Cô Trúc là siêu cường giả xuất thân tán tu, chuyên chú kiếm đạo, vẻ mặt lạnh lùng, tu vi đỉnh Thái Cổ.
Nhiếp Ngôn xuất thân giới bích, quen biết với Chỉ Thượng Nhân, nhưng xem sắc mặt hai người thì có chút lấn cấn. Tu vi là đỉnh Thái Cổ, hiền hòa, hay cười.
Liễu Thi Yên xuất thân bí ẩn nhất, bộ dáng thiếu phụ chừng ba mươi tuổi, ánh mắt đa tình khêu gợi, tu vi là Thái Cổ trung kỳ.
Vân Cấp, xuất thân Vân gia địa phiệt địa vực Linh Giới, gia tộc bị hủy huyết mạch đứt đoạn, một mình trốn vào rừng sâu núi thẳm, bảy ngàn năm sau xuất quan tu vi thẳng đến Thái Cổ trung kỳ, giết hết kẻ thù cũ. Quanh năm che mặt bằng mảnh vải, không biết mặt thật.
Nhìn từ mặt ngoài thì tu vi của Tiêu Thần yếu nhất trong năm người, nhưng Chỉ Thượng Nhân Tổ Cổ cảnh khi biết thân phận của hắn thì lòng rung động, vẻ mặt kính sợ hơn, không dám coi thường.
Mấy trăm năm qua uy danh của Tiêu Thần truyền khắp Linh Giới. Sức chiến đấu Thái Cổ kinh thiên động địa, bốn đại năng Tổ Cổ dưới tay mạnh mẽ không gì sánh bằng. Bọn họ sớm biết điều này nên không dám lỗ mãng.
Cô Trúc tính cách hờ hững, Vân Cấp lạnh như băng khi đối mặt cũng có phần trịnh trọng. Đặc biệt là thiếu phụ Liễu Thi Yên đẫy đà mặt như trái đào, đôi mắt ngập nước thẹn thùng e ấp hút hồn người.
Năm người sắc mặt khác nhau Tiêu Thần đều bình thản ứng đối, hành động bình tĩnh, không cố ý kéo gần, không hống hách. Qua quen biết Tiêu Thần đã có bình xét về năm người.
Chỉ Thượng Nhân quá khôn ngoan, có nhiều tâm kế, không dễ chọc.
Cô Trúc khổ tu kiếm đạo, tuy rằng lạnh lùng nhưng đôi mắt trong suốt, không phải loại người hiểm ác.
Nhiếp Ngôn thoạt trông thân thiết hiền hòa nhưng Tiêu Thần không nhìn thấu gã nhất trong năm người. Nhiếp Ngôn và Chỉ Thượng Nhân có thù nhưng biểu hiện hờ hững không lộ vẻ gì, chỉ riêng khả năng ẩn giấu tâm tư là đã làm người cảnh giác. Huống chi Nhiếp Ngôn tu vi đỉnh Thái Cổ mà khiến Chỉ Thượng Nhân e dè thì chắc có gì ỷ lại, Tiêu Thần xếp người này vào danh sách không thể kết bạn.
Liễu Thi Yên thoạt trông phóng đãng, là hồ ly tinh ăn tươi nuốt sống, nhưng đáy mắt lóe tia trong trẻo, trong mập mờ nắm giữ mức độ chính xác. Liễu Thi Yên qua lại giữa Chỉ Thượng Nhân và Nhiếp Ngôn, không quên ngẫu nhiên dụ dỗ Tiêu Thần nhưng không bị ăn bớt, một nhân vật lợi hại hồ ly tinh bẩm sinh.
Vân Cấp thì bề ngoài lạnh lùng đầy lạnh lẽo nhưng Tiêu Thần cảm thấy thật tội, buộc phải dùng lạnh băng che giấu bản thân thật sự, là người có uy hiếp nhỏ nhất trong năm người này.
Nhưng Tiêu Thần chỉ phán đoán xét theo kinh nghiệm giao tiếp hàng ngày, có chính xác hay không còn cần ngày sau nghiệm chứng mới biết.
Qua tu vi của năm người khiến Tiêu Thần có phán đoán Chiến Thần cung nội tình siêu khủng, tuyển nhận tu sĩ ngưỡng cửa thấp nhất là cổ chi cảnh giới, đủ biết nó mạnh đến mức nào. Tiêu Thần thầm kiêng dè Chiến Thần cung.
Trong khi Tiêu Thần quan sát mọi người âm thầm phán đoán thì năm người khác cũng có tính toán riêng, thước đo riêng. Dù gì đều chìm nổi trong đại đạo nhiều năm, nếu không có chút tâm kế thì làm sao bình an sống đến hôm nay.
