Đạo (Dịch) – Chương 1743

Tiêu Thần đứng dưới Thông Thiên Hà nhìn năng lượng ngũ hành cuồn cuộn chảy xiết rầm rộ đổ xuống từ đỉnh đầu, khuôn mặt nghiêm nghị.

Hơi thở của Thông Thiên Hà không ngừng yếu đi, đã vào triều cường thấp, khi nó giảm xuống đến thấp nhất là thời cơ tốt nhất đi vào trong.

Đại Chu bốn vương đứng bốn hướng bảo vệ Tiêu Thần vào giữa. Phương xa hơn, Hải Thanh cùng tu sĩ hệ vương thành, cấp dưới bốn Soái phủ cung kính đứng, vẻ mặt hân hoan.

Thiếu Đế đại nhân rời đi thì không lâu sau sẽ dẫn nguyên di tộc bọn họ rời khỏi lòng đất này.

Chỉ có Hải Thanh là mặt hơi buồn, nàng đã nghe Lý Chương chuyển lời Tiêu Thần, lòng hiểu rằng hắn thầm nhắc nhở nàng đừng tốn nhiều tình cảm cho vài việc. Hải Thanh không cam lòng nhưng không dám oán trách gì.

Nếu không có Tiêu Thần đại nhân làm gì có nàng hôm nay?

Hải Thanh hiểu được thỏa mãn, biết cảm ơn.

Hải Thanh không cần biết đại nhân có phải là Thiếu Đế không, miễn là việc đại nhân dặn bảo thì nàng sẽ cố gắng làm tốt, quản lý di tộc thật tốt chờ lần sau đại nhân đến.

Mắt Tiêu Thần lóe thần quang, Đại Chu bốn vương đứng xung quanh bộc phát hơi thở. Uy áp Tổ Cổ cảnh như sóng khuếch tán bốn phương tám hướng, khiến linh lực ngũ hành hỗn loạn nơi này tiến vào trạng thái cuồng bạo.

Triều cường thấp Thông Thiên Hà đã đến!

- Hôm nay bổn tọa rời khỏi lòng đất quay về Linh Giới, các việc trong tộc quần do Hải Thanh bệ hạ cai quản, bốn Soái phủ, vương thành, Lý gia phụ tá. Các ngươi phải nghe theo lệnh không được có lòng xấu xa, chờ bổn tọa trở về sẽ trừng trị không tha! Chúng ta đi!

Tiêu Thần quát khẽ, có hơi thở Đại Chu bốn vương gia cố đánh vào tinh thần tất cả tu sĩ di tộc, làm bọn họ trắng mặt chấn động tâm thần. Sau này dù có ý tưởng gì cũng khiến bọn họ suy nghĩ thật kỹ hẵng làm.

Đại Chu bốn vương cùng quát:

- A!

- A!

- A!

- A!

Hơi thở Tổ Cổ cảnh hoàn toàn bùng nổ hoàn mỹ dung hợp bao trùm khu vực bốn người đứng, bảo vệ Tiêu Thần an toàn rồi cùng vọt lên bầu trời vô tận.

Bốn lực lượng Tổ Cổ cùng phát ra tập trung vào một điểm bộc phát lực lượng hủy diệt khó thể tưởng tượng.

Răng rắc! Răng rắc!

Khung trời ngay bên dưới Thông Thiên Hà rung bần bật, vỡ nát lộ ra cái lỗ vừa đủ cho mấy người đi qua. Đại Chu bốn vương không dám chậm trễ cùng gồng sức lao vào trong, biến mất trong linh lực ngũ hành hỗn loạn.

Dưới thân là phong trấn vô hình, lực lượng ngũ hành chưa kịp xâm nhập tàn phá thì phong trấn đã khép lại nguyên vẹn, ngăn cách tất cả.

Chiến trường vực ngoại là một khối đại lục tĩnh mịch lơ lửng, tràn đầy dấu vết thần thông phá hoại, đã trải qua lửa chiến rất kinh khủng tàn phá cắt đứt mọi sự sống.

Trên đại lục này thỉnh thoảng có thể trông thấy tay chân cụt của tu sĩ, xương trắng hếu, gió âm từng luồng tăng thêm thê lương.

Nhưng vào lúc này bên trên đại lục tĩnh mịch, không gian dao động kịch liệt rồi nổ tung, vô số năng lượng khủng bố điên cuồng trút xuống, khuếch trương với tốc độ khủng khiếp.

Ầm!

Nguyên đại lục tĩnh mịch bùng nổ lực lượng hủy diệt, đại lục bị đánh nát thành các mảnh nhỏ kèm theo lực lượng vạn quân quét nhanh đi bốn phương tám hướng.

Tu sĩ cảm ứng hơi thở quen thuộc từ không gian xung quanh, khóe môi cong lên nhanh chóng kéo tới tận mang tai.

