- Tiêu Thần đạo hữu cứu chúng ta, hai người chúng ta cũng không có ý hại đạo hữu. Chỉ là ngày đó mù mắt mới đi cùng với bọn họ, mặc dù có sai nhưng tội không đáng chết a. Xin đạo hữu nể mặt ta và ngươi cùng xuất thân từ nhân tộc mà cứu chúng ta.
Nhiếp Ngôn mở miệng hét.
Liễu Thi Yên mím môi, dù chưa mở miệng nhưng mà trong mắt lại tràn ngập vẻ chờ đợi.
Tiêu Thần nhíu mày không nói.
Trong mắt hai người Cô Trúc, Vân Cấp hiện lên vẻ chần chờ, định mở miệng cầu tình. Nhưng mà nghĩ tới uy năng vừa rồi của Tiêu Thần, trong lòng không tự chủ được hiện lên vẻ kính sợ, cũng không dám mở miệng nhiều lời.
- Hai người các ngươi cũng coi như bằng hữu cũ, hôm nay bổn tọa cứu tính mạng hai người các ngươi, ngày sau nhân quả giữa chúng ta chấm dứt, không có liên quan gì tới nhau.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, vẻ mặt lạnh lùng.
Nhiếp Ngôn được tự do, liên tục chắp tay thi lễ, trên mặt hiện lên vẻ kính sợ.
Liễu Thi Yên thì khuôn mặt đắng chát, ánh mắt nhìn Tiêu Thần thật sâu, đột nhiên nàng có chút ghen ghét Cô Trúc và Vân Cấp... Nếu như ngày đó nàng không có lựa chọn rời đi, như vậy sẽ thu hoạch được tình nghĩa với Tiêu Thần này a.
Đây mới là tài phú quý giá không có cách nào cân nhắc được.
Dùng tu vi Hoang cổ của Tiêu Thần hiện tại đã có thể bộc phát ra chiến lực kinh người như thế. Ngày sau có thể đạt tới tình trạng nào, ai dám khẳng định chứ?
Mà mất đi cơ hội thân cận nhất với hắn thì ngày sau cũng không có khả năng chữa trị nữa.
Nhưng mà tất cả đều là do bản thân nàng lựa chọn, quả đắng gieo xuống cũng chỉ có thể tự mình nhấm nháp, không trách được người khác.
Mặt Tiêu Thần hờ hững, đối với ánh mắt phức tạp của nữ nhân này làm như không thấy. Ngày đó Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên dù chưa ra tay, nhưng mà tuyệt đối không tới mức không phát hiện ra chỗ khác thường. Bọn hắn lựa chọn rời đi, bàng quan, như vậy thì cũng đành mỗi người mỗi ngả mà thôi.
- Ngày đó ở đáy biển bổn tọa từng xuất thủ cứu giúp, hai người các ngươi không có ân cảm kích thì thôi, ngược lại còn dám ra tay ám toán đánh ta vào trong đáy biển u ám. Trong hai năm qua các ngươi đã có khi nào áy náy hay chưa?
- Hôm nay ta đã gặp lại các ngươi, như vậy cũng nên tính toán sổ sách.
Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
- Nghe nói tu sĩ Huyết Ngục tộc có thể thôn phệ luyện hóa huyết nhục của tu sĩ để khôi phục lực lượng bản thân. Quả thực là huyền ảo a, bổn tọa chưa bao giờ thấy qua, không biết đạo hữu nào nguyện ý làm người thử nghiệm, cho bổn tọa nhìn một phen?
Sắc mặt Chỉ lập tức trắng bệch, ánh mắt oán độc nhìn về phía Tiêu Thần.
- Tiêu Thần, nhất định ngươi sẽ chết không yên lành.
Tiếng rít gào im bặt, một tu sĩ Huyết Ngục tộc ra tay, mở miệng trực tiếp cắn lấy cổ hắn, hàm băng sắc bén vô cùng trực tiếp cắn nát kinh mạch hắn, sau đó nuốt xuống từng ngụm máu.
Chỉ thống khổ giãy dụa, khuôn mặt vặn vẹo, hiển nhiên đang phải thừa nhận thống khổ không có cách nào tưởng tượng nổi. Tiếng rú thảm bao phủ cả phiến không gian khiến cho tu sĩ Tứ giới biến sắc.
Sau mấy tức, máu tươi bị cắn nuốt không còn, thân thể hắn trở nên khô quắt, hóa thành một cỗ thây khô rơi xuống dưới Vô Tận hải bên dưới.
