Đạo (Dịch) – Chương 1940

- Đây là Lôi Hỏa châu mà Long Hoàng đại nhân muốn ta cô đọng ra, hôm nay vừa mới hoàn thành. Ta không dám trì hoãn mà lập tức mang tới cho Long Hoàng đại nhân xem xét. Mời đại nhân xem đây có phải là thứ ngài cần để tôi thể hay không?

Trong mắt Long Hoàng hiện lên sự vui vẻ, thu Lôi hỏa châu vào trong tay, cảm ứng cẩn thận một lát. Trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ.

- Không sai, vật này chính là Lôi Hỏa châu, mượn nhờ lực lượng của nó, thân thể bổn hoàng còn có thể tăng lên không ít. Ha ha. Tuy nhiên về sau phải làm phiền ngươi rồi. Cách mỗi một tháng lại mang tới cho ta một khỏa Lôi Hỏa châu, không biết có được không?

- Long Hoàng đại nhân nói quá lời rồi, ngài có ân với ta, việc này đương nhiên ta sẽ toàn lực ứng phó. Về sau cách mỗi một tháng ta sẽ đích thân đưa tới một khỏa Lôi Hỏa châu.

- Ha ha ha, tốt, tốt. Việc này bổn hoàng ghi nhớ trong lòng, ngày sau tất có báo đáp với ngươi.

Tiểu Huyết kính cẩn thi lễ rồi rời đi.

Phóng ra khỏi đại điện, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt chợt lóe lên dị sắc... Hy vọng là hắn nghĩ nhiều, nhưng bất kể thế nào cũng phải sớm chuẩn bị một chút... Mặc dù Long Hoàng này đối với hắn không tệ, nhưng mà trong lòng hắn, thân nhân duy nhất chỉ có một người mà thôi.

...

Bầu trời màu đỏ, mặt đất màu đỏ, thảm thực vật, sinh linh đều là màu đỏ.

Tất cả đều là màu đỏ.

Bởi vì nơi này là Huyết Ngục giới.

Trong thiên địa tràn ngập huyết lực nồng đậm gần như thực chất, khiến cho tu sĩ Huyết Ngục tộc tu luyện trong hoàn cảnh này có thể có tốc độ tăng trưởng cực nhanh.

Nhưng mà huyết lực đậm đặc như vậy, khi thế giới sụp đổ sẽ bộc phát rất mạnh... Thời gian của Huyết Ngục giới đã không còn nhiều nữa.

- Bốn vị Huyết thần đại nhân, Áo Cổ Đa đại nhân, đệ nhất Huyết tử Đô Sát cùng với chúng cường giả Cổ Khúc của htn chúng ta, hơn trăm người đều vẫn lạc trong tay Tiêu Thần kia. Thù này cho dù dốc hết nước trong thiên địa này cũng không thể rửa sạch. Xin chư vị đại nhân làm chủ cho tu sĩ Huyết Ngục tộc chúng ta.

Trong Huyết thần điện, đại biểu của những tu sĩ Huyết Ngục tộc rời khỏi Chiến Thần cung quỳ gối trong điện, nói rõ chuyệ ntrong Chiến Thần cung, miệng phát ra tiếng rít gào bi phẫn.

Trên bốn cái vương vị đều có một đạo hư ảnh hư ảo, giờ phút này nghe vậy, cả đám trầm mặc. Một lát sau một người trong đó mới mở miệng, thanh âm trầm thấp.

- Những chuyện này chúng ta đã biết, tội của Tiêu Thần này chết không có chỗ chôn.

- Nhưng mà các ngươi nên biết Huyết Ngục giới đã tới biên giới sụp đổ, nghiệp lớn chinh phục của tộc ta phải dừng lại, càng không thể lãng phí thời gian trên thân người này.

Một gã Huyết Thần khác khẽ gật đầu.

- Hôm nay chuyện quan trọng nhất đó chính là tìm kiếm hi vọng kéo dài sinh tồn của tộc đàn. Chỉ là một tu sĩ Nhân tộc không đáng để lo. Nếu ngày sau có cơ hội chúng ta sẽ tự tay ra tay, chém giết hắn.

- Vâng, đại nhân.

Tu sĩ trong điện tuy rằng không cam lòng, nhưng mà cũng chỉ có thể thi lễ rồi rời đi.

Trong điện lại lần nữa yên tĩnh, chỉ có bốn vị huyết thần ngồi trên thượng vị.

- Chúng ta cũng đi thôi... Thời gian chỉ có năm ngàn năm, nếu như không thể thành công... Tộc đàn chôn vui, chúng ta đều trở thành người không có nhà, không có gốc rễ.

