Đạo (Dịch) – Chương 1937

Hơn nữa ngảy sau, Tế đàn đã chuẩn bị xong. Cường giả đỉnh phong của ma tộc mặc y phục lộng lẫy đi lên. Có hai gã Ma tổ trình diện, thân ảnh lớn chừng vạn trượng, khuôn mặt mơ hồ, uy áp trong cơ thể chậm rãi phát tán ra, tràn ngập cả thiên địa.

Ngu Cơ cất bước lên, đứng trên điểm cao nhất của tế đàn, khuôn mặt có chút khẩn trương.

Rống.

Vào thời khắc này, hai đại Ma tổ bỗng nhiên gầm nhẹ, ma khí cuồn cuộn xông lên trời.

Quanh thân tế đàn, cường giả ma tộc đồng thời ra tay, dùng một chưởng điên cuồng đánh vào tế đàn, rót lực lượng vào bên trong. Ma lực tinh thuần mà cường đại dũng mãnh tiến vào trong tế đàn. Hoa văn đại đạo bên trên sáng lên, tản mát ra hắc quang đen kịt.

Khí tức khủng bố bỗng nhiên từ trong tế đàn bộc phát, thâm bất khả trắc, mênh mông như biển, nặng nề như núi, không ai có thể dao động một chút nào.

cả tế đàn giống như dùng sức mạnh dự trữ bên trong mà rung chuyển, không ngừng ma luyện, không ngừng dung hợp.

Tập hợp tất cả pháp lực của tu sĩ ngoài Cổ cảnh trong Ma tộc khiến cho lực lượng ẩn chứa bên trong tế đàn này cường đại tới cỡ nào, không cần phải nói.

Nương theo lực lượng tăng lên, đường cong hoa văn trên tế đàn lần lượt sáng lên, chậm rãi lan tràn lên trên. Nhưng mà khi tới cuối cùng, khi đạo hoa văn tản mát ra hắc quang đen kịt cuối cùng sáng lên, lập tức có một đạo quang trụ do ma lực tinh thuần xông lên trời.

Lực lượng ẩn chứa bên trong đạo quang trụ này không có khuếch tán mà tập trung vào một điểm, mạnh mẽ bắn vào trong mây mù vô tận.

Oanh.

Một vòng xoáy xuất hiện ở trên trời, chậm rãi xoay quanh. Đồng thời phạm vi của nó nhanh chóng mở rộng, ở chỗ hạch tâm của vòng xoáy có một thông đạo chậm rãi xuất hiện. Khí tức khá lạ với Ma giới từ bên trong phát tán ra, nương theo đó là một cỗ uy áp nhàn nhạt.

Hai gã Ma tổ đồng thời rít lên:

- Cung nghênh huyết mạch Hoàng tộc.

Thanh âm vừa dứt, một giọt máu đỏ tươi tràn ngập ô quang nhàn nhạt từ đó chậm rãi rơi xuống. Mà thân thể Ngu Cơ thì bị một cỗ lực lượng khó hiểu trói buộc, chậm rãi nâng lên trên không. Mặc cho giọt máu này rơi vào mi tâm nàng rồi dung nhập vào bên trong.

Máu tươi nhập thể, hai hàng lông mi xinh đẹp của Ngu Cơ không nhịn được nhíu lại một chỗ. Thân thể mềm mại khẽ run nhè nhẹ, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Đây là thứ phải trải qua khi phi thăng Đại Thiên giới. Chỉ có người dung hợp huyết mạch thì mới có tư cách phi thăng Đại Thiên giới.

Bản thân Ngu Cơ vốn có huyết mạch vương tộc Ma tộc tinh thuần, có độ phù hợp tương đối cao với huyết mạch Hoàng tộc. Khi cải tạo huyết mạch và dung hợp cũng không quá lâu. Một lát sau vẻ mặt nàng trở nên bình tĩnh. Khi hai mắt lần nữa mở ra có một cỗ uy áp nhàn nhạt từ trong cơ thể nàng phát tán ra...

Đây là uy áp tới từ cấp độ huyết mạch, cũng không cường đại nhưng lại không thể nào ngăn cản.

Phàm là hậu duệ huyết mạch Ma tộc, vô luận tu vi gì, dưới cỗ uy áp này đều phải cúi đầu.

- Tham kiến Hoàng nữ.

Hai vị Ma tổ xoay người thi lễ.

- Tham kiến Hoàng nữ.

Quanh tế đàn, cường giả Ma tộc đều quỳ một gối xuống, vẻ mặt kính sợ, trong mắt mơ hồ có vẻ kích động.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện lên nụ cười vui vẻ. Ngu Cơ cũng không có tiếp tục dừng lại mà thân ảnh tự động bay lên, tiến vào trong thông đạo ở trong đạo quang trụ kia. Hơi lóe lên một cái, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa. Mà cùng lúc đó, lực lượng hội tụ trong tế đàn tiêu hao hầu như không còn, đạo quang trụ bắn lên trời kia cũng tiêu tán.

...

Trong không gian hoang vu, vừa vô tận vừa tĩnh mịch.

Ở giữa mặt đất có một ngọn núi đột nhiên mọc lên, núi đá đen kịt, không có một chút sinh cơ nào.

Nhưng mà nếu như ở gần, nhìn thật kỳ thì có thể phát hiện ra trên núi được khắc vô số phù văn rậm rạp, chằng chịt, lớn nhỏ không đều nhau. Trải rộng mỗi một tấc trên núi đá, thi thoảng lại có ô quang hiện lên.

Mà lúc này trên hư không đột nhiên xuất hiện một khe nứt, lập tức có một tu sĩ mặc áo bào tím bước ra. Hắn ngẩng đầu nhìn núi cao vạn trượng, miệng phát ra tiếng cười lạnh, đồng thời khống chế độn quang đi thẳng tới chân núi.

Chỗ chân núi có một cánh cửa chỉ để cho một người tiến vào trong, đen kịt vô cùng, không biết nó đi thông tới nơi nào.

Tu sĩ mặc áo bào tím dường như đã sớm đoán ra được chuyện này, hắn lật tay lấy ra một khỏa Minh thạch. Sau đó trực tiếp cất bước tiến vào trong cửa động.

Sơn động đen kịt, không có chút ánh sáng nào, uốn lượn khúc chiết, không biết cuối cùng đi thông tới đâu. Tu sĩ mặc áo bào tím đi một lúc lâu mới tới một hang đá lớn hơn.

Linh quang nhàn nhạt từ Minh thạch tỏa ra không đủ để chiếu sáng trọn hang đá, chỉ có thể nhìn thấy một ít hình ảnh mơ hồ, loáng thoáng. Nhưng mà chỉ như vậy cũng đã đủ kinh người.

Tám cái dây xích kết nối trong hang đá, cắm vào bên trong, giống như tạo thành một thể với ngọn núi. Dây xích sắt lớn bằng ngón cái, toàn thân đen nhánh, có từng đạo phù văn lớn bằng hạt gạo lưu chuyển không ngớt, giống như là vật còn sống vậy.

Những dây xích sắt này hội tụ lại một điểm, đâm vào huyết nhục, phong kín một đạo thân ảnh vào bên trong.

Dưới chân núi này không ngờ lại trấn áp một tu sĩ.

khuôn mặt người này tiều tụy, thân thể tiều tụy, thân thể khô quắt chỉ còn lại một tầng da mỏng. Nếu như không phải giữa mũi, miệng thi thoảng có tiếng thở rất nhỏ truyền ra thì chỉ sợ đã khiến cho người ta nhận định hắn là một cỗ thây khô đã chết đi.

- Tham kiến chủ nhân.

Tu sĩ mặc áo bào tím tới vị trí còn cách người bị trấn áp chừng mười trượng hắn ngừng lại, quỳ một gối xuống rồi kính cẩn mở miệng.

Một lát sau khí tức của tu sĩ bị trấn áp tăng lên vài phần, chậm rãi ngẩng đầu, lập tức khiến cho dây xích va chạm tạo thành thanh âm leng keng. Người này thấp giọng mở miệng:

- Được rồi... Chuyện ta giao cho ngươi đã làm xong chưa?

- Có chủ nhân phù hộ, thuộc hạ đã thu thập xong những đồ mà chủ nhân cần. Kính xin chủ nhân kiểm tra.

Trong khi nói chuyện, linh quang trên tay tu sĩ mặc áo bào tím liên tiếp hiện lên, lấy ra từng kiện đồ vật cổ quái, quý hiếm. Có bảy tám khối bùn đất như là ba ba màu đen, một bình ngọc, trong đó có loại chất dịch nào đó. Mỗi một lần lắc lư phát ra một chút linh quang. Mặt khác còn có một đống vật phẩm loạn thất bát tao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...