Mà tu sĩ Huyết Ngục tộc kia sau khi thôn phệ nguyên thần huyết dịch của Chỉ, vẻ ngoài già nua nhanh chóng khôi phục thành bộ dáng trung niên, khí tức trong cơ thể cũng khôi phục hơn rất nhiều.
Tiêu Thần nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt nhìn về phía tu sĩ Tam Thạch giới.
- Chỉ đã đền tội, không biết vị Hà Đồ đạo hữu này muốn ẩn thân tới khi nào? Chẳng lẽ ngươi cho rằng bổn tọa không nhìn thấy ngươi sao?
Tu sĩ Tam Thạch giới liên tục lùi lại, để cho Hà Đồ kia bạo lộ trước mắt bao nhiêu người. Người này nhìn cảnh ngộ thê thảm của Chỉ, tâm thần đã sớm tràn ngập sợ hãi.
- Trường Hà đạo hữu, Trường Hà đạo hữu cứu ta. Nể mặt tình nghĩa giữa hai nhà chúng ta, cứu ta a.
Hà Đồ quỳ xuống, dưới tử vong bao phủ, tất cả đều trở nên không đáng nhắc tới.
Hắn muốn sống.
Trường Hà Lạc Nhật nhíu mày, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tiêu Thần rồi thản nhiên nói.
- Ta không biết ngươi thực sự suy yếu hay là cố ý giả vờ, nhưng mà Trường Hà gia chúng ta trong Tam Thạch giới chính là thị tộc đỉnh cấp. Trong Chiến thần cung cũng có rất nhiều tu sĩ tiền bối, nếu như ngươi giết chết hắn, ngày sau tất sẽ kết thù kết oán với tu sĩ Tam Thạch giới chúng ta. Trường Hà gia tộc chúng ta lại là thế giao với gia tộc hắn, ta tuyệt đối sẽ không nhìn hắn vẫn lạc như vậy. Nếu như đạo hữu khư khư cố chấp, như vậy chúng ta đành phải đánh một trận vậy.
- Ta đánh cuộc, ngươi không còn có lực ra tay nữa. Hoặc là một khi ra tay sẽ triệt để rơi xuống trạng thái suy yếu. Đến lúc đó thế cục thoát khỏi sự khống chế của ngươi. Đây chắc hẳn cũng không phải là thế cục mà đạo hữu muốn, lựa chọn thế nào kính xin đạo hữu nghĩ lại cho kỹ.
Sắc mặt Tiêu Thần lạnh lẽo, không có mở miệng, ống tay áo vung lên, tám đạo thân ảnh trực tiếp hiển hiện trước mắt người này, một ngón tay chỉ về phía Hà Đồ.
- Toàn lực ra tay giết chết hắn, ai dám ngăn cản, không cần lưu thủ.
Lãnh Thập Nhị mang theo bảy tùy tùng hỗ trợ vô thanh vô tức dung nhập vào trong hư không rồi biến mất không thấy gì nữa.
Trường Hà Lạc Nhật lập tức biến sắc, một cỗ khí tức tử vong tập trung vào hắn, khiến cho hắn toàn thân cứng ngắc không dám có chút động tác nào.
Bởi vì trong lòng hắn hiểu rõ, chỉ cần mắt có một chút dị động nào, thứ chờ đợi hắn tất sẽ là một kích trí mạng. Hơn nữa còn có một điểm quan trọng hơn là, công kích này hắn không có cách nào cảm ứng, tập trung được, đồng thời cũng không có cách nào nắm chắc tiếp được nó.
- Ah..
Tâm thần Hà Đồ rốt cuộc cũng không chịu nổi mà sụp đổ, độn quang bên ngoài cơ thể bạo phát, thậm chí còn xen lẫn màu đỏ như máu đậm đặc, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang điên cuồng phóng về phía cửa Chiến Thần điện.
Xông vào là có thể giữ được tính mạng.
Nếu không chỉ còn có một con đường chết mà thôi.
Sắc mặt Hà Đồ nhăn nhó, trong mắt chỉ có cửa vào Chiến Thần điện. Dùng tu vi hắn toàn lực vận dụng bí thuật kích phát tốc độ, thân ảnh nhanh như thiểm điện, vừa mới lóe lên không ngờ đã tới gần Chiến thần điện, chỉ còn chưa đủ ngàn trượng.
Bình luận