Khi hơi thở quy tắc hủy diệt đến gần, toàn thiên địa rung mạnh, một hơi thở khủng bố giáng lâm như gió lốc vô tận dấy lên sóng thần trong đại dương.
Chu Đông Vương trong Đại Chu bốn vương!
Khi lão quái này vừa xuất hiện liền hừ lạnh tung nắm đấm, không thấy lão quái này có động tác gì mà không gian trước mặt bị lặng lẽ xé rách. Một khe hở phớt lờ đại trận Tổ thành trấn áp hóa thành lạch trời đen ngòm ngăn giữa Tiêu Thần và phủ đệ Ngọc Cung, hai bên đối diện từ xa.
Ngọc Cung Lão Tổ biến sắc mặt, lần đầu tiên khi lão đối mặt với Tiêu Thần mà biến sắc. Vì tự tin nắm giữ mọi thứ của Ngọc Cung Lão Tổ đã bị đập nát, lão nhìn Chu Đông Vương, biểu tình cực kỳ khó xem.
- Tu sĩ Tổ Cổ!
Chu Đông Vương ra tay, khoảnh khắc bùng nổ hơi thở đã bị Ngọc Cung Lão Tổ nhận ra tu vi thật sự. Ngọc Cung Lão Tổ không tin được Tiêu Thần tùy thân mang theo đại năng Tổ Cổ!
Tu sĩ Tổ Cổ, đỉnh Linh Giới, có ai không phải thiên tư trác tuyệt tâm cao khí ngạo, tung hoành vũ trụ? Sao cam lòng đi theo người?
Nhưng sự việc xảy ra trên người Tiêu Thần, thật kỳ dị.
Chu Đông Vương chắp tay thụt lùi xuống, biểu tình kính sợ:
- Thiếu Đế!
Tiêu Thần nhẹ gật đầu, nhìn hướng Ngọc Cung Lão Tổ, khóe môi cong lên lạnh lùng.
Sắc mặt Ngọc Cung Lão Tổ liên tục thay đổi, mắt nhìn Tiêu Thần chằm chằm, lòng vô cùng rung động. Với ánh mắt của lão quái này không khó nhìn ra Chu Đông Vương vẻ mặt kính sợ đối với Tiêu Thần, quan hệ giữa hai người không tầm thường, rất có thể là hắn chiếm địa vị chủ đạo.
Nhưng có thể nào? Dù Tiêu Thần có tư chất tuyệt đỉnh, sức chiến đấu sánh bằng Thái Cổ thì không có tư cách khiến tu sĩ Tổ Cổ cúi đầu nghe lệnh được.
Bên trong chắc chắn có ẩn tình gì!
Ngọc Cung Lão Tổ ngước đầu lên nhìn Tiêu Thần chăm chú:
- Lão phu phải thừa nhận đã xem thường ngươi, mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn nào thì có thể nô dịch tu sĩ Tổ Cổ đúng là có tư cách khiến lão phu nhìn thẳng. Nhưng chỉ dựa vào điều này thì ngươi chưa đủ trình độ nhổ tận gốc mạch Ngọc Cung!
Ngọc Cung Lão Tổ liên tục thay đổi sắc mặt, vài giây sau hít sâu trầm giọng nói:
- Nếu ngươi thề sau này tuyệt đối không đối địch với mạch Ngọc Cung thì lão phu có thể xem như chuyện hôm nay không có gì, thả ngươi bình an rời đi. Không thì dù liều tổn hại nặng lão phu cũng phải hạ gục hai ngươi. Đừng không tin lời lão phu nói, tuy hai chúng ta đều là tu sĩ Tổ Cổ sơ kỳ nhưng nếu lão phu liều mạng thì người này không đấu lại ta!
Thả Tiêu Thần đi là quyết định mà Ngọc Cung Lão Tổ đắn đo nhiều phen, dù không cam lòng nhưng lão đành làm vậy.
Tiêu Thần có một tu sĩ Tổ Cổ, lật lá bài này ra buộc Ngọc Cung Lão Tổ phải thay đổi tính toán của mình không thì như lão nói, dù không tiếc mọi giá phải giữ hai người lại nhưng chính lão sẽ bị thương nặng, dao động căn bản, đường thăng cấp về sau càng khó khăn hơn.
Chu Đông Vương sầm mặt xuống, nhẹ gật đầu ý là Ngọc Cung Lão Tổ không nói xạo.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn lắc đầu vươn tay chỉ hướng phủ đệ Ngọc Cung:
- Bổn tọa nói rồi, sau ngày hôm nay mạch Ngọc Cung sẽ bị xóa khỏi Linh Giới. Có lẽ Ngọc Cung đạo hữu chưa hiểu ý của bổn tọa, dù đạo hữu thăng cấp Tổ Cổ tọa trấn nơi này cũng không thể thay đổi quyết định của bổn tọa.
Bổn tọa đã đến đây thì tuyệt đối sẽ không dừng tay.
