Quan trọng nhất là chín người luôn canh chừng ngoài đảo, nhìn gần trăm con man thú xâm nhập, dù chúng nó bị giết chết nhưng xác đi đâu? Hòn đảo không có bóng dáng tu sĩ nào.
Tu sĩ cầm đầu Phù Lục giới cẩn thận quét mắt xung quanh:
- Đi! Chúng ta lập tức rời khỏi đây!
Đoàn tu sĩ chậm rãi thụt lùi rồi điều khiển độn quang đi nhanh.
Có lực lượng cường đại ẩn giấu trong bóng tối đủ xóa sổ họ dễ như chơi, nghĩ đến điều này các tu sĩ Phù Lục giới không dám ở lại nữa.
Sau khi chín tu sĩ Phù Lục giới rời đi, trên hòn đảo bị nước biển nhấn chìm có một cục đá màu đen lóe linh quang. Tiêu Thần lập tức xuất hiện, hơi thở quanh thân thật tự nhiên ngăn cách nước biển dựng lên mảnh không gian.
Tiêu Thần cau mày nhìn đoàn tu sĩ Phù Lục giới rời đi, do dự vài giây rồi lắc đầu. Nếu người đến hơi yếu chút có lẽ sẽ sẽ diệt bọn họ để giữ bí mật, nhưng hiện tại đành để mặc tu sĩ Phù Lục giới rời đi.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng thầm nghĩ:
- Thôi, dù bị lộ tin tức nhưng không ai biết là ta ra tay, sau này cẩn thận chút là được.
Người Tiêu Thần lóe độn quang hóa thành kinh hồng phá vỡ mặt nước xé gió bay đi.
***
Một tin đồn bắt đầu lan trong tu sĩ năm giới Vô Tận Hải. Trong khu vực biển này có một thế lực lớn ẩn hình, bọn họ dùng thủ đoạn bí ẩn nào đó hấp dẫn man thú hội tụ thành thú triều, tiếp đó tập trung lực lượng giết hết man thú.
Sau này có vài nhóm tu sĩ thấy vài hòn đảo bị pháh oại nghiêm trọng, hoang tàn, tra xét kỹ dấu vết để lại thì xác định đồn đãi đúng thật.
Thế lực ẩn hình săn giết man thú ít nhất trên trăm người, tông sư cấm đạo bày trận pháp. Qua các mảnh vụn báu vật rơi rớt thấy bóng dáng luyện khí sư, một ít bột phấn độc dược, hiển nhiên có luyện đan sư tham gia.
Làm mọi người giật mình nhất là sát kiếp ẩn giấu trong trận pháp, xem bài bố trận pháp và số lượng man thú chết thì trong trận pháp còn giấu hai lực lượng mạnh mẽ khác, bọn họ mới là ngọn nguồn tàn sát man thú.
Nhưng nếu tính như vậy thì tu sĩ tham gia bày trận pháp đã có mấy trăm người, cộng thêm tính vào các mặt khác, số lượng tu sĩ khá đông. Bọn họ không phải tu sĩ năm giới vào Vô Tận Hải đào thải.
Có lẽ cái gọi là lực lượng ẩn hình chỉ là tu sĩ nào đó trong Vô Tận Hải, trong tay có cao đẳng giới tử giới bên trong chứa vô số cường giả để sai khiến.
Giải thichsn ày dần được mọi người chấp nhận.
Mặc kệ là một thế lực hay một người đơn độc đều có lực lượng không thể khiêu khích, nếu được thì không ai muốn chọc vào nhân vật khủng bố giấu trong bóng tối này. Tất cả tu sĩ trong Vô Tận Hải đều đồng ý điều này.
***
Trên một đảo nhỏ ngàn dặm sâu trong Vô Tận Hải, qua ba ngày ba đêm giết chóc tất cả man thú xâm nhập đều đền tội.
Năm thống lĩnh chỉ huy, trăm vạn tu sĩ Vũ KHí Đạo nhanh chóng hành động. Một số động tác nhanh nhẹn sửa sang xác man thú, thu chúng nó vào trữ vật giới chỉ chờ đưa vô đạo tràng chỉnh lý.
Một nhóm khác dỡ bỏ trận pháp trên đảo, phân loại mảnh nhỏ báu vật chờ khi trả lại cho tu sĩ Luyện Đạo có thể lợi dụng lần thứ hai gọn lẹ hơn, lắp ráp lại là xong.
Tiêu Thần đứng trong hư không nhìn tu sĩ dưới trướng nhanh chóng chỉnh lý thu hoạch trên hòn đảo, mắt lộ tia đăm chiêu.
Vào Vô Tận Hải đã hai năm lẻ bảy tháng, không lâu nữa là đến thời hạn ba năm Chiến Thần cung quy định. Tiêu Thần nên tạm dừng tay, lo chạy vào Chiến Thần điện sâu trong Vô Tận Hải.
Hơn hai năm qua Tiêu Thần dùng thú tinh sữa tươi làm mồi, dựa vào lực lượng đạo tràng giết bao nhiêu man thú chính hắn cũng không đếm xuể, nhưng là con số rất khả quan.
Nửa canh giờ sau mọi thứ đã dọn dẹp xong xuôi. Tiêu Thần nhìn hòn đảo dần bị nước biển nhấn chìm, hắn vung tay áo cất bước hóa thành độn quang lao sâu vào Vô Tận Hải.
Bồ Đề Cổ Thụ tiến hóa, tu vi nguyên thần của Tiêu Thần đến Thái Cổ sơ kỳ, năng lực cảm ứng của nguyên thần màu vàng tăng mảng lớn. Trong tình huống Tiêu Thần không muốn gay rắc rối, man thú hay tu sĩ năm giới trong Vô Tận Hải đều không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Một đường đi nhanh không xảy ra chuyện gì, ba tháng sau sâu trong Vô Tận Hải, một ngọn núi khí thế bàng bạc xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Thần. Ngọn núi đột ngột không nên xuất hiện ở nơi đó, dường như bị người dùng đại thần thông pháp lực cứng rắn cắm xuống đáy Vô Tận Hải.
Không biết độ cao của ngọn núi dưới biển là bao nhiêu, tính từ phần nhô lên mặt biển thì cỡ mấy chục vạn trượng. Thế núi cheo leo, từng mảnh điện vũ nguy nga dày đặc, một tầng cấm chế linh quang dày nặng bao phủ ngọn núi. Chỉ có một đường lúi nối vào Vô Tận Hải, đó là con đường duy nhất vào núi.
Tiêu Thần cảm ứng hơi thở quen thuộc từ nơi đó.
Huyết Ngục tộc!
Sát khí mạnh mẽ tràn ngập trong thiên địa, bao phủ toàn bộ hư không. Một trăm hai mươi bảy tu sĩ Huyết Ngục tộc đều ở đó, cười nhạt chặn lại đường duy nhất vào núi.
Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, hèn gì trong Vô Tận Hải hắn không phát hiện hơi thở của tu sĩ Huyết Ngục tộc, hóa ra bọn họ tụ tập tại đây. Sự việc rắc rối đây.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, hơi thở của hắn thay đổi thành tu sĩ dị tộc thuộc tính hỏa, mặt hơi đỏ, người hơi to ra. Miễn Tiêu Thần không tự lộ thân phận thì người qun đứng trước mặt cũng không nhìn thâu thân phận của hắn được.
Làm xong Tiêu Thần đạp mây lửa lao hướng ngọn núi.
- Tu sĩ Huyết Ngục tộc quá bá đạo, ngang ngược ngăn đường đi, vậy mà không có tu sĩ phương nào có gan đi lên đánh với họ.
- Hừ! Đám kẻ điên Huyết Ngục giới đó vào phút cuối sinh mệnh có chuyện gì không dám làm? Ta không muốn chết chung với chúng.
- Nhưng giờ phải làm sao đây/ Chẳng lẽ làm như bọn họ nói mỗi người giao ra một trăm khối thú tinh mới được vào núi? Chết tiệt, một trăm khối thú tinh là hơn một nửa thu hoạch của ta trong Vô Tận Hải!
- Thì đó, chúng ta vát vả mấy phen gần chết kiếm thú tinh nhưng giờ chắp tay giao lên, tại hạ không cam lòng!
- Chờ đi, thời hạn ba năm đến gần, tu sĩ các phương trong Vô Tận Hải rất nhanh tụ tập lại, khi đó sẽ có người ra mặt. Chúng ta chờ xem tình hình rồi quyết định.
Ngoài ngọn núi tụ tập hơn ba trăm tu sĩ năm giới, bọn họ xì xầm bàn tán nhưng không có gan đứng ra tỏ vẻ bất mãn. Nhìn là biết uy của tu sĩ Huyết Ngục giới thế nào.
Bình luận