Đạo (Dịch) – Chương 1699

- Hôm nay bản cung thay thiên tử nhận lời, dù là ai nếu trợ giúp thiên tử thắng thì sẽ được một lời hứa của Đế Cung vương thành ta. Chỉ cần không gây hại căn bản xã tắc, nguy hