Người nhập điện, mặc kệ thân phận thế nào, tất cả đều bảo trì đủ kính cẩn, kính sợ, thi lễ thật sâu.
- Chúng ta là mấy mạch của Linh giới, chư vị đạo hữu không cần phải đa lễ như vậy.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng.
- Trước đó Nhân tộc ta thế còn yếu, chư vị có nhiều giúp đỡ. Ngày sau Tiêu mỗ có năng lực nhất định sẽ hồi báo.
Sắc mặt Ma Đế, Yêu Tôn khẽ biến, nụ cười trên mặt có vẻ miễn cưỡng. Nhưng mà cũng không dám có chút bất mãn mảy may nào, liên tục gật đầu đồng ý.
Các tộc Linh giới tuy rằng bề mặt yên bình, nhưng mà lại âm thầm đấu tranh không ngớt. Yêu, Ma nhị tộc thế lớn, giằng co với Nhân tộc trong Linh giới. Thực lực ở trong Chiến Thần cung lại chiếm thế thượng phong, đã từng âm thầm ra tay làm khó nhiều lần.
Tuy rằng Tiêu Thần không biết, nhưng mà hắn cũng không khó đoán được những điều này. Lần này hắn mở miệng là bởi vì muốn gõ đám người này một chút.
Trong Chiến Thần cung này, tu sĩ Nhân tộc cũng không có quá nhiều quan hệ thân mật với bọn hắn. Nhưng mà hai người Thái A, Minh Hà lại ó ân trông nom với hắn, hắn không thể không báo... Huống hồ, chung quy hắn cũng xuất thân từ Nhân tộc.
Tuy nhiên dùng thân phận hắn hiện tại, việc này chỉ cần hơi nói tới là được, nếu như dây dưa quá mức lại thành ra không phóng khoáng.
Thái A, Minh Hà phái tu sĩ nhân tộc đi đổi mỹ thực, rượu ngon trong Chiến Thần cung bố trí yến hội. Trong lúc mọi người nói chuyện đã bố trí xong. Sau khi xin chỉ thị từ Tiêu Thần, mọi người cười nói ngồi vào vị trí của mình, miệng nói không say không về.
Tiêu Thần ngồi trên chủ vị, bên cạnh hắn là Dương Nhật đạo quân, Âm Nguyệt đạo quân của Phù Lục giới. Còn có đám người Thái A, Minh Hà, Ma Đế, Yêu Tôn tiếp khách.
Tuy rằng đã sớm nghe nói tu sĩ Phù Lục giới bái nhập dưới trướng Tiêu Thần, nhưng mà hôm nay tận mắt nhìn thấy Dương Nhật đạo quân, Âm Nguyệt đạo quân cung kính với Tiêu Thần như vậy. Chuyện này khiến cho thủ lĩnh các tộc trong Linh giới chấn động không thôi. Trên mặt lại có thêm mấy phần kính sợ.
Rượu qua ba tuần, Tiêu Thần cũng không ỷ thế lớn hiếp người. Tu sĩ các tộc dần dần yên tâm, liên tục ngâng ly. Bầu không khí trong điện cũng coi như hòa hợp.
Nhưng lúc này bên ngoài điện đột nhiên truyền tới tiếng gầm nhẹ:
- Tu sĩ Huyết Ngục tộc sao lại tới chỗ Nhân tộc chúng ta? Chẳng lẽ các ngươi muốn gây hấn sao?
Tiêu Thần trở về, Nhân tộc lực lượng mười phần. Cho nên tiếng quát của tu sĩ này có chút khí thế.
Sắc mặt tu sĩ trong điện có chút biến hóa, Thái A đạo nhân âm thầm nhíu mày, đứng lên, định đi giải quyết việc này.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, thản nhiên nói:
- Để cho hắn tiến vào. Bổn tọa muốn biết hắn tới đây là có ý gì.
Thanh âm tuy nhỏ nhẹ nhưng lại truyền vào trong tai các tu sĩ vô cùng rõ ràng.
Tu sĩ Nhân tộc ngoài điện kính cẩn vâng lệnh. Cửa điện mở ra, một tu sĩ Huyết Ngục tộc bước vào, sắc mặt âm trầm. Cho dù đối mặt với Tiêu Thần cũng không có vẻ gì là sợ hãi, hắn cười lạnh mở miệng.
- Tiêu Thần đại nhân mở tiệc chiêu đãi khách mời, quả thực là cao hứng nha. Hôm nay tại hạ tới đây chúc mừng ngài, thuận tiện nói cho đại nhân biết một tin tức.
