Tiêu Thần nhướng mày nói:
- Chu Đế nói thế là sao? Tuy tu vi của Tiêu mỗ không kém, nhưng trong bốn Soái phủ chắc có che giấu lực lượng, bằng vào tu vi của tại hạ e rằng không đáng được bệ hạ xem trọng như vậy.
Tiêu Thần rất tự tin vào tu vi của mình nhưng không ngông cuồng. Nếu Tiêu Thần có tu vi Tổ Cổ thì đáng giá Đế Cung không tiếc gì để mượn sức, nhưng tu vi hiện tại của hắn không có tư cách đó.
Sắc mặt Chu Đế hơi kỳ, thản nhiên nói:
- Tiêu Thần đạo hữu yên tâm, Đế Cung ta không phải muốn mượn tu vi của đạo hữu mà là lợi dụng thân phận của đạo hữu. Nếu đột nhiên có huyết mạch Đại Chu hoàng thất tử Tiểu Thiên thế giới giáng lâm, tuyên dương đón mạch di tộc trở về Tiểu Thiên thế giới thì đạo hữu thấy sao? Cỡ như bên Đông hải bộ tộc còn dám tiếp tục mưu quyền soán vị không?
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Ta không phải hoàng thất Chu tộc, thân phận giả dối này sao khiến người tin phục được?
- Đế Cung nói đạo hữu là huyết mạch hoàng thất Chu tộc của Tiểu Thiên thế giới thì đạo hữu đúng là vậy. Huống chi Tiêu Thần đạo hữu tu vi Đại Thừa cảnh cảm ngộ căn nguyên thủy hỏa, đây là chứng minh tốt nhất.
- Đông hải Soái phủ tuyệt đối sẽ không tin tưởng loại thủ đoạn này.
- Trẫm không cần bọn họ tin tưởng, chỉ cần con dân Đại Chu ta tin là được. Khi đó Đông hải Soái phủ dám tự ra tay thì không chỉ đối địch với Đế Cung ta, còn là muốn cắt đứt hy vọng trở về Tiểu Thiên thế giới của tất cả tu sĩ tộc ta, là kẻ thù toàn thiên hạ.
- Nhưng Chu tộc nắm giữ Tiểu Thiên Giới đã tan vỡ rồi.
- Không sao hết, Chu tộc ta không thể thật sự rời khỏi thế giới dưới đất. Có lẽ di tộc đời đời đều phải bị giam cầm ở trong này, cho nên trẫm chỉ cần đạo hữu ngụy trang làm huyết mạch hoàng thất Chu tộc Tiểu Thiên Giới, củng cố quyền thống trị Đế Cung cho ta. Chờ thành công Đế Cung sẽ xem đây là cái cớ tập hợp lực lượng toàn bộ di tộc đưa đạo hữu dọc theo Thông Thiên Hà về Tiểu Thiên thế giới, chuyện sau đó không cần đạo hữu lo.
Tiêu Thần im lặng, một lát sau chậm rãi gật đầu:
- Được, Tiêu mỗ đồng ý việc này, nhưng xin Chu Đế nói kỹ hơn làm sao đưa Tiêu mỗ về Tiểu Thiên Giới? Nếu không có chút khả năng nào thì Tiêu mỗ cần gì làm điều thừa.
Chu Đế cười phá lên:
- Tiêu Thần đạo hữu đúng là cẩn thận, nhưng như vậy càng tốt, sẽ khó bị người nhìn ra sơ hở hơn. Trẫm đã nói thì tất nhiên không nói chơi, chỉ cần đạo hữu hoàn thành giao dịch thì mạch di tộc ra tay nắm chắc bảy mươi phần trăm đưa đạo hữu bình yên rời đi.
- Nếu không thể cho đạo hữu giải thích vừa lòng chắc đạo hữu cũng không yên tâm. Nhóm đạo hữu gọi nơi này là Vô Để uyên, đó là Thông Thiên Hà của di tộc ta, con đường duy nhất kết nối thế giới dưới đất với Tiểu Thiên thế giới. Muốn rời đi thì phải ngược chiều Thông Thiên Hà lên, muốn làm được điều đó ít nhất phải thỏa mãn bốn điều kiện.
- Một là tu vi của đạo hữu sánh bằng Thái Cổ, hai là ít nhất có ba lực lượng căn nguyên ngũ hành, ba là phải chờ khi uy lực Thông Thiên Hà yếu nhất, bốn là tập hợp lực lượng đại năng di tộc tạm hợp tác phá vỡ khung trời phong trấn. Hai điều kiện đầu Đế Cung có thể giúp đạo hữu trong thời gian ngắn nhất đạt tới.