***
Ba tháng chớp mắt qua đi, hôm nay Tiêu Thần đang ở trong phòng thì bỗng thủy tinh thoa rung mạnh. Tiêu Thần mở bừng mắt ra, đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.
Cùng lúc đó năm người Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc vẻ mặt hoang mang đi ra, sáu người chạy hướng đại sảnh.
Nhân Tổ sắc mặt âm trầm, mắt đầy lạnh lẽo. Một tầng sáng lơ lửng trong hư không trước mặt Nhân Tổ, đi qua cấm chế hiển hóa phản chiếu hình ảnh bên ngoài.
Trong không gian loạn lưu vô tận, thủy tinh hoa đụng độ một tu sĩ chạy từ hướng khác, hơn nữa hiển nhiên bị tu sĩ đối phương công kích.
Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn biết báu vật kỳ lạ màu đỏ bên ngoài, cùng biến sắc mặt, mắt tràn đầy kinh sợ:
- Tu sĩ Huyết Ngục giới!
Đám người Tiêu Thần lộ vẻ khó hiểu. Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn nhỏ giọng giải thích về Huyết Ngục giới, nghe xong mấy người khác biểu tình cực kỳ khó xem.
Huyết Ngục giới là một phương Tiểu Thiên thế giới cách Linh Giới khá xa, nói chính xác hơn là một thế giới sắp tan vỡ, đến đại hạn luân hồi rồi. Nếu nó tan vỡ thì toàn bộ tu sĩ có dấu ấn Huyết Ngục giới đều chết, trừ tu sĩ phi thăng ra không ai may mắn thoát khỏi. Hơn nữa quan trọng nhất là Huyết Ngục giới đã chiếm lĩnh nuốt ba Tiểu Thiên thế giới khác, ba lần kéo dài thời gian sinh tồn, đạt đến cực hạn pháp tắc thiên địa, không thể dùng cách này kéo dài tuổi thọ Huyết Ngục giới nữa.
Làm Tiểu Thiên thế giới thời gian tồn tại lâu dài nhất, phát triển kéo dài lâu năm đã định trước trình độ tu chân của Huyết Ngục giới siêu cao, thậm chí vượt qua Tiểu Thiên Giới cùng đẳng cấp rất nhiều. Trong tình huống sắp tan vỡ hủy diệt khiến tu sĩ Huyết Ngục giới hung tàn hiếu chiến, hở chút là gây hấn sinh sự, đánh nhau liều mạng với người.
Bọn họ đã đến cuối của sự sống, chết sớm hay muộn chẳng khác gì, nên tu sĩ Huyết Ngục giới khó chơi hơn sự tưởng tượng của tu sĩ bình thường.
Nghe đồn hai Tiểu Thiên Giới tiếp giáp với Huyết Ngục giới đã bị chiếm lĩnh, vô số tu sĩ bị nô dịch, sinh linh đồ thán, máu nhuộm bầu trời.
Linh Giới cách Huyết Ngục giới khá xa, hai bên không đụng độ gì nhưng bọn họ sớm biết tu sĩ Huyết Ngục giới tiếng tăm lừng lẫy.
Nhân Tổ hừ lạnh một tiếng:
- Trong báu vật Huyết Ngục giới có người hơi thở ngang ngửa lão phu, các ngươi vận chuyển tu vi ngăn cản uy áp cho thủy tinh thoa, lão phu thì điều khiển báu vật xem có thể bỏ lại chúng không.
Đám người Chỉ Thượng Nhân, Nhiếp Ngôn biến sắc mặt, không dám chậm chạp cùng gật đầu vận chuyển tu vi.
Tiêu Thần sắc mặt âm trầm, pháp lực cuồn cuộn trong người.
Ngay sau đó, toàn bộ không gian đột nhiên run lên, tiếp theo có áp lực hùng hồn ập đến. Vách tường thủy tinh thoa lấp lánh linh quang, từng hoa văn trận pháp rực sáng tỏa linh quang chói lòa.
Bùm!
Trong không gian loạn lưu, thủy tinh thoa bỗng phát ra uy áp khủng bố, tốc độ tăng vọt gấp mấy lần chui vào trong không gian loạn lưu mất hút.
Cách tốc độ tăng vọt mấy lần không xa có một báu vật hình tròn như mắt ác ma đỏ thẫm, tỏa ra sát khí đậm đặc.
Người sống trong Huyết Ngục giới là tu sĩ Huyết Ngục tộc, bộ dạng dữ tợn, da dẻ đỏ au. Mỗi người toát ra sát khí đậm đặc.
Một tu sĩ Huyết Ngục tộc trong báu vật hình tròn khẽ nói:
- Đại nhân, bọn họ trốn.
Bình luận