Đạo (Dịch) – Chương 1800

- Đây mới là phong phạm của Huyết Ngục tộc ta, đi qua đâu là tu sĩ các giới phải cúi đầu xưng thần. Năm xưa chúng ta đều không thể làm được chuyện như vậy, những tiểu tử này rất khá.

Hai người này là tu sĩ xuất thân từ Huyết Ngục tộc, cười hể hả như chốn không người, mặc kệ tu sĩ xung quanh sắc mặt âm trầm. Ánh mắt bọn họ lộ rõ khiêu khích.

- Thế nào, các ngươi không phục? Muốn đòi lại công bằng thay đám nhóc bên ngoài? Tới đây cắn đi, lão tử cho các ngươi cơ hội này. Dám cá cược không? Chúng ta đi thần chiến trường đánh một trận ngay bây giờ!

Tu sĩ bốn giới nghe vậy biểu tình càng khó xem.

Một lão nhân dị vực trong Tam Thạch giới khàn giọng nói, hơi âm u:

- Ba Nỗ Nhĩ, ngươi đừng qua kiêu ngạo, nếu muốn chiến đấu thì chờ xong việc nơi này ta có thể cùng ngươi cược chiến một lần.

- Hừ! Lão tử sợ ngươi chắc? Năm xưa ta chỉ kém một chút thua vào tay ngươi, xem như nhục lớn, vừa lúc thừa dịp này đòi lại hết. Trường Hà Hiểu Nguyệt, chuẩn bị tinh tệ đi, lão tử nhất định cho ngươi nguyên khí đại thương!

Trường Hà Hiểu Nguyệt hừ nhẹ, mắt lóe tia kiêng dè nhưng không nói nhiều:

- Hừ!

Linh Giới phái cường giả nhân, ma tộc mỗi bên một người. Tu sĩ nhân tộc nhìn Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên rơi vào tay tu sĩ Huyết Ngục tộc, cơ mặt cứng ngắc, thí thở như có lửa.

Y phụng mệnh tiếp dẫn hậu bối nhân tộc ai biết là tình hình như vậy, nên biểu tình cực kỳ khó xem.

- Giờ tu sĩ năm giới chúng ta tụ hợp cũng là ngày hiếm có, hay là vậy đi, cược một ván không? Tiền cược là chiến đấu của đám nhóc bên ngoài, chúng ta xem trọng bên nào thì cược bên đó thắng, thấy sao?

Phù Lục giới Côn Ngô Đạo Nhân mê cờ bạc, nghe đồn chưa vào đại đạo đã giỏi trò này, về sau lấy cá cược nhập đạo, đến bây giờ vẫn không bỏ qua cơ hội nào mở ván cược, xem như một kẻ quai thai.

Hai tu sĩ Huyết Ngục tộc mắt sáng rực đầy hứng thú hỏi:

- Đánh cuộc như thế nào?

- Cược rất đơn giản, các ngươi lấy ra tinh tệ nhất định làm tiền cọc, chọn tu sĩ tộc quần mà mình xem trọng, trong bọn họ ai là người đầu tiên vào Chiến Thần điện sẽ là tiêu chuẩn phán đoán thắng thua. Ngươi thắng căn cxứ theo đặt cược lớn nhỏ được đổi tinh tệ tỷ giá đền đối ứng, chia đều từ bên thau, được không?

Côn Ngô Đạo Nhân vuốt râu, vẻ mặt hưng phấn nói:

- Ván cược như vậy chỉ có thể là một bên thắng, đã cược là phải chuẩn bị tinh thần sẽ thua, he he, cũng thú vị.

Côn Ngô Đạo Nhân rất vừa lòng bàn cược mình mở ra.

Ba Nỗ Nhĩ ngoác mồm cười to bảo:

- Ha ha ha! Tốt, Huyết Ngục giới chúng ta sẽ không bỏ qua đánh cuộc này, hai chúng ta cược . . . ba ngàn tinh tệ!

Ba ngàn tinh tệ có thể đổi ba lần cơ hội cảm ngộ trong Chiến Thần cung, hoặc đổi một trọng bảo Thái Cổ phẩm cấp cao, xem như bỏ vốn lớn. Tu sĩ bốn giới biến sắc mặt.

Một tu sĩ Huyết Ngục tộc khác Bác Lan mỉa mai nói:

- Mau đặt cược đi, hay là các ngươi bị đám nhóc Huyết Ngục tộc ta hù sợ không dám ra tay? He he, nếu đúng vậy thì miễn cá cược nưa.x

- Hừ! Lão phu sợ các ngươi sao? Ta ra tám trăm tinh tệ cược tu sĩ Tam Thạch giới vào đầu tiên!

