Áo Cổ Đa kinh sợ, lật tay đập ra một chưởng, hắn dùng tu vi Cổ cực lập tức giam cầm thân thể Đô Sát. Không biết hắn vận dụng đại thần thông nào mà lại triệt để trấn áp được quá trình khí tức giảm sút và nguyên thần sụp đổ của Đô Sát.
Ánh mắt lão quái này đỏ thẫm, tràn ngập phẫn nộ nhìn về phía Tiêu Thần, sau đó quay người bước ra một bước, thân ảnh hóa thành một đạo huyết quang rồi lập tức rời đi.
Tu sĩ Huyết Ngục tộc như thủy triều thối lui, phá không mà đi.
Mà giờ phút này nguyên thần của Tiêu Thần đã trở về vị trí cũ. Mái tóc đen của hắn bỗng nhiên chuyển thành màu trắng, giống như là cỏ khô mùa thu. Mũi, miệng đều có máu tươi chảy ra, sắc mặt trắng bệch không còn một chút máu nào. Đôi mắt sáng chói giống như sao trời cũng trở nên ảm đạm không có ánh sáng.
Nhưng mà lưng, eo hắn vẫn cao ngất như trước, chân mày hơi nhíu lại, giống như đang nhẫn nhịn thống khổ trong cơ thể vậy.
Trước mắt hắn đang ở trong trạng thái suy yếu chưa từng có, chỉ là cũng không có ai dám khinh thị hắn. Ánh mắt khi nhìn về phía hắn đều tràn ngập kính sợ và sợ hãi.
Bọn họ sợ.
Không thể không sợ a.
Đô Sát của Huyết Ngục tộc là tồn tại khủng bố bực nào, hôm nay trong chính diện chém giết lại rơi vào kết cục gần như vẫn lạc. Mà tất cả đều là do tu sĩ mặc áo bào xanh trước mắt ban tặng.
Trận chiến ngày hôm nay đã khắc sâu vào trong nguyên thần lạc ấn của bọn hắn. Thần thông kịch chiến, chỉ bằng vào chấn động hủy diệt từ bên trong lan tràn ra cũng đủ để đơn giản xóa bỏ bọn hắn trên thế gian này. Nếu như đổi lại là bọn hắn thừa nhận uy lực của thần thông này, chỉ sợ lúc này nguyên thần đã héo rũ, triệt để vẫn lạc rồi.
Đôi mắt ảm đạm của Tiêu Thần đảo qua quanh thân, hắn thoáng trầm mặc rồi mở miệng nói:
- Người muốn tới giải trừ khế ước khiêu chiến Tiêu Thần có thể đồng ý. Nhưng mà ngoài một ngàn không trăm mười tám khỏa tinh tệ ban đầu ra còn cần thêm năm trăm khỏa tinh tệ nữa. Như vậy khế ước sẽ giải trừ. Nếu không tiếp tục khiêu chiến, đợi một tháng sau ta lại tới, tới lúc đó không chết không thôi.
Nói xong chân hắn bước đi, đi về phía pháp trận truyền tống ở trên quảng trường. Thân ảnh đi tới đâu những tu sĩ dị vực hốt hoảng né sang hai bên, không dám ngăn cản đường đi.
- Chỗ ở của Nhân tộc.
Tiêu Thần mỏi mệt mở miệng, tu sĩ trông coi Truyền tống trận kính cẩn thi lễ, tay chân nhanh chóng hoàn thành chuẩn bị, linh quang chớp lên, thân ảnh hắn trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
cả quảng trường truyền tống lúc này vẫn là một mảnh tĩnh lặng.
Sắc mặt của Đông Phong Tam Thạch giới ngưng trọng, thở dài rồi chậm rãi lắc đầu. Trong lòng sinh ra cảm giác anh hùng tuổi xế chiều, sóng sau đè sóng trước. Hắn khẽ lắc đầu nói:
- Tu sĩ Tam Thạch giới giải trừ khế ước khiêu chiến. Nếu như tinh tệ không đủ thì có thể tạm thời đi lĩnh trong tộc bộ.
Lão quái này đứng dậy, chân bước ra một bước, thân ảnh biến mất không còn tung tích.
Đông Phong, Cổ Cực cửu khúc mởm iệng, không thể nghi ngờ có được uy lực rất mạnh. Ngay cả hắn cũng bảo tu sĩ Tam Thạch giới buông tha, hiển nhiên đã nhận định tu sĩ Tam Thạch giới không còn có hi vọng nào nữa.
Vốn người trong lòng còn có chút may mắn, chờ đợi nguyên thần Tiêu Thần trọng thương, vô lực tái chiến sẽ lên đài. Nhưng mà giờ phút này lại giống như bị dội một chậu nước lạnh vào đầu, giật nảy mình, toàn thân lạnh lẽo.
