Đạo (Dịch) – Chương 1813

Lão giả này mặc áo bào tím, ngoài hoa văn ra còn có một khỏa Kim tinh.

Tinh chủ.

Cảnh Dương Tử, Đế Thừa và cường giả ngũ giới đều kính cẩn thi lễ, vẻ mặt kính sợ. Cho dù là đám người Ba Nỗ Nhi, Bác Lan của Huyết Ngục tộc lúc đối mặt với lão giả này cũng không dám làm càn.

- Tham kiến Minh Ngục Tinh chủ đại nhân.

Minh Ngục Tinh chủ khoát khoát tay, ánh mắt bình thản đảo qua, lại nhìn vào chỗ tu sĩ Linh giới rồi thản nhiên nói:

- Lần này tu sĩ Linh giới biểu hiện tốt nhất, nghe nói một tu sĩ hậu bối không tầm thường ngăn căn sóng dữ, không biết hậu bối này là ai?

Tiêu Thần bước lên phía trước một bước, kính cẩn thi lễ.

- Vãn bối Tiêu Thần tham kiến Minh Ngục tinh chủ.

Ánh mắt Minh Ngục Tinh chủ nhìn qua hắn rồi khẽ gật đầu:

- Không tệ, có thể không kiêu ngạo không siểm nịnh trước mặt lão phu cũng coi như khó có được. Được rồi, tu sĩ Linh giới chuẩn bị một phen, thông qua Truyền tống trận tiến vào chủ điệ.n

Tiêu Thần thi lễ rồi lùi về phía sau, hơi cúi đầu, nhưng mà lông mày không nhịn được khẽ nhăn lại.

Tuy rằng Minh Ngục Tinh Chủ ra vẻ lạnh nhạt, nhưng mà từ trong ánh mắt của hắn Tiêu Thần có thể phát giác ra được vài phần tán thưởng. Chỉ là lúc này suy nghĩ không có kết quả, hắn cũng chỉ có thể tạm thời bỏ qua. Nhưng mà trong lòng vẫn không nhịn được có thêm vài phần chú ý, cẩn thận.

Hiển nhiên Cảnh Dương Tử, Đế Thừa cũng có chút ngạc nhiên vì Minh Ngục Tinh Chủ ưu ái Tiêu Thần, Cảnh Dương Tử càng nhếc miệncg ười lớn. Thân ảnh của Tiêu Thần và đám tu sĩ Linh giới lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Trong thông đạo không gian màu bạc, một vòng quang mang bảo hộ đám đông ở bên trong, ngăn cản lực lượng xé rách không gian ở bên ngoài, khiến cho người truyền tống không có cảm nhận được một chút khí tức khác thường nào, giống như dẫm trên đất bằng vậy.

- Ha ha, lần này tu sĩ Linh giới chúng ta trở lại chủ điện đầu tiên. Chắc hẳn sắc mặt tu sĩ tứ giới còn lại sẽ rất đặc sắc a.

Cảnh Dương Tử khẽ cười, vẻ mặt thoải mái.

Đế Thừa gật đầu, nhìn bộ dáng vui mừng của hắn, trong mắt không nhịn được có vài phần hâm mộ.

- Cái tên nhà ngươi dẫm nhầm cứt chó, không ngờ lại gặp được tu sĩ hậu bối Nhân tộc như Tiêu Thần, không chỉ có thể diện tăng lớn mà còn có thu hoạch thiết thực a.

- Hai vạn tinh tệ, con mẹ nó, sau này ngươi trở về nhất định phải mời khách. Mặt khác phần tinh tệ của ta ngươi phải cho ta chút thời gian dài dài, may mắn mà ta cá ít. Hai gia hỏa Ba Nỗ Nhi, Bác Lan kia sợ rằng lần này đau đầu lớn a.

Cảnh Dương Tử cười hắc hắc:

- Được rồi, quan hệ của ta và ngươi cũng không phải là ngày một ngày hai, số tinh tệ còn lại ngươi cũng không cần lấy ra. Tuy nhiên số đặt cược ta cũng không trả lại cho ngươi được.

Hai mắt Đế Thừa tỏa sáng, lúc này mới đại hỉ chắp tay:

- Coi như tên nhà ngươi cũng có chút tình nghĩa, không có bức ta đi Chiến Thần cung nhận nhiệm vụ, bằng không ta nhất định sẽ thảm. Bất quá lần này Huyết Ngục tộc chịu thiệt thòi lớn trong tay Nhân tộc các ngươi, ngày sau nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Tuy rằng địa vị của ta trong tộc không cao, nhưng mà cũng có chút quan hệ.

