- Sát Đạo càng có thể ngưng tụ sát ý hóa thành băng lãnh chi tâm, đại nhân dung nhập vào nguyên thần, lúc nguyên thần bị ngoại lực trùng kích có thể bảo vệ thnà niệm tỉnh táo.
- Tu sĩ Hình Phạt Đạo có thể dùng tinh huyết luyện chế huyết ngẫu thế thân, xem như ngụy phân thân, có thể ngăn lại một phần thần niệm nghiền giết.
Các thống lĩnh Tả Mi Lục Đạo lần lượt lên tiếng, vài lời phân công rõ ràng, mỗi người góp sức, biến thế cục nghiêm trọng nhẹ nhàng hẳn ra.
Tiêu Thần bất ngờ sau đó mừng rỡ, hắn vừa lòng nhìn tu sĩ dưới trướng. Bồi dưỡng trong đạo tràng đến nay bất giác bọn họ đã hoàn toàn lớn lên, có lực lượng đảm đương một phía.
Bắt đầu từ hôm nay bồi dưỡng thế lực hậu cần trong Tả Mi Đạo Tràng bắt đầu thể hiện năng lượng kinh khủng của nó.
Tu đạo đến nay Tiêu Thần đều chiến đấu một mình, hiện giờ rốt cuộc có thể dựa vào tu sĩ dưới trướng. Tưởng tượng sau này đánh nhau với người không ocần đích thân ra tay, phái thuộc hạ đánh đối thủ tơi bời là được, Tiêu Thần chưa từng cảm nhận điều đó nhưng chắc sẽ rất tuyệt.
Lãnh Thập Nhị lạnh lẽo như băng, nhíu mày nói:
- Không có cách nào trợ giúp đại nhân tăng uy năng Bồ Đề Cổ Thụ lên sao?
Khổ Sơn lắc đầu nói:
- Có liên quan việc bồi dưỡng Bồ Đề Cổ Thụ thì trong điển tịch đạo tràng có ghi chép, nhưng cần báu vật rất hiếm hoi. Trong đạo tràng không có dự trữ, rất khó tìm.
Linh Chi gật đầu, nàng cũng biết việc này, đuôi mày nhăn lại.
Linh Chi quét mắt qua hình ảnh hiển háo từ cấm chế đạo tràng, cơ mặt co giật, sau đó mừng rỡ reo lên:
- Đại nhân có thể điều khiển cấm chế nhắm ngay xác man thú trong dịch chua ăn mòn không?
Tiêu Thần không hỏi nhiều, động ý niệm điều chỉnh cấm chế đạo tràng bày ra xác man thú đẫm máu.
Khổ Sơn hoang mang sau đó đứng bật dậy nhìn chằm chằm hình ảnh:
- Phệ Hồn Sa!
Linh Chi mỉm cười, nàng xoay người hướng Tiêu Thần, sửa sang vạt áo:
- Đúng là trời cũng giúp đại nhân. Phệ Hồn châu trong người Phệ Hồn Sa là vài loại báu vật ít ỏi có thể trợ giúp tăng uy năng Bồ Đề Cổ Thụ. Bồ Đề Cổ Thụ của đại nhân lấy Ô Quỷ làm linh thú trông chừng, sự việc càng đơn giản, chỉ cần Ô Quỷ ăn Phệ Hồn châu luyện hóa nó là có thể truyền về Bồ Đề Cổ Thụ, khiến uy năng cả hai cùng tăng trưởng.
- Không ngờ cuối cùng ta vẫn phải dùng Phệ Hồn châu này, cơ duyên nhân quả thật huyền diệu khó giải thích.
Tiêu Thần lắc đầu nhíu mày nói:
- Phải làm phiền Hiên Viên, Diệu Nhân hợp sức luyện chế một khôi lỗi trợ giúp bổn tọa thu về Phệ Hồn châu.
- Hiệu lực vì đại nhân muôn lần chết cũng cam!
- Tốt lắm, các người lui xuống đi, bắt đầu chuẩn bị các việc. Mạch đạo tràng chúng ta cùng nhau ra tay, nhất định phải khiến con Bát Tí Thôn Thiên Chương đền tội!
- Tuân lệnh!
Thống lĩnh lục đạo biểu tình hưng phấn đi ra cửa, từ xa nghe bọn họ lớn giọng quát.
- Ngừng lại công việc hết cho ta, dốc sức trợ giúp đại nhân luyện chế một khôi lỗi, phải bay được, phải chịu được chất chau ăn mòn!
- Triệu tập toàn bộ luyện đan sư từ thập nhị phẩm trở lên, trong thời gian ngắn nhất luyện chế ra Cửu Khúc Trấn Hồn đan!