Ngọc Cung Lão Tổ rống to:
- Tiêu Thần, ngươi đừng khinh người quá đáng, lão phu đã lui lại một bước! Hay ngươi cho rằng ta không dám buông tay chiến một trận hạ gục hai ngươi?
Ngọc Cung Lão Tổ xanh mặt quát:
- Dựa vào lực lượng hiện tại của ngươi căn bản không đủ để dao động căn cơ mạch Ngọc Cung ta, lão phu khuyên ngươi ngẫm trước làm sau, để tránh hối hận thì đã muộn!
Tiêu Thần cười khẽ, gật gù đồng ý:
- Ngọc Cung đạo hữu nói không sai, dựa vào lực lượng bổn tọa đang bày ra thì đúng là chưa đủ để xóa sổ mạch Ngọc Cung của đạo hữu. Nhưng thế này đã đủ chưa?
Một hơi thở khủng bố thứ ba giáng lâm.
Chu Tây Vương trong Đại Chu bốn vương.
Nô bộc đại năng Tổ Cổ thứ hai trong tay Tiêu Thần hiện hình.
Chu Tây Vương kính cẩn thi lễ:
- Tham kiến Thiếu Đế!
Sau đó Chu Tây Vương bước lên trước đứng song song với Chu Đông Vương, hai vương vốn là hậu duệ huyết mạch Đại Chu hoàng thất, cùng phụ khác mẫu, tu luyện thần thông là bí thuật Đại Chu hoàng tộc nên hơi thở gắn liền với nhau, hai hơi thở Tổ Cổ hoàn mỹ dung hợp hình thành ưu thế áp đảo, hoàn toàn trấn áp hơi thở của Ngọc Cung Lão Tổ.
Một mình Chu Đông Vương có lẽ không làm Ngọc Cung Lão Tổ cúi đầu, nhưng liên hợp với Chu Tây Vương thì chiếm ưu thế tuyệt đối, hoàn toàn áp chế lão quái này.
Con ngươi Ngọc Cung Lão Tổ co rút thành lỗ kim, với tâm cảnh như lão cũng không kiềm được hút ngụm khí lạnh.
Vị tu sĩ Tổ Cổ cảnh thứ hai!
Trong tay Tiêu Thần có hai đại năng Tổ Cổ cảnh!
Nếu không thấy tận mắt thì Ngọc Cung Lão Tổ tuyệt đối không tin tưởng, bây giờ cảm ứng uy áp khí thế từ hư không truyền đến khiến lão biểu tình cực kỳ khó xem. Thế cục hiện giờ là Ngọc Cung Lão Tổ đã hoàn toàn rơi vào thế yếu.
Hèn gì Tiêu Thần ngông cuồng như thế, xóa sổ Văn Khúc, quay về Linh Giới, đi vào Tổ thành giết chóc lung tung, thì ra trong tay hắn nắm giữc lực lượng khủng bố đến thế.
Hai tu sĩ Tổ Cổ cảnh đủ bám giữ lão, với sức chiến đấu Thái Cổ của Tiêu Thần dư sức xóa sổ nguyên mạch Ngọc Cung.
Nghĩ đến đây sắc mặt Ngọc Cung Lão Tổ càng âm trầm.
Tiêu Thần lạnh lùng cười:
- Bổn tọa nói sẽ xóa sổ mạch Ngọc Cung của đạo hữu tất nhiên phải có tự tin đó, không biết Ngọc Cung đạo hữu cho rằng lực lượng thế này đã đủ chưa?
Ngọc Cung Lão Tổ gầm gừ:
- Tiêu Thần, nếu hôm nay ngươi dám đụng vào tu sĩ mạch Ngọc Cung thì lão phu thề từ nay suốt đời dốc hết sức truy sát ngươi. Dù ngươi có đại năng Tổ Cổ bảo vệ nhưng bọn họ không thể nào từng giây từng phút theo bên cạnh ngươi, chỉ cần sơ sẩy một chớp mắt là lão phu sẽ giết được ngươi!
Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, âm trầm nhìn Ngọc Cung Lão Tổ:
- Ngọc Cung đạo hữu nói câu đó đã nhắc nhở tại hạ, Tiêu mỗ quyết định ra tay thì tất nhiên không thể để lại tai họa ngầm cho mình. Hay là đạo hữu cũng gục ngã tại đây đi. Nam Vương, Bắc Vương xuất hiện, hợp sức bốn người giết Ngọc Cung Lão Tổ ngay tại đây!
Trong tiếng gầm rống, Chu Nam Vương, Chu Bắc Vương xuất hiện, cung kính vâng dạ, bước lên trước một bước. Bốn vương tụ hợp, bốn hơi thở Tổ Cổ xuyên suốt thiên địa khuấy động ức vạn dặm gió mây thay đổi, uy áp hùng hồn như triều phô thiên cái địa lan tràn tứ phía.
Bình luận