Đạo (Dịch) – Chương 1815

Trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, lực lượng không gian chấn động tiêu tán. LInh quang chói mắt trước mặt chậm rãi tán đi, khiến cho cảnh tượng chung quanh dần dần trở nên rõ ràng.

- Tu sĩ Linh giới.

Lúc này trên quảng trường có mấy ngàn tên tu sĩ. Sau khi nhìn rõ những đạo thân ảnh trong Truyền tống trận, bọn hắn liên tục biến sắc, kinh hô.

- Không ngờ lần đào thải trong Vô Tậ hải này, người biểu hiện xuất sắc nhất lại là Linh giới. Ha ha, quả nhiên là thú vị.

Một nam tử trung niên của Phù Lục giới thấp giọng mở miệng, trên mặt hiện lên vẻ nghiền ngẫm.

Bên người hắn có một phụ nhân rất có tư sắc cười rồi gật đầu. Hai người tùy ý đứng đó, nhưng mà tu sĩ chung quanh không dám tới gần. Ánh mắt nhìn vào hai người cũng hiện lên vẻ kính sợ, hiển nhiên thân phận hia người này vô cùng tôn quý.

- Không ngờ lại để cho tu sĩ Linh giới vượt lên trước.

Một nam tử khôi ngô của Động Thiên giới nhíu mày mở miệng, trong mắt có hàn quang lóe lên, lập tức cười lạnh nói:

- Tuy nhiên như vậy cũng tốt, chèn ép khí thế của Huyết Ngục tộc một chút. Cũng có thể khiến cho những tên điên này chuyển lực chú ý đi, không còn nhìn chằm chằm vào chúng ta nữa.

Mấy đạo thân ảnh sau lưng người này đều kính cẩn đứng đó, trong cơ thể tản mát ra khí tức cường đại.

Hai người mặc trường bào của Tam Thạch giới, hình dạng mơ hồ, có chút giống như lão giả cúi đầu, khiến cho người khác không nhìn rõ biến hóa trên mặt của bọn hắn. Ngay cả đôi mắt cũng không thể nào nhìn thấy được

Phía sau hai người cũng có cường giả Tam Thạch giới đi theo.

Ba phương chiếm một phương, phân biệt rõ ràng. Tu sĩ dưới trướng ngẫu nhiên nhìn về phía sau, trong mắt mơ hồ có hàn mang hiện lên.

Mà tu sĩ Huyết Ngục giới trên quảng trường này là dễ thấy nhất. Độc bá gần như một địa vực, quanh thân có sát khí đằng đằng, nhìn qua tu sĩ Nhân tộc từ trong Truyền tống trận đi ra, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Ba gã tu sĩ Huyết Ngục tộc cầm đầu khí tức bàng bạc. Khí tức này so với tu sĩ Cổ Cực vẫn còn cường đại hơn mấy phần, hiển nhiên tuyệt đối không phải là thế hệ tầm thường.

Giờ phút này trong mắt ba người tràn ngập vẻ kính sợ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến cho tu sĩ Linh giới chiếm cứ khôi thủ.

Chỗ Linh giới, nhân, yêu, ma tất cả đều có một tu sĩ cầm đầu. Giờ phút này trên mặt bọn hắn hiện lên vẻ vui vẻ.

Cảnh Dương tử, Đế Thừa và Tiêu Thần, ba người dẫn đầu mọi người rời khỏi truyền tống đại trận, kính cẩn thi lễ:

- Tham kiến ba vị đại nhân.

Sau khi hành lễ, Cảnh Dương tử mang mấy người Tiêu Thần đi về phía cường giả Nhân tộc kia rồi thấp giọng nói:

- Đây là Ban Chủ đại nhân, chính là một trong những cường giả của Nhân tộc chúng ta, tu vi Cổ Cực tam khúc.

Trên mặt bọn người Tiêu Thần hiện lên vẻ kính sợ, vội vàng thi lễ lần nữa.

Ban Chủ khoát khoát tay, cũng không có ra vẻ quá lớn.

Cảnh Dương tử bước lên phía trước cúi đầu bẩm báo mọi chuyện. Trong mắt Ban Chủ kia sáng ngời, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần rồi gật đầu, tuy rằng trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ nhưng thực sự cũng có phần vui vẻ.

Hắn thực sự không ngờ lần này Linh giới đi đầu lại là công của Nhân tộc.

Hơn nữa từ lời Cảnh Dương tử nói, thủ đoạn, tiềm lực của Tiêu Thần này cũng làm cho hắn vui mừng trong lòng. Nhân tộc trong Chiến thần nội cung luôn có địa vị yếu thế, xuất hiện một hậu bối tiềm lực tuyệt cường đương nhiên cũng là cục diện mà hắn rất muốn thấy.