- Cược sáu trăm tinh tệ tu sĩ Động Thiên giới vào đầu tiên!

***

Tu sĩ bốn giới lần lượt lên tiếng. Huyết Ngục giới vốn có thế lớn trong Chiến Thần cung, luôn chèn ép tu sĩ bốn giới, giờ nếu lại lùi bước thì chẳng những bọn họ mất mặt mà tu sĩ nguyên giới cũng không còn mặt mũi nào. Nên dù phải cắn răng cũng cố chống đỡ.

Tu sĩ ma tộc Linh Giới do dự một lúc rồi nói:

- Bản ma cược bốn trăm tinh tệ tu sĩ ma tộc ta vào trước nhất.

Hơn mười người trên bình đài lần lượt lên tiếng, cuối cùng nhìn vào cường giả nhân tộc.

Ba Nỗ Nhĩ cười càn rỡ:

- Ha ha ha! Cảnh Dương Tử ngươi đừng tham gia ván cược này, dù là tu sĩ tộc nào bên ngoài có khả năng thắng thì nhân tộc của ngươi là vô vọng rồi.

Mặt Ba Nỗ Nhĩ hung ác nói:

- Dám can đảm giết tu sĩ Huyết Ngục tộc ta thì phải chuẩn bị tâm lý bị thanh tẩy. Dù thắng hay thau tu sĩ Huyết Ngục tộc sẽ giết hết tu sĩ nhân tộc xông vào đây. Nếu ngươi cá cược thì là một ván thua chắc!

Cơ mặt Cảnh Dương Tử cứng ngắc, mắt lấp lóe tia sáng lạnh oán hận lườm Ba Nỗ Nhĩ. Ngoài mặt Ba Nỗ Nhĩ khuyen Cảnh Dương Tử đừng cá cược nhưng âm thầm tăng áp lực buộc y không thể lùi, không thì tu sĩ nhân tộc chết chắc.

Cảnh Dương Tử bực bội quá bật thốt:

- Lão phu ra một ngàn tinh tệ cược tu sĩ nhân tộc ta vào trước nhất!

Nhưng ngay sau đó Cảnh Dương Tử hối hận.

Một ngàn tinh tệ là Cảnh Dương Tử tích lũy vạn năm, vay mượn nhiều bằng hữu tốt mới góp đủ số để lại vào Chiến Thần điện cảm ngộ một lần thần thông Tôi Vu. Tu vi của Cảnh Dương Tử gần như ngừng tăng trưởng, lần này cảm ngộ rất có thể khiến y tiến thêm một bước đến cảnh giới Cổ chi cực hạn.

Mắt Ba Nỗ Nhĩ sáng rực không cho Cảnh Dương Tử cơ hội đổi ý, tự tiện quyết định:

- Tốt! Cảnh Dương Tử đạo hữu đúng là sảng khoái. Côn Ngô đạo hữu sao không mau ký kết đánh cuộc đi!

Côn Ngô Đạo Nhân cười toe, không thèm nhìn sắc mặt khó xem của Cảnh Dương Tử, vung ống tay áo ngưng tụ một ảo ảnh như đãi quay, hơi thở hùng hồn phát ra.

Thứ đó là thần thông khế ước mà tu sĩ trong Chiến Thần cung có thể triệu hoán ra, khi đã ký kết đặt dấu hơi thở nguyên thần là khế ước có hiệu lực ngay, không cho đổi ý không thì sẽ phải đối mặt Chiến Thần cung chế tài, thủ đoạn quen dùng khi tu sĩ Chiến Thần cung đánh cuộc.

- Dựa theo các tộc bày ra thực lực thì Huyết Ngục tộc mạnh nhất nên tỷ lệ đền là một chai một, nhân tộc yếu nhất nên tỷ lệ đền là một đèn hai mươi. Các vị đạo hữu đưa ra thần thức vào trong đĩa quay khế ước là có thể thấy rõ, nếu không có gì phản đối thì ký kết khế ước đi.

Mấy giây sau khế ước được ký kết, ảo ảnh đĩa quay biến mất, không khí trên bình đài càng nặng nề hơn. Các lão bất tử nhìn chằm chằm bên ngoài, đám tiểu bối đang tranh đấu có liên quan ích lợi trực tiếp với bọn họ nên phải quan tâm nhiều.

Chỉ có Cảnh Dương Tử là miệng đắng nghét, mặt căng cứng khó coi như đã chết phụ mẫu.

Ván cược này nhìn sao cũng thu trăm phần trăm, xung động là ma quỷ.

Cảnh Dương Tử rất muốn tự tát mình.

- Hừ! Động Thiên giới Cổ Nguyên Đô xin lĩnh giáo thần thông của Cảnh Dương Tử đạo hữu!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...