Đạo (Dịch) – Chương 1933

Tiêu Thần ra hoang ngoại, khả năng có thể còn sống trở về gần như bằng không. Nhưng mà chung quy hắn cũng xuất thân từ Nhân tộc, từng dẫm nát vinh quang Tứ giới dưới chân. Đối với việc Nhân tộc chịu khổ, đương nhiên bọn hắn rất thích nhìn thấy, đồng thời còn mặc kệ.

Cũng chính bởi vì cho rằng như vậy cho nên trước mắt quảng trường truyền tống càng thêm náo nhiệt. Tu sĩ tứ giới đều tới thám thính tin tức mới nhất. Vừa mới nói nhỏ lại vừa nhìn về một phía, trong mắt hiện lên vẻ cổ quái, giễu cợt.

Tại một góc quảng trường, sắc mặt Thái A đạo nhân âm trầm như nước, cau mày, trong mắt có lệ mang hiện lên.

Trong mắt Minh Hà tiên tử hiện lên vài phần lo lắng, nói:

- Thái A đạo hữu, chuyện hiện tại có chút không ổn a. Ban Chủ đi tiếp ứng tu sĩ tộc ta, dựa theo thời gian có lẽ đã sớm trở lại. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay sao?

Phía sau hai người, sắc mặt của mấy cường giả Nhân tộc khẽ biến.

Đám người Cô Trúc, Vân Cấp, Hổ Môn, Hổ Quan, Cảnh Dương Tử đều ở đây, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.

Ban Chủ bởi vì nguyên nhân Tiêu Thần, từ trước tới nay rất trông nom mấy người. Đương nhiên bọn hắn không muốn thấy đối phương gặp chuyện không may.

Sắc mặt Thái A đạo nhân âm tình bất định một hồi, một lát sau mới thở dài một tiếng, nói:

- Đô Sát kia sau khi thi triển bí thuật có lực lượng có thể sánh ngang với Cổ cực bát khúc. Cho dù cao thủ Nhân tộc ta ra hết cũng không phải là đối thủ của hắn.. Cho dù là chúng ta ra trận cũng có thể làm thế nào đây chứ?

Khuôn mặt Minh Hà tiên tử đột nhiên ảm đạm.

Tu sĩ Nhân tộc cúi đầu, bàn tay trong ống tay áo nắm chặt. Thế nhưng cho dù không cam lòng thì thế nào chứ? Trong Chiến Thần cung Nhân tộc yếu thế, dù là biết rõ đám người Ban Chủ có khả năng bị Đô Sát của Huyết Ngục tộc đuổi giết, nhưng mà bọn hắn cũng không thể nào xuất thủ cứu giúp.

Cũng không phải là bọn hắn lạnh lùng vô tình, vì kéo dài tộc đàn truyềnt hừa. Bọn hắn chỉ có thể lựa chọn ẩn nhẫn. Nếu không một khi cao thủ Nhân tộc chết hết, cường giả dị vực sẽ ra tay. Những tộc đàn khác trong Linh giới sẽ thừa cơ chèn ép Nhân tộc xuống, làm cho bọn hắn không có thời gian xoay sở.

Cho nên ngày hôm nay, trừ chờ đợi ra bọn hắn không còn phương pháp nào khác.

Trong trầm mặc, thời gian trôi qua từng chút một. Nhân tộc ngày càng trầm mặc, khí tức ngưng trọng, chúng tu sĩ dị vực quanh thân thì cười lạnh không thôi, ánh mắt giễu cợt.

Nhưng lúc này linh quang trên Truyền tống trận lóe lên, có mười mấy đạo thân ảnh từ đó xuất hiện.

Đám người này chính là hơn chục tên tu sĩ Nhân tộc do Ban Chủ cầm đầu.

Chúng cường giả dị vực thấy vậy hơi ngây ngốc, lập tức bĩu môi. Thầm nghĩ, những tu sĩ Nhân tộc này vận khí không tệ, không ngờ bị Huyết Ngục tộc nhìn chằm chằm vào lại có thể chạy thoát giữ mạng được.

Trên mặt Thái A đạo nhân, Minh Hà tiên tử hiện lên vẻ vui mừng. Dùng nội tinh Nhân tộc mà nói, vẫn lạc bất kỳ tu sĩ Cổ Khúc nào đều là tổn thất không thể thừa nhận. Đám người Ban Chủ bình yên trở lại, đương nhiên bọn hắn phải cao hứng.

Nhưng mà trong tầm mắt mọi người, đám người Ban Chủ vội vàng rời khỏi Truyền tống trận, hơi cúi đầu, vẻ mặt kính sợ, giống như là nghênh đón đại nhân vật tới vậy.