Đô Sát kia cường đại như vậy, nhưng hiện tại cũng rơi vào trong kết cục kia ...
Cho dù Tiêu Thần trọng thương, nếu như bọn hắn thắng, có được ngàn tinh tệ thì sao chứ? Vạn nhất một tháng sau đối phương lại khôi phục như cũ, thứ chờ đợi bọn hắn chính là kết cục bị thương, bi thảm vô cùng. Tu vi rớt xuống là chuyện không thể tránh được. Thế nhưng có thể giữ được tính mạng hay không cũng khó mà nói.
Nếu như vậy... Vẫn nên hàng thì hơn.
Khi tu sĩ đầu tiên của Tam Thạch giới giải trừ khế ước, phòng tuyến tâm lý của những tu sĩ khác cũng triệt để bị đánh tan. Đám người khiêu chiến này cũng không dám trì hoãn nữa. Sợ rằng sát tinh rời đi sẽ đột nhiên trở lại, thu hồi cơ hội có thể giải trừ khế ước khiêu chiến.
Một khi có người giải trừ đầu tiên, thế cục đã không thể vãn hồi.
...
Trong đạo tràng.
Tiêu Thần khoanh chân ngồi trong Thăng Linh cấp nguyên trận, vừa hấp thu linh lực, đồng thời cũng toàn lực luyện hóa dược lực trong cơ thể, bổ sung tất cả tiêu hao.
Pháp lực khô kiệt, nguyên thần uể oải, sinh cơ trong cơ thể gần như hao tổn không còn.
Quả thực hắn bị thương rất nặng.
Hắn dùng suốt hai năm, dưới sự bổ sung gần như điên cuồng này mới có thể miễn cưỡng khôi phục lại. Nhưng mà sinh cơ trong cơ thể lại cần huyết mạch chậm rãi khôi phục. Nguyên thần mỏi mệt cũng cần nhiều thời gian chải chuốt.
Hai mắt Tiêu Thần chậm rãi mở ra, vẻ ôn nhuận hiện lên, trận pháp chậm rãi dừng vận chuyển. Nhưng mà hắn vẫn không đứng dậy, ngược lại còn nhíu mày.
Quy tắc chi lực rốt cuộc là tồn tại hạng gì?
Cảm ngộ chiến kỹ, áo nghĩa trong Thạch tháp. Những thần thông mà hắn chứng kiến bên trong mặc dù không giống nhau. Nhưng mà đợi tới lúc thấu hiểu thì lại có thể đi thẳng tới căn nguyên. Khi đó hắn lại phát hiện ra tất cả thần thông đều do một đường cong quy tắc tạo thành, cho nên mới có uy năng khủng bố như vậy.
Đường cong càng nhiều thì uy năng càng mạnh.
Nói cách khác, cái gọi là chiến kỹ cũng chỉ là do lực lượng của đường cong quy tắc dung hợp. Những tu sĩ như bọn hắn cũng chỉ có kích phát lực lượng ẩn chứa bên trong ra mà thôi.
Nhưng chính bởi vì như vậy cho nên Tiêu Thần mới cảm thấy nghi hoặc.
Trong Thạch tháp lưu lại chiến kỹ truyền thừa của đại năng thần bí, có thể nắm giữ thủ đoạn kích phát lực lượng quy tắc. Mà hắn cũng có thể thông qua phương pháp đơn giản nhất kích thích đường cong quy tắc, kích phát ra lực lượng cường đại vô cùng. Nói cách khác, bọn hắn có thể tiếp xúc được tới sự tồn tại của đường cong quy tắc... Có thể làm được điểm này, hiển nhiên không phải là hiện tượng phổ biến.
Tu sĩ Cổ Cảnh sẽ cảm ứng được sự tồn tại của đường cong quy tắc, thậm chí còn mượn lực lượng của nó để sử dụng, khiến cho tu sĩ bộc phát ra uy năng mạnh mẽ. Nhưng mà đó chỉ là mượn, tuy rằng thần thông mà bọn hắn thi triển ra có ẩn chứa lực lương quy tắc, nhưng mà lại không phải là trực tiếp sử dụng.
Mượn lực lượng của đường cong quy tắc so với trực tiếp sử dụng đường cong quy tắc, giữa song phương không chỉ là vấn đề mạnh yếu, mà càng là vấn đề bản chất, nguyên do. Vì sao Tiêu Thần có thể đụng chạm tới đường cong quy tắc trong thiên địa, đại năng thần bí lưu lại truyền thừa trong Thạch tháp cũng có thể tiếp xúc. Nhưng vì sao những người khác lại không thể?
Bình luận