Lúc thích hợp ta sẽ ra mặt nói chuyện thay cho các ngươi, coi như là trả lại nhân tình cho ngươi.

Cảnh Dương Tử gật đầu:

- Đi, chúng ta cứ quyết định như vậy.

Hai người thấp giọng nói chuyện với nhau, quanh thân có Nguyên thần bố trí phong trấn, cũng không sợ bị người ta nghe được.

Ánh mắt Đế Thừa nhìn qua Tiêu Thần một vòng, chậc chậc thở dài:

- Nhân tộc các ngươi lần này may mắn lớn rồi, hiện tại Tiêu Thần tuy chỉ có tu vi Hoang Cổ, nhưng mà một khi liều mạng không ngờ lại có thể so sánh với tu sĩ Cổ Cực. Tiềm lực kinh người, ngày sau rất có khả năng đột phá tới Chí Cổ, đặt chân lên cảnh giwois Chí cường giả. Đến lúc đó Linh giới ta lại có thêm một phần đảm bảo.

Cảnh Dương tử cười khổ lắc đầu nói:

- Nói những chuyện này hơi sớm. Tuy rằng tư chất của Tiêu Thần tuyệt hảo, nhưng mà Cổ Chi nhất cảnh không biết đã chôn vùi bao nhiêu thế hệ muốn tấn chức đại đạo. Hắn có thể bước ra được một bước kia hay không cũng khó nói. Tuy nhiên dùng biểu hiện và lực lượng bên ngoài của hắn, Nhân tộc ta tất sẽ toàn lực bảo hộ hắn không bị thương tổn trong Chiến Thần cung. Chỉ cần trên đường không có chết non, dùng tư chất của hắn tất có thể thành tựu Cổ Khúc. Như vậy cũng có thể khiến cho trong Nhân tộc chúng ta thêm một vị cao thủ.

Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, thi thoảng ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần. Tuy rằng không nghe được lời nói của hai người, nhưng mà tu sĩ các tộc trong Linh giới cũng không khó nhìn ra vẻ tán thán trong mắt bọn hắn, lúc này, trong lòng chúng tu sĩ hâm mộ không thôi.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, cũng không vì vẻ mặt chúng tu sĩ chung quanh biến hóa mà đắc ý ngạo nghễ. Nhưng chính phần bình tĩnh này lại càng làm cho hắn thần bí, cường đại, thâm bất khả trắc, làm cho lòng người kính sợ.

Liễu Thi Yên cắn cặp môi đỏ mọng, trong đôi mắt câu hồn đoạt phách tràn ngập vẻ hối hận. Biểu hiện của Tiêu Thần càng chói mắt nhìn nàng càng hối hận với lựa chọn hạn hẹp của mình lúc trước.

Ánh mắt tu sĩ quanh thân thi thoảng đảo qua người nàng, cực kỳ nóng bỏng. Nhưng mà nàng lại không có một chút kiêu ngạo nào.

Theo Liễu Thi Yên thấy, cho dù cộng toàn bộ những người này lại cũng kém một ngón tay của Tiêu Thần.

Trong chúng tu sĩ Linh giới ngoài Liễu Thi Yên ra còn có một đạo thân ảnh linh lung hấp dẫn không ít ánh mắt. Tuy rằng nàng không có đôi mắt hàm súc, câu dẫn người khác như Liễu Thi Yên, nhưng mà khí chất lạnh lùng như băng quanh thân cũng có một phen tư vị khác.

Ánh mắt nàng nhìn về Tiêu Thần, thi thoảng hiện lên vẻ phức tạp.

Nữ tu này chính là Tố Miêu của Ảnh Sát tộc.

Ngày Nhật tộc quần thí luyện kết thúc, nàng đã từng giao thủ với Tiêu Thần mà không địch lại. Lúc ấy tu vi mới chỉ có cấp độ Thiên Nhân cảnh. Hôm nay, mới hơn ngàn năm ngắn ngủi, không ngờ đối phương lại đạt tới Hoang Cổ cảnh, hiển nhiên những năm qua đối phương chắc chắn có kỳ ngộ, thu hoạch cơ duyên rất nhiều.

Sau khi thua ở trận chiến năm đó, Tố Miêu trở về lãnh địa tộc đàn, trong lúc vô tình tiến vào nơi mà đại năng Ảnh Sát tộc tạo hóa, đạt được truyền thừa vô thượng. Nàng khổ tu luyện hóa đạt được lực lượng, mất ngàn năm mới xuất quan, đạt tới tình trạng trước mắt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...