Tu sĩ này là Tiêu Thần ngược dòng Thông Thiên Hà trở về.

Tiêu Thần thì thào:

- Rốt cuộc trở lại, không biết trong ba trăm năm ta rời đi có xảy ra biến cố gì không?

Tiêu Thần hơi híp mắt tìm phương hướng, mấy giây sau chợt mở mắt ra, người lóe độn quang hóa thành kinh hồng nháy mắt rời đi.

***

Chiến khu nhân tộc, Côn Luân.

Ba mươi chín vị đại năng Hoang Cổ chiến trường vực ngoại đều tụ tập, tu sĩ hệ nho đạo với Văn Khúc Lão Tổ dẫn đầu vẻ mặt hớn hở, khí thế bị chèn ép lại ngẩng cao, mạnh hơn lúc trước rất nhiều, cảm giác sắp khống chế tất cả.

Kiếm Tổ quản lý mọi sự vật chiến trường vực ngoại thì vẻ mặt hờ hững ngồi ở vị trí tay trái thứ nhất, hơi cúi đầu, trong mắt lạc lõng.

Đám lão tổ phe Kiếm Tổ đứng sau lưng cũng ủ rũ đầy ưu tư.

Tất cả chỉ vì lãnh tụ nho đạo, Ngọc Cung Lão Tổ kẹt trong Mê Thần cung đã về. Bị nhốt trong Mê Thần cung mấy ngàn năm nhưng lão quái này đại nạn không chết, ngược lại được cơ duyên ngập trời, một hơi bước ra điểm then chốt thành tựu Tổ Cổ, chính thức đặt trên đỉnh cao tộc quần Linh Giới.

Nên ngày Ngọc Cung Lão Tổ quay về dĩ nhiên thuận lợi tiếp quản hết thảy. Đối mặt Ngọc Cung Lão Tổ Tổ Cổ cảnh, phe Kiếm Tổ không có chút sức ngăn cản, đám lão tổ nhân tộc trung lập giờ đều đứng về phe Ngọc Cung Lão Tổ, hệ Kiếm Tổ hoàn toàn bị yếu thế.

Người đang ngồi trên ghế chủ là Ngọc Cung Lão Tổ, bề ngoài khoảng năm mươi tuổi, hơi thở ôn hòa mặc nho bào thượng cổ, đầy phong phạm đại nho. Ngọc Cung Lão Tổ ngồi yên, hơi thở bao phủ nguyên Tây Vương điện.

Kiếm Tổ Thái Cổ hậu kỳ bị ức chế hoàn toàn, càng đừng nói đến lão tổ khác, tất cả hơi cúi đầu bày tỏ kính ý.

Ngọc Cung Lão Tổ mắt lóe tia sáng liếc qua trong điện, lạnh nhạt nói:

- Bổn tọa may mắn đột phá Tổ Cổ, sẽ không ở lâu trong chiến trường vực ngoại. Lần này rời đi quay về Tổ thành, hơi ở lại rồi sẽ đến giới bích ngăn cản dị giới xâm nhập. Sau khi bổn tọa đi mọi công việc chiến trường vực ngoại đều do Văn Khúc đạo hữu phụ trách, không biết các vị có phản đối gì không?

- Văn Khúc đạo hữu quen thuộc mọi việc trên chiến trường, tâm tư kín đáo, thích hợp quản lý nhất.

- Ngọc Cung đại nhân sắp xếp rất ổn thỏa, chúng ta không có ý kiến gì.

- Lão phu đồng ý đề nghị của Ngọc Cung đại nhân, do Văn Khúc đạo hữu phụ trách mọi việc chiến trường vực ngoại.

- Việc này lão phu không có ý kiến.

Các lão tổ hệ nho đạo lần lượt lên tiếng, người mới vào hàng không dám chậm trễ cũng la lên trợ uy.

Khóe mắt Kiếm Tổ nhúc nhích, ngực sôi trào tức giận, người cứng ngắc. Kiếm Tổ cố gắng kiềm nén, hơi cúi đầu không phát ra chút tiếng động.

Ngọc Cung Lão Tổ liếc qua Kiếm Tổ, thản nhiên nói:

- Kiếm Tổ đạo hữu, xin hãy giao ra lệnh phù điều động quân đội tộc quần, sau này bổn tọa không ở thì đạo hữu là tu sĩ mạnh nhất trong nhân tộc ta, nên phát huy tác dụng của mình. Hãy tham gia vào quân bộ tiền tuyến dẫn dắt đại quân nhân tộc chém giết dị tộc, không thì chẳng phải là anh hùng không đất dụng võ, không biết Kiếm Tổ đạo hữu thấy sao?

Kiếm Tổ hít sâu lấy quân lệnh phù ra đặt trên bàn, mặt không biểu tình nói:

- Lão phu không có ý kiến gì với lời Ngọc Cung đại nhân nói.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...