Điều kiện thứ ba thì triều tịch năng lượng ngũ hành trong Thông Thiên Hà mạnh yếu khó nắm chắc. Khi yếu nhất, mạnh nhất uy năng cách biệt gấp mấy lần. Lúc sóng yếu sẽ kéo dài nửa năm, khi đó ngược dòng lên mới có cơ hội thoát đi, không thì chắc chắn sẽ bị lực lượng Thông Thiên Hà cắn nuốt đánh rớt xuống thế giới ngầm lại.
- Điều kiện thứ bốn là vì không gian di tộc ta, trên bầu trời bao trùm vòng bảo hộ vô hình. Vì lý do đó mới ngăn cách tất cả lực lượng ngũ hành ra ngoài, khiến tu sĩ tộc ta không bị tổn thương. Nếu muốn đánh mở ít nhất tập hợp tất cả tu sĩ đại năng của di tộc mới làm được.
Chu Đế trầm giọng giải thích sự việc thật tỉ mỉ.
Tiêu Thần cau mày gật đầu, không đoán được trong lòng hắn nghĩ gì.
Chu Đế nói cách rời khỏi di tộc có lẽ không giả, nếu không thì lỡ bị Tiêu Thần biết được thì hợp tác hai bên tan vỡ. Nhưng Tiêu Thần không tin lời Chu Đế nói không có chút gì thổi phồng.
Hơn nữa Tiêu Thần có một thắc mắc.
- Theo như điều kiện Chu Đế nói thì vạn cổ đến nay tại sao không có tu sĩ di tộc nào rời khỏi dưới đất trở về Linh Giới? Chắc bên trong có ẩn tình gì?
Chu Đế gật đầu, khuôn mặt nghiêm túc nói:
- Tiêu Thần đạo hữu nói đúng, nếu cách này có thể đưa tu sĩ Chu tộc ngược dòng Thông Thiên Hà rời đi thì chúng ta đã chẳng bị nhốt tại đây trong năm tháng vô tận không truyền ra chút tin gì.
Nói đến đây đế vương Chu tộc tràn đầy bất đắc dĩ nói:
- Nếu ta nói cho đạo hữu trong huyết mạch Chu tộc dưới đất có ấn ký, trừ phi xuất hiện người dung hợp căn nguyên ngũ hành không thì ấn ký đó không giải, mãi mãi không thể rời khỏi đây, đạo hữu có tin không? Theo viễn cổ đến nay mạch Đế Cung ta không chỉ một lần thử đưa tu sĩ quay về Linh Giới, nhưng khi mọi người vào Thông Thiên Hà sẽ nổ tan xác, mặc kệ là tu vi gì đều không tránh khỏi được.
Tiêu Thần nhìn nét mặt Chu Đế trầm trọng, hắn gật đầu.
Có lẽ lúc trước Chu Đế nói có nhiều điều giả dối nhưng Tiêu Thần tin gã không nói sai về điều này.
- Nếu thế thì Tiêu Thần không còn chuyện gì nữa, hy vọng hợp tác thuận lợi với Đế Cung .
Chu Đế gật đầu nói:
- Đạo hữu yên tâm đi, Đế Cung ta đã chuẩn bị sẵn sàng, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Các thời hạn tế tổ còn mười năm nhưng Đế Cung có thể hoàn thành chút lời hứa trước, trợ giúp đạo hữu tăng cao tu vi. Chờ lúc tế tổ công bố thân phận huyết mạch hoàng thất Chu tộc Tiểu Thiên thế giới của đạo hữu trước công chúng, rồi sắp xếp những việc sau đó.
Tiêu Thần nhẹ gật đầu.
Nửa canh giờ sau hai người bàn bạc các bước tiếp theo, sau đó Tiêu Thần từ biệt vội quay về Thanh Tâm điện. Tiêu Thần đuổi thị vệ, tỳ nữ đi, ra lệnh không cho ai đến quấy rầy, sau đó phất tay bày ra cấm chế.
Tiêu Thần ngồi trên ghế cao trong điện, hắn cau mày khuôn mặt trầm trọng.
Đế Cung mượn dùng thân phận giả của Tiêu Thần củng cố thống trị, có qua có lại sẽ đưa hắn ra di tộc, cho tu sĩ di tộc sự mong chờ, tăng địa vị Đế Cung lên, giúp bọn họ vượt qua tình thế nguy hiểm hiện nay. Nhìn như hợp tình hợp lý, có chút phù hợp lý luận nhưng không hiểu sao lòng Tiêu Thần tràn đầy bất an, cứ cảm thấy có mùi kỳ kỳ. Nhưng Tiêu Thần nghĩ nát óc cũng không tìm ra có gì khác lạ, đành tăng đề phòng trong lòng.
Bình luận