Áo bào xanh, con mắt màu đen. Sắc mặt bình thản, bóng lưng cao ngất, thẳng đứng, cương dương bá đạo, trầm ổn nội liễm, lại có một cỗ khí độ ung dung. Thân ảnh này vừa mới xuất hiện lập tức hấp dẫn ánh mắt của tất cả tu sĩ trên quảng trường truyền tống.

Tiêu Thần.

Đợi cho tới lúc nhìn rõ thân phận người tới, trong lòng chúng cường giả dị vực hung hăng nhảy dựng lên, lại lập tức ngẩng đầu nhìn Hoàng Tuyền Đại Ma bàn sau lưng hắn. Thân thể như bị sét đánh, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch. Đồng tử co rút lại, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ vô tận.

Tiếng gầm gừ thê lương của vong hồn tràn ngập cả quảng trường truyền tống, truyền vào trong tai mỗi một tu sĩ rất rõ ràng. Giống như là truy hòn đoạt mệnh chú vậy, khiến cho nguyên thần cảm thấy lạnh lẽo. cảm giác này bỗng nhiên khuếch tán tới mỗi một tấc huyết nhục trên thân thể.

Áo Cổ Đa... Đông Phong Như Phá.. Động Thiên tam vương... Tất cả tu sĩ Cổ khúc Tam giới đi vào haong ngoại, tất cả vong hồn đều ở đây.

Một màn này so với bất luận tin đồn nào càng có lực trùng kích hơn. Mạnh mẽ khắc vào sâu trong nguyên thần của chúng tu sĩ, khiến cho bọn hắn đầu váng mắt hoa. Bên tai vang vọng tiếng ông ông như sấm sét đì đùng.

Các đại nhân... Toàn bộ... đều vẫn lạc.

Vẫn lạc trong tay Tiêu Thần này.

Tuy rằng không muốn tin tưởng, nhưng mà một màn trước mắt lại không phải giả vờ. Vong hồn của các đại nhân ở đây, ngay trong tay Tiêu Thần.

Cả quảng trường truyền tống bỗng nhiên yên tĩnh, không có chút tiếng động truyề rna.

Thân thể tu sĩ Tam giới run rẩy, cảm thấy lạnh lẽo. Nhìn thấy một màn trước mắt, trong lòng bọn hắn không có cách nào sinh ra một chút oán hận nào. Tất cả đều la cảm giác sợ hãi như thủy triều.

Áo Cổ Đa, Đông Phong Như Phá, Động Thiên tam vương cùng với hơn ba trăm cường giả ngoài Cổ Cực tam khúc, toàn bộ đều là cường giả đỉnh phong. Lực lượng như vậy không ngờ lại không có giết chết Tiêu Thần, ngược lại còn bị Tiêu Thần đồ sát không còn sao?

Tiêu Thần này rốt cuộc che dấu bao sâu?

Tu vi đối phương đã đạt tới cảnh giới nào rồi?

Hắn đã có thể đồ diệt cường giả Tam giới không còn một ai, như vậy muốn giết chết bọn hắn chẳng lẽ không phải càng thêm dễ dàng hay sao? Chỉ cần ngoắc ngoắc tay đã khiến cho bọn hắn thần hình câu diệt, triệt để biến mất trong phiến thiên địa này.

Bọn hắn không thể không sợ.

Sao lại không sợ được chứ?

Tiêu Thần ngẩng đầu, trường bào không gió mà bay. Hoàng Tuyền Đại Ma bàn sau lưng chậm rãi chuyển động. Vong hồn tu sĩ Tam giới dưới cỗ linh quang kia bị trấn áp, rít gào không ngừng.

Ánh mắt chậm rãi đảo qua quanh thân, phàm là người đối mặt với hắn, sắc mặt bỗng nhiên hóa thành trắng bệch, lo sợ không yên mà cúi đầu. Không ai dám có chút bất kính nào.

Nhưng lúc này đột nhiên có một mảng linh quang lớn rít gào bay tới, khí tức cường đại như ẩn như hiện. Tu sĩ các giới bỗng nhiên ngẩng đầu. Lúc này mới phát hiện ra, thì ra là Nhật Nguyệt nhị quân mang theo chúng cường giả Phù Lục giới bay tới.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, cũng không có động tác gì. Nhưng mà khi khoảng cách còn mười trượng thì Nhật Nguyệt nhị quân mang theo tu sĩ Phù Lục giới hạ xuống, đồng thời quỳ một gối xuống, miệng nói:

- Hậu duệ Lý gia vâng lệnh lão tổ tham kiến đại nhân.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...