- Huyết Ngục tộc ta ngay hôm nay sẽ rút khỏi Chiến Thần cung, nhưng mà rất nhiều tình nghĩa của Tiêu Thần đại nhân đối với tộc ta chúng ta lại không quên mất. Ngày sau tất sẽ báo đáp đại nhân.
Nói xong người này phất tay áo, quay người nhanh chóng bước đi.
Huyết Ngục tộc rút khỏi Chiến Thần cung.
Tin tức truyền ra, sắc mặt chúng tu sĩ Linh giới bến đổi, ánh mắt trở nên âm tình bất định.
Tu sĩ Huyết Ngục tộc từ trước tới nay điên cuồng, ngạo ngược, chính là tên điên chân chính. Một khi bị bọn hắn nhìn chằm chằm vào sẽ không chết không ngớt. Tiêu Thần tàn sát cường giả Huyết Ngục tộc trong Chiến Thần cung hầu như không còn, phần thù oán này rất sâu... Việc này sợ rằng đám người Huyết Ngục tộc này sẽ không từ bỏ ý đò.
Tiêu Thần ngâng chén rồi chậm rãi uống, hắn đưa mắt nhìn tu sĩ Huyết Ngục tộc này rời đi, vẻ mặt bình tĩnh vô cùng.
Huyết Ngục tộc trả thù, chuyện này hắn đã sớm đoán trước. Nhưng mà hắn lại không đặt ở trong lòng... Thời gian của Huyết Ngục giới không còn nhiều lắm, nếu như cao tầng còn lại của Huyết Ngục giới không điên. Việc bọn hắn phải làm lúc này chính là tìm kiếm phương pháp kéo dài hơi tàn của tộc đàn mà không phải là phát rồ báo thù.
Huống hồ hắn đang ở trong Chiến Thần cung, cho dù Huyết Ngục tộc phát rồ thì thế nào chứ? Chẳng lẽ còn dám xâm nhập vào trong Chiến Thần cung sao? Cho dù không chứng kiến được nội tình chính thức của Chiến Thần cung, nhưng mà tu vi càng cao, Tiêu Thần lại càng cảm nhận được sự cường đại và thần bí của thạch tháp. Đối với Chiến Thần cung hắn cũng càng có vài phần kính sợ.
- Tiếp tục uống rượu, chúng ta đối ẩm, cũng không thể bởi vì chút chuyện nhỏ này bị phá hỏng bầu không khí. Tới đây, nâng chén.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, bộ dáng bình tĩnh tự nhiên, căn bản không để lời nói của tu sĩ Huyết Ngục tộc này vào trong lòng.
Khí độ ung dung như vậy thường nhân khó đạt tới.
Tu sĩ các tộc trong Linh giới âm thầm chậc chậc, thầm khen một câu.
Yến hội cũng không bởi vậy mà trở nên quạnh quẽ, bầu không khí càng ngày càng náo nhiệt. Mãi cho tới một ngày một đêm sau, tu sĩ các phương mới cáo từ.
Vốn ý định ban đầu của Tiêu Thần là trở về Chiến Thần cung, sau đó tiến vào trong thạch tháp cảm ngộ tu hành. Nếu không phải địa vị Nhân tộc đang tuột dốc không phanh thì hắn cũng không muốn lãng phí ở đây. Đợi cho yến hội chấm dứt, Tiêu Thần đứng dậy, lập tức đi tới thạch tháp.
Trước khi đi hắn từng phân phó, không phải là đại sự của tộc đàn thì không thể quấy rầy.
Thân ảnh Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện trong pháp trận truyền tống. Dưới ánh mắt kính cẩn của tu sĩ chung quanh mà bước ra. Ngẩng đầu nhìn Thạch tháp im ắng mà trầm mặc, rồi lại có vài phần cảm giác khác. Thạch tháp lúc này trong mắt hắn đã không còn sự tồn tại của thân tháp, mà là một cỗ ý chí. Một cỗ chiến ý. Hoặc là một cỗ lực lượng truyền thừa. Về phần thạch tháp chỉ là vẻ ngoài mà thôi.
Nếu như có một ngày có một người triệt để đạt được lực lượng truyền thừa của Thạch tháp, khi đó có lẽ sẽ trở thành chủ nhân Thạch tháp. Có được lực lượng điều khiển nó.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, cũng không có dừng lại mà cất bước vào trong thạch tháp, tức thì tiến vào Bát Hoang cảnh.
Bình luận