Đạo (Dịch) – Chương 1842

Húc Ly này được xưng là trí nang của Áo Cổ Đa, đó là bởi vì hắn tính toán không bỏ sót, chỉ cần dăm ba câu đã phân tích mọi chuyện rõ ràng.

- Bổn tọa cũng cho rằng như vậy. Tiểu bối này cũng giỏi tính toán, nếu hắn đã có gan làm như vậy chắc hẳn cũng có át chủ bài trong tay. Nếu như để hắn thực hiện được, nhất định có thể thu được vô số tinh tệ. Đến lúc đó hắn lại chui vào trong thạch tháp khổ tu không ra thì bổn tọa phải chờ tới khi nào chứ? Phải biết rằng thời gian của tộc ta không còn nhiều lắm.

Sắc mặt cường giả Huyết Ngục tộc trong điện trở nên cực kỳ âm trầm, bầu không khí càng thêm ngưng trọng.

- Đại nhân, để chúng ta lập tức tới quảng trường truyền tống đánh bại Tiêu Thần kia, đánh vỡ tính toán của hắn. Tu sĩ Huyết Ngục tộc ta ra mặt, tất sẽ khiến cho trong lòng tu sĩ Tam giới kinh nghi, không dám ký kết khế ước khiêu chiến với Tiêu Thần kia.

Một cường giả Huyết Ngục tộc khác gầm nhẹ rồi mở miệng. Tu vi Cổ Cực bát khúc kinh thiên động địa. Mỗi một hơi thở mơ hồ đều có tiếng sấm nổ mạnh.

Áo Cổ Đa nhíu mày, vẻ mặt suy nghĩ.

Ánh mắt Húc Ly chớp lên, chắp tay rồi mở miệng nói:

- Lời Phất Lạc Tư đại nhân nói cũng là một phương pháp giải quyết, nhưng mà lại không phải là thượng sách. Lúc tin tức từ bên quảng trường truyền tống truyền về Huyết Thần điện thì Tiêu Thần kia không biết đã thu được bao nhiêu khế ước. Cho dù Huyết Ngục tộc ta ra mặt phá hỏng việc lần này thì hắn cũng đã thu được đủ số tinh tệ. Hơn nữa còn một điểm quan trọng nữa. Hắn có thể đợi, co đầu rút cổ trong Chiến Thần cung, không ra ngoài hoang ngoại nửa bước. Nhưng mà thời gian của Huyết Ngục tộc ta không nhiều, chúng ta không chịu được thời gian chiến a. Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất trợ giúp Áo Cổ Đa đại nhân bước ra bước kia, tấn chức Phá Diệt cảnh nhập thượng cung. Làm tăng chút hi vọng bảo toàn cho Huyết Ngục tộc chúng ta.

- Thần chiến trường vốn là nơi chiến đấu mô phỏng để nguyên thần tiến vào. Tu sĩ bị thương hoặc vẫn lạc tuy rằng không bị chết thật, nhưng mà nguyên thần khó tránh khỏi bị thương. Trong tu sĩ Tứ giới, dưới Cổ Khúc cảnh vẫn có một ít hậu bối tỏa dị sắc. Chỉ cần Tiêu Thần gặp được bất luận một người nào trong đó đều đừng mơ bằng vào bí thuật tăng trưởng lực lượng. Cuối cùng cũng không phải là thực lực của bản thân, sau khi sử dụng nhất định sẽ có tai họa ngầm. Hơn nữa nguyên thần bị thương, để xem Tiêu Thần kia có thể kiên trì được bao lâu. Theo thuộc hạ cảm thấy, giờ phút này có lẽ đại nhân không nên ngăn cản việc này, ngược lại còn nên đợi tu sĩ tam giới toàn lực ra tay kéo Tiêu Thần này vào trong hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Nếu như đại nhân vẫn chưa yên tâm, như vậy trong Huyết Ngục tộc chúng ta, dưới Cổ Khúc cảnh vẫn có thể lựa chọn vài tiểu gia hỏa không tệ. Dùng thực lực của bọn chúng, cho dù Tiêu Thần này có át chủ bài cũng chưa chắc là địch thủ. Chỉ cần một trong bọn hắn làm cho Tiêu Thần này bị thương nguyên thần. Trong thời gian một tháng ngắn ngủi tiểu tử này sao có thể khôi phục lại như lúc ban đầu chứ? Nhất định hắn sẽ khó tránh khỏi kết cục bị thua... Nếu như thuộc hạ nhớ không nhầm, Đô Sát còn chưa đột phá tới Cổ Khúc cảnh a..

- Bại nhiều sẽ thiếu tinh tệ càng nhiếu, hơn nữa còn là con số không thể tính toán. Cho dù Nhân tộc liều mạng ra tay cũng không có cách nào hoàn lại theo quy củ của Chiến Thần cung. Khi đó Tiêu Thần này nhất định sẽ phải đi hoàn thành nhiệm vụ trả lại nợ nần. Đến lúc đó cho dù hắn muốn ở lại trong Chiến Thần cung cũng là chuyện không có khả năng. Một khi đặt chân ra ngoài hoang ngoại, dùng tu vi của đại nhân. Một khi ra tay, lại thêm chư vị đạo hữu liên thủ tương trợ, cho dù lão quỷ Tam Thạch giới ra tay cũng đừng mơ tranh đoạt được với đại nhân.

Áo Cổ Đa cúi đầu âm trầm một lát, sau đó khẽ cười:

- Húc Ly, ngươi không hổ là túi khôn của lão phu, quả nhiên giỏi tính toán. Ta biết Tiêu Thần kia giết chết hậu bối huyết mạch Húc Nhã của ngươi. Ngươi cứ yên tâm đi, sau khi bắt được lão phu sẽ khiến cho hắn chịu ngàn vạn tra tấn rồi mới lại thôn phệ hắn.

- Đa tạ đại nhân.

- Truyền lệnh xuống, triệu thập huyết tử xuất quan đi tới quảng trường truyền tống, hoàn thành khê ước lần này. Lão phu muốn Tiêu Thần bị chôn sống.

- Tiêu Thần làm vậy là vì tinh tệ a.

Thái A đạo nhân vô cùng đau đớn.

- Chu Dương, Tây Lăng này quá đáng giận. Tu sĩ tộc nhân ánh mắt thiển cận, không ngờ lại bức hắn tới hoàn cảnh như vậy. Nếu như hắn xuất hiện bất kỳ chuyện gì, Nhân tộc ta vô vọng quật khởi, khi đó chúng ta cũng là tội nhân a.

Minh mà tiên tử chậm rãi gật đầu rồi an ủi:

- Thái A đạo hữu không cần lo lắng tự trách quá mức. Chúng ta đã cố hết sức, chỉ cần không thẹn với lương tâm là được. Huống hồ tâm tư Tiêu Thần kín đáo, làm việc có mức độ. Hắn đã dám làm vậy chắc hẳn cũng có vài phần nắm chắc. Đạo hữu chớ quên, năm đó hắn mới là Hoang Cổ sơ kỳ, mượn vào lực bí thuật đã có thể bộc phát ra một kích Cổ Cực, vô cùng kinh người. Hôm nay tu vi càng tăng vọt tới Thái Cổ trung kỳ, nếu như vận dụng át chủ bài, chiến lực nhất định sẽ càng thêm kinh người.

- Muốn chiến thắng một vài trận có lẽ không khó, nhưng mà nhiềun hư vậy, cuối cùng cũng có lúc gặp phải cường giả. Một khi bị tổn thương, há có thể khôi phục trong thời gian hơn tháng chứ? Đến lúc đó càng ngày càng yếu, chung quy cũng có ngày sụp đổ, không chống đỡ nổi.

Thái A đạo nhân cau mày, vẻ mặt lo lắng vô cùng.

-Đạo hữu nói không sai, nhưng mà hiện tại đã ký khế ước, chúng ta cũng không có lực can thiệp. Chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi, hi vọng Tiêu Thần làm vậy không phải là lỗ mãng, hắn có thể vượt qua được kiếp nạn lần này.

- Dùng tình huống hiện tại cũng chỉ có thể như vậy mà thôi.

Thời gian trôi qua, ba ngày đảo mắt đã qua.

Tiêu Thần chậm rãi mở hai mắt ra, mà cùng lúc đó, hư không trên đỉnh đầu hắn, hư ảnh kia run lên rồi chậm rãi tiêu tán.

Phân ra một tia thần niệm tiến vào trong Thâm Lam thủ trạc, tiến vào trong hạng mục khiêu chiến. Con số khiến cho người ta kinh ngạc đập vào mắt Tiêu Thần.

Mười vạn bảy hai ngàn năm trăm bốn mươi tám.

Khóe miệng Tiêu Thần nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng mà trong mắt lại không có vẻ chủ quan, khinh thị nào.

Lần khiêu chiến này hắn đã đẩy bản thân tới tuyệt địa. Nhất định phải thắng như trẻ che, thắng lợi liên tiếp.

Chỉ có thể thắng không cho phép thua, một trận thua cũng không được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...