là một tâm nguyện cần hoàn thành. Chỉ cần giết chết đối phương thì khúc măc này sẽ bị cởi bỏ.

Thời gian mấy ngàn năm đối với tu sĩ cao giai không tính là gì, cho dù tiềm lực của Tiêu Thần kinh người, tốc độ tiến bộ có nhanh hơn nữa thì sao chứ? Hắn ta có thể đối đầu được với tu sĩ Phá Diệt cảnh sao?

Di Thần Nguyên khẽ lắc đầu, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt.

Vội đi trong không gian loạn lưu, dùng tu vi của hắn hiện tại, đương nhiên tốc độ nhanh như tia chớp, không dừng lại chút nào. Sau nửa tháng, Di Thần Nguyên đột nhiên dừng lại, nhìn không gian loạn lưu trước mắt, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng.

Bàn tay trong ống tay áo duỗi ra, hung hăng xé rách không gian trước mắt. Không gian lập tức vỡ tan, chân hắn bước ra, thân ảnh lập tức tiến vào bên trong.

Cảm ứng khí tức gần trong gang tấc, dường như chạm tay là có thể với tới, Di Thần Nguyên thở sâu, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng, thần niệm âm thầm phá thể, bao phủ toàn bộ Tử vong thần quốc.

Nhưng mà sau một khắc vẻ mặt hắn trở nên âm trầm, trong miệng phát ra tiếng rít gào phẫn nộ.

Đáng chết.

Đáng chế.t

Bất kể là ai, dám cả gan cướp cơ duyên thuộc về hắn đều phải chết.

Thạch tháp, Cửu cực cảnh.

Sau khi cảm ứng được nguy cơ cường đại đến từ bên ngoài, sự mừng rỡ trong lòng Tiêu Thần tiêu tán. Sau khi thoáng trầm mặc một lát, hắn cười lạnh một tiếng rồi tiếp tục tiến vào trong tầng thứ chín của thạch tháp, tiếp tục cảm ngộ.

Mặc kệ vị tu sĩ Hỏa tộc này tới tìm hắn hay không, Tiêu Thần đều phải lưu lại tính mạng đối phương ở lại đây.

Đây là lời thề mà hắn từng thề với vô số tiền bối chết thảm ở Tinh Vực đại lục, lời thề này hắn sẽ không quên.

Nhưng mà hôm nay lực lượng của hắn vẫn quá yếu. Đối mặt với tồn tại Phá Diệt cảnh, tự bảo vệ mình không ngại, nhưng mà muốn chém giết lại đối phương cũng không có khả năng.

Cho nên hắn chỉ có thể tạm thời kiềm chế, thu liễm tâm thần, tiếp tục tu luyện.

Chiến Thần cung là sự bảo đảm an toàn cho hắn. Chỉ cần hắn ở đây, cho dù tu sĩ Hỏa tộc có tra ra thân phạn của hắn cũng tuyệt đối không dám tới tùy ý làm càn.

Về phần Tiêu Thành.... Có Nhân tổ ở đó, vị cường giả Hỏa tộc này nhất định sẽ không dám làm càn, nếu không một khi ra tay sẽ liên quan tới cả Linh giới bị hủy diệt. Tới lúc đó đối phương sẽ đối mặt với lực lượng của toàn bộ Linh giới, còn bị chúng nhân Linh giới căm thù.

Nếu như thế, ở lại trong thạch tháp, tìm hiểu Cửu cực cảnh, đương nhiên đây mới là lựa chọn tốt nhất của hắn hiện tại.

Một khi khám phá Cửu cực, đặt chân lên Thập phương cảnh, tu vi của hắn sẽ tăng vọt, tốc hành lên Phá Diệt cảnh.

Đến lúc đó dựa vào át chủ bài trong tay, diệt sát tu sĩ Phá Diệt cảnh không phải là không có khả năng.

Trong thạch thất, Tiêu Thần nhắm mắt cảm ngộ, tâm cảnh hắn không có chút chấn động nào, ý niệm ngưng tụ mà buông lỏng, cũng không có cảm giác nôn nóng, khẩn trương.

Càng là những lúc như thế này thì trong lòng hắn càng phải bình tâm tĩnh khí.

Chỉ có lòng yên tĩnh mới có thể trữ thần. Mới có thể cảm ứng được áo nghĩa ẩn chứa trong thạch tháp.

Nhưng lúc này đôi mắt nhắm lại của hắn đột nhiên mở ra. Hắn bỗng nhiên đứng dậy, bước ra một bước. Thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.

Hắn vội vàng rời khỏi thạch tháp, sắc mặt âm trầm như nước, khí tức trong cơ thể như ẩn như hiện, hóa thành uy áp mênh mông cuồn cuộn tràn ngập cả không gian quanh thân. Phàm là tu sĩ tới gần hắn sắc mặt lập tức trắng bệch, thân ảnh hốt hoảng lùi về phía sau.

- Quảng trường truyền tống.

Tiêu Thần trầm giọng mở miệng.

Tu sĩ trông coi Truyền tống trận gian nan nuốt một ngụm nước bọt, luống cuống tay chân. Trong thời gian ngắn nhất hoàn thành truyền tống. Linh quang lóe lên, thân ảnh Tiêu Thần biến mất không thấy gì nữa. Lúc này áo bào trên người tu sĩ trông coi Truyền tống trận đã ướt sũng.

Tiêu Thần bước ra khỏi pháp trận truyền tống, linh quang bên ngoài cơ thể lóe lên, lại lần nữa tiến vào Truyền tống trận lớn, thân ảnh lóe lên rồi biến mất. Khi xuất hiện đã ở bên ngoài hoang ngoại.

Tu sĩ Tứ giới ở trong quảng trường truyền tống sắc mặt trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi bất an. Không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà khiến cho nhân vật Ma vương này bộc phát khí thế khủng bố như vậy.

Nhưng bất kể như thế nào, có một điểm mà trong lòng bọn hắn cực kỳ xác định. Đó là bất kể ai trêu chọc vòa vị này đều sẽ không may.

..

Tử Vong thần quốc.

Trăm vạn Binh giáp đạo tạo thành Ngự Thiên đại trận. Mượn trận pháp do tu sĩ Cấm đạo của Tả Mi đạo tràng phòng thủ, chậm rãi chuyển động, tạo thành một cỗ lực lượng phòng thủ rất mạnh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...