Đạo (Dịch) – Chương 1719

Tu vi của lão quái này vốn đến đỉnh Thiên Nhân cảnh, giờ có được căn nguyên liền đánh phá bình cảnh tu vi một hơi bước ra đẳng cấp Thiên Nhân, chính thức bước vào Thái Cổ.

Tin tức truyền ra, tu sĩ nguyên hệ nho đạo vui mừng khôn xiết. Địa vị lãnh tụ của nho đạo mạch Ngọc Cung lại củng cố, uy danh rầm rộ có xu hướng vượt qua Vạn Kiếm Chi Chủ trở thành người đứng đầu đại trưởng lão nhân tộc.

Còn Tiêu phủ, tin Tiêu Thần chết lan ra khiến Tiêu phủ trở nên tiêu điều. Nhiều thế lực có thù với Tiêu phủ âm thầm ra tay, khơi mào nhiều sóng gió. Tiêu phủ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, nếu không nhờ Vạn Kiếm Chi Chủ thủ hộ, Tinh Thần Chi Chủ hơi giúp đỡ thì đã sớm bị người huỷ diệt.

***

- Tiêu Thần đã chết, Phó Tử Văn, lời tiên tri của ngươi bị hủy diệt. Bây giờ bổn tọa chưa chết ngược lại mới nắm giữ căn nguyên, phá vỡ kiềm chế bước chân vào Thái Cổ. Mạch Ngọc Cung của ta sẽ trường tồn trong Linh Giới, vĩnh xương vạn thế! Giờ bổn tọa phá hủy hết các quân cờ ngươi bày ra, để bọn chúng mục nát theo ngươi!

Trong phủ đệ Ngọc Cung, mặt Hàn Lâm Chi Chủ dữ tợn lạnh lùng cười:

- Truyền chỉ lệnh của bổn tọa, triệu Phó Vân Khinh vào lăng viên Ngọc Cung, cảm ngộ hơi thở tiên hiền đại nho! Phó Tử Văn, Tiêu Thần đã mất, bổn tọa hủy thân chuyển kiếp của ngươi, để xem ngươi làm sao chú sát ta!

***

Tiêu phủ.

Tuy tin đại nhân chết đã truyền ra nhưng Đức Phúc quản gia nghiêm khắc giám sát dưới, tất cả nô bộc hạ nhân không dám lơ là, quản lý phủ đệ ngăn nắp không có chút gì là đồi bại.

Đức Phúc quản gia kính cẩn thi lễ:

- Phó đại nhân.

Phó Vân Khinh là bằng hữu tốt lúc đại nhân còn sống, cũng là người hiếm hoi sau khi đại nhân chết vẫn không xa lánh Tiêu phủ, gã được Đức Phúc quản gia tôn kính từ tận đáy lòng, điều này không liên quan gì đến tu vi.

Phó Vân Khinh nhẹ gật đầu, hỏi:

- La Khê Ngọc đang ở đâu? Tại hạ tìm hắn có chút chuyện.

- Bẩm đại nhân, dạo gần đây La Khê Ngọc đều ở Liên Tâm hồ, ngài có lão nô dẫn đường?

Tiểu tử La gia từ khi được đại nhân mang về phủ không hiểu sao hơi hợp ý với Phó đại nhân, hai người thường xuyên gặp nhau trong Tiêu phủ, Đức Phúc quản gia sớm biết được.

- Không cần làm phiền quản gia , ta tự đi tìm hắn được rồi.

- Vâng thưa đại nhân.

Phó Vân Khinh nhấc chân bước đi, lát sau đến , Liên Tâm hồ.

Đây là ao nước cạn dẫn nước chảy vào thành hồ, hoa sen nở bốn mùa, hoàn cảnh xung quanh thanh u.

Trong lương đình bên bờ hồ có một bóng dáng hơi mảnh khảnh tựa vào lan can, tay cầm bình rượu, ngực ôm gà nướng ăn miệng đầy mỡ. Trông thấy Phó Vân Khinh đến người đó vẫy tay, sắc mặt không hề thay đổi dường như sớm đoán trước người sẽ đến.

Phó Vân Khinh im lặng ngồi ở đối diện, tự lấy ra một vò rượu ngửa đầu uống.

Hai người lặng im không nói gì.

Một lát sau trong vò hết rượu, Phó Vân Khinh ngẩng đầu nhìn thiếu niên tuấn tú mười bảy, tám tuổi.

Ánh mắt Phó Vân Khinh mơ hồ nói:

- Nếu không tính sai thì hôm nay là ngày ta chết.

Thiếu niên gật đầu, cắn một miếng thịt gà to, miệng đầy dầu mỡ.

Phó Vân Khinh lặng im một lúc rồi đứng dậy, lấy ra một phong thơ đặt lên bàn, xoay người nhẹ nhàng lướt đi.

Có giọng nói bình thản vọng lại:

La Khê Ngọc nhìn bóng dáng Phó Vân Khinh, trong mắt toát ra phức tạp không hợp với tuổi.

La Khê Ngọc thì thào:

- Bố cục nhiều năm bây giờ đã đến lúc thu quan. Sư đệ, mạch Ngọc Cung của ngươi cướp đi tất cả từ tay La gia ta, giờ nó sẽ hoàn toàn chôn vùi trong tay ngươi, nhân quả thị phi đã định sẵn, ba phần hồn sẽ đến ngày tụ lại.

***

Bảy ngày sau, phủ đệ Ngọc Cung truyền tin Phó Vân Khinh cảm ngộ hơi thở đại nho bị tẩu hỏa nhập ma, Hàn Lâm Chi Chủ không kịp chữa trị đã chết, để lại tu vi tinh thuần tạm chờ đưa cho tu sĩ nho đạo có duyên.

Trong một tháng vô số tu sĩ nho đạo đi phủ đệ Ngọc Cung thử luyện hóa để được cơ duyên ngập trời.

Ngày nào đó, Quân Vô Cữu ngôi sao mới trong nho đạo bái vào phủ đệ Ngọc Cung, luyện hóa tu vi tinh khí Phó Vân Khinh để lại, được Hàn Lâm Chi Chủ cho phép bái vào dưới trướng, thành đệ tử nhập môn thứ mười sáu, cá vượt long môn từ nay không còn bình phàm.

***

Lại qua ba năm, Hàn Lâm Chi Chủ xuất quan họp trưởng lão tộc quần, cho rằng Tiêu Thần đã chết, trục xuất chế độ xây dựng của Tiêu phủ, cho tu sĩ Tiêu phủ ba ngày rút đi, không được ở lại.

Dù đám người Vạn Kiếm Chi Chủ, Tinh Thần Chi Chủ hết sức phản đối nhưng Hàn Lâm Chi Chủ lôi ra quy định nhân tộc thế là đành câm miệng.

Đại năng đỉnh tộc quần có thể nhận phong Tổ thành mở phủ lập nha, nhưng tu sĩ đại năng chết thì phủ đệ ban cho tự động trả về.

Tin tức truyền ra, trong Tổ thành tưởng nhớ Tiêu Thần đại nhân qua đời không lâu, người đi trà lạnh, có người buồn, có người mặt mày hớn hở ăn mừng.

- Đông thiếu gia, liều mạng với đám khốn này đi!

- Đại nhân mới vừa đi, những người này đã vội bỏ đá xuống giếng, thật sự là thật quá đáng!

- Đông thiếu gia, chúng ta không thể đi được. Tiêu phủ là một tay Tiêu phủ sáng lập lên cơ nghiệp, nếu chôn vùi trong tay chúng ta thì sau này xuống lòng đất chúng ta không còn mặt mũi gặp đại nhân!

- Chúng ta nguyện ý thề sống chết tùy tùng Đông thiếu gia, cùng sống chết với Tiêu phủ!

Hai mươi vạn tu sĩ Tiêu phủ gào thét, sát khí đằng đằng.

Đông Thành đứng ở chỗ cao, sắc mặt nghiêm nghị, không nói nhưng mắt quét tới đâu thì tu sĩ đối diện ánh mắt đó đều cúi đầu, biểu tình kính sợ.

Mấy năm nay Đông Thành quản lý Tiêu phủ, tuy tu vi hơi thấp nhưng thủ đoạn làm các tu sĩ Tiêu phủ khuất phục, rất có uy nghi.

- Ta biết các huynh đệ tức giận thế nào, Tiêu phủ là sư tôn sáng lập, lòng ta đau khổ không ít hơn các vị. Nhưng nay sư tôn không ở, tu sĩ Tiêu phủ ta tuyệt đối không thể làm việc xúc động nếu không thì chỉ càng trúng ý bọn họ, cho họ cơ hội hoàn toàn diệt trừ Tiêu phủ ta!

Đông Thành thoáng tạm dừng, ánh mắt lạnh lùng nói:

- Mọi người cho rằng sư tôn đại nhân đã chết nhưng ta tin tưởng tuyệt đối không có, sư tôn có lẽ bị nhốt ở đâu đó. Ta tin có ngày sư tôn sẽ trở về, khi đó mọi khuất nhục mà Tiêu phủ chịu đựng sẽ tẩy rửa hết! Hôm nay kẻ lăng nhục Tiêu phủ ta sau này phải trả giá đắt vì hành vi ngu xuẩn của mình. Chuyện quan trọng của chúng ta là lưu trữ lực lượng bảo vệ mạng sống của mình, vững lòng chờ đợi sư tôn trở về! Nên hôm nay tòan bộ tu sĩ Tiêu phủ rút lui khỏi Tổ thành, chúng ta sẽ dựng thành trì mới bên ngoài Tổ thành, tòa thành thuộc về Tiêu phủ ta!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...