- Lên điểm tướng đài, năm phương thống lĩnh ta chọn trăm vạn chiến sĩ tinh nhuệ hội tụ vầng sáng chiến tranh cho đại nhân!
- Người ba trăm hạng đầu Sát Đạo theo ta đi Sát Thần điện!
- Tu sĩ Hình Phạt Đạo tụ tập ở Hình Đường!
Nguyên Tả Mi Đạo Tràng sau khi Tiêu Thần truyền lệnh xuống thì như một cỗ máy tinh vi nhanh chóng vận chuyển, các phương hoàn mỹ phối hợp toát ra lực lượng cực mạnh.
Bảy ngày, chỉ bảy ngay đã luyện hóa xong khôi lỗi, tốc độ nhanh vượt xa dự đoán của Tiêu Thần.
Hiên Viên Hạo kể về khôi lỗi mình luyện chế ra thì vẻ mặt hớn hở đắc ý:
- Đại nhân, đây là thuộc hạ và lão quỷ này Diệu Nhân cùng tu sĩ dưới trướng mạnh nhất chế tạo khôi lỗi cho đại nhân. Dung hợp mấy loại tài liệu chống ăn mòn chất chua luyện chế ra, khắc chín trăm tám mươi ba tầng cấm chế bảo vệ nguyên thần, hạch tâm năng lượng là một khối thú tinh man thú Tổ Cổ cảnh. Trên thú tinh có một trăm mười bảy pháp trận bảo vệ nguyên thần, gom đủ thành con số viên mãn một ngàn, dung hợp hoàn mỹ không có chỗ nào trục trặc. Thuộc hạ bảo đảm với đại nhân khôi lỗi này các mặt khác thuộc tính bình thường nhưng chịu đựng ăn mòn dù ném vào dịch chua trong người Bát Tí Thôn Thiên Chương cũng đủ cho nó từ từ tiêu hóa trăm ngàn năm. Về bảo vệ nguyên thần thì dù là tu sĩ Cổ chi cực hạn cũng đừng mơ tổn thương hạch tâm năng lượng của nó để khống chế thần niệm!
Diệu Nhân Tiên Tử gật đầu lia, bộ dạng phu xướng phụ tùy, hoàn toàn không tranh công.
Tiêu Thần nhìn khôi lỗi chưa tới một nửa người thật, cơ mặt hơi cứng ngắc sau đó hít sâu, biểu tình quái dị.
Hiên Viên Hạo tràng giang đại hải kể:
- Thuộc hạ đặt một chiếc trữ vật giới chỉ lên tay khôi lỗi, vì trữ vật giới chỉ đặc biệt, vật liệu kỷ nguyên không thể thay đổi quá lớn nhưng thuộc hạ vẫn tìm mọi cách dung nhập hai loại tài liệu chống ăn mòn trong đó. Tuy không đến trình độ bằng thân thể khôi lỗi nhưng có thể chống đỡ đến khi thu gom Phệ Hồn châu xong hết . . .
Diệu Nhân Tiên Tử kéo tay áo Hiên Viên Hạo, hàng này mới phát hiện sắc mặt đại nhân kỳ kỳ.
Tim Hiên Viên Hạo rớt cái bịch thăm dò hỏi:
- Đại nhân . . . có chỗ nào không vừa lòng khôi lỗi thuộc hạ luyện chế ra sao?
Vẻ mặt Hiên Viên Hạo ngại ngùng nói:
- Thuộc hạ vì hoàn thành lệnh đại nhân giao cho nên hơi gấp gáp chút, xin đại nhân thuộc hạ thêm chút thời gian, thuộc hạ chỉ cần năm ngày, không, ba ngày là có thể cải tạo khôi lỗi cấp cao hơn, bảo đảm các mặt thuộc tính sẽ tăng thêm một bậc.
Mặt Tiêu Thần càng kỳ dị, xua tay nói:
- Không cần, bổn tọa chỉ hơi ngạc nhiên vì ngươi chế tạo khôi lỗi quá tinh vi tỉ mỉ. Ta ngâm mình trong cấm đạo nhiều năm tự nhận tuyệt đối không thể nào khắc nhiều cấm chế phòng ngự nguyên thần lên một khôi lỗi nho nhỏ được, còn khiến uy năng chồng chất giao hòa hoàn mỹ. Khôi lỗi này chắc đã đủ rồi.
Hiên Viên Hạo thở phào nhẹ nhõm, nghe đại nhân than thở không bằng mình thì gã ấp úng, nhưng không dám phủ nhận lời của đại nhân.
- Được rồi, các ngươi càng mạnh thì sau này ta mới cần nhờ nhiều hơn. Sợ ta vì vậy mà lmà khó các ngươi sao?
Bình luận