Thân ảnh tứ đại Huyết thần run lên, trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.

Chiến Thần cung, Thạch tháp, tầng tám, Bát Hoang cảnh.

Tiêu Thần nhắm mắt, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, mười ngón tay xen kẽ điểm, nhìn như mất trật tự, nhưng lại tuần hoàn theo quy luật nào đó, có một cỗ ảo diệu, hàm súc bên trong.

Mặt trời mọc ở phương đông, lặn về phía tây, nhật nguyệt thay đổi liên tục.

Về phần hiện tại hắn đã ở trong Bát Hoang cảnh những hai ngàn ba trăm năm.

Sau khi đột phá bình cảnh Thất Vị cảnh, Tiêu Thần cảm ngộ trong thạch tháp, tuy rằng không có trở ngại, nhưng mà Bát Hoang cảnh lại thâm ảo vô cùng, vượt quá dự đoán của hắn. Cho nên tuy rằng phí hai ngàn ba trăm năm nhưng vẫn khó khăn lắm mới đụng chạm tới biên giới đột phá.

Cửu cực cảnh.

Chỉ kém một tia cuối cùng, động tác trên tay Tiêu Thần càng lúc càng nhanh. Hai hàng lông mày hắn càng nhíu mặt, cỗ cảm giác muốn đột phá trong lòng không ngừng tăng lên.

Nhanh.

Nhanh.

Răng rắc.

Trong cơ thể Tiêu Thần truyền ra tiếng nghiền nát rất hỏ, tai không thể nào nghe thấy, nhưng mà trong tâm thần cảm ứng lại giống như sấm sset, chấn nhiếp tâm thần.

Hai mắt Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, trong mắt có thần mang bùng lên. Khí tức trên thân thể hắn càng thêm thâm thúy, như là thâm uyên không đáy, thâm trầm, tối tăm, không thể dò xét.

Đột phá.

Tốn những hai ngàn ba trăm năm khổ tu không có lúc nào ngừng nghỉ trong Thạch tháp, rốt cuộc hắn cũng hiểu được một đường cuối cùng này, bước ra khỏi Bát Hoang, tiến giai Cửu cực.

Miệng Tiêu Thần cười khẽ, tiếng cười càng lúc càng lớn, nhẹ nhàng, vui vẻ không thoi. Tiếng cười cuồn cuộn trong thạch thất, quanh quẩn không ngớt.

Dùng át chủ bài trong tay hắn, một khi tiến giai lên Cửu cực cảnh, tu vi có thể lập tức đạt tới Chí cổ, phối hợp với át chủ bài trong tay. Cho dù đối mặt với đại năng Phá Diệt cảnh, cho dù không thể thắng nhưng mà muốn tự bảo vệ mình, thoát thân lại không thành vấn đề.

Mà dưới Phá Diệt... Trước mặt Tiêu Thần hắn, người phương nào có thể chịu được một trận chiến cơ chứ?

Bước ra một bước, thân ảnh hắn xuất hiện bên ngoài thạch thất, muốn tiến vào trong tầng thứ chín của thạch tháp. Nhưng lúc này thân thể hắn đột nhiên cứng ngắc, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía hư không vô tận. Cỗ đó có một cỗ khí tức tử vong mãnh liệt bao phủ hắn... Dường như có một nguy cơ nào đang nhằm vào hắn, muốn hàng lâm.

..

Yêu tộc.

Một tế đàn cực lớn như chọc trời xuất hiện, như là núi cao lẳng lặng đứng trên mặt đất.

Quanh thân Tế đàn, cường giả Yêu tộc vẻ mặt kính cẩn, quỳ một gối xuống, sắc mặt lộ vẻ kính sợ.

Duy chỉ có một đạo thân ảnh chắp tay mà đứng, ngẩng đầu nhìn về phía tế đàn. Hai hàng lông mày hơi nhíu lại, trong lòng dường như có hoang mang. Người này mở miệng hỏi:

- Tế đàn đã chuẩn bị xong, dựa theo ước định, khi nào đại nhân sẽ hàng lâm?

- Bẩm Yêu tổ dại nhân, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì đại nhân sẽ hàng lâm vào ngày hôm nay...

Một tu sĩ Yêu tộc kính cẩn mở miệng.

Bõng nhiên hoa văn trên tế đàn sáng lên, dùng tốc độ cực nhanh lan tràn từ trên xuống dưới, một cỗ năng lượng trầm thấp chấn động từ bên trong truyền ra. Mặt đất rung động lắc lư, khí tức uy áp cường đại từ bên trong tế đàn bộc phát.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...