Ban Chủ gật đầu, Cảnh Dương tử thối lui mấy bước rồi kính cẩn đứng, ánh mắt của hắn nhìn về phía Tiêu Thần, chớp động, ý thưởng thức không chút che dấu.

- Tiêu Thần, bổn tọa đã nghe Cảnh Dương tử báo cáo tất cả, ngươi làm rất tốt.

- Về phần áp lực của Huyết Ngục tộc và Tam Thạch giới, ngươi không cần đặt ở trong lòng. Tuy rằng trogn Chiến thần nội cung nguy hiểm, nhưng mà cường giả Nhân tộc chúng ta sẽ không đẩy các ngươi rơi vào trong hiểm cảnh, các ngươi cứ yên tâm là được.

Ban Chủ coi trọng Tiêu Thần, trực tiếp nói rõ, đối với những người khác thì lạnh lùng hơn rất nhiều.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ.

- Đa tạ Ban Chủ đại nhân.

Mà cùng lúc đó tu sĩ của hai nhà Yêu, Ma đều được cường giả tộc đàn của mình báo lại. Sắc mặt những tu sĩ Ma tộc trong Chiến thần nội cung nhìn về phía Tiêu Thần có chút kinh ngạc. Hiển nhiên đã từ trong miệng Đế Thừa mà biết được tin tức này. Tuy nhiên, sắc mặt của cường giả Yêu tộc kia vô cùng phiền muộn, ánh mắt quét tới không hề có thiện ý.

- Hừ. Ban Chủ đạo hữu, hậu bối Nhân tộc ngươi là Tiêu Thần không ngờ lại ra tay thật ác độc, không chỉ ngoan độc với tu sĩ Ngoại vực mà còn có thể ra tay hung ác với tu sĩ Linh giới ta. Lại phế đi một danh ngạch Chiến Thần cung của tộc ta.

Cường giả Yêu tộc cười lạnh mở miệng.

Ban Chủ cười nhạt, vẻ mặt bình tĩnh:

- Hủ Trúc đạo hữu nói quá lớn rồi, tuy rằng Tiêu Thần sát phạt quyết đoán, nhưng mà tuyệt đối không phải là kẻ tàn nhẫn. Nếu không hắn ở Vô Tận hải sao lại cứu tu sĩ đồng hành? Về phần ra tay độc ác, ngươi nói lời này là có ý gì? Nếu như lão phu ra tay, chỉ sợ không chỉ là hủy bỏ tư cách vào Chiến thần cung một cách đơn giản như vậy.

Sắc mặt Hủ Truusc kia cứng đờ, trong mắt lại có hàn mang đậm đặc.

- Hai vị đạo hữu tạm thời kiềm chế, không nên để cho tu sĩ Tứ giới khác chế giễu.

Cường giả Ma tộc trầm giọng mở miệng.

Ban Chủ gật đầu.

- Hà Sơn đạo hữu nói không sai, nếu như vậy việc này bổn tọa cũng không cần nhiều lời nữa.

Hủ Trúc kia hừ lạnh một tiếng rồi im lặng.

Chiến Thần cung có tu sĩ Ngũ giới hội tụ, các tộc trong Linh giới đề phòng lẫn nhau, lại có nội đấu. Nếu không phải lúc gặp kẻ thù bên ngoài nhất trí đối ngoại thì sợ rằng đã sớm bị tu sĩ Tứ giới đè xuống.

Đúng lúc này pháp trận truyền tống trong quảng trường lần nữa sáng lên, lần này tu sĩ xuất hiện là Tam Thạch giới. Sau khi rời khỏi Truyền tống trận lập tức có cường giả Tam Thạch giới trong Chiến Thần nội cung nghênh tiếp.

Không biết được thuộc hạ bẩm báo gì mà vẻ mặt của hai lão giả Tam Thạch giới bỗng nhiên trở nên âm trầm. Trong mắt mơ hồ có hàn mang quét qua chỗ Nhân tộc. Hiển nhiên trong lòng đang tính toán thứ gì đó.

Phù Lục giới, Động Thiên giới. Tu sĩ hai giới này trước sau truyền tống tới, tập hợp với tu sĩ cùng giới trong Chiến thần nội cung. Sắc mặt của nam tử hay cười nhẹ và phụ nhân xinh đẹp kia có chút bướng hóa. Cho dù là nam tử khôi ngô, hay cười nhẹ kia, lúc này sau khi nghe được tin tức, trong mắt cũng khó dấu nổi vẻ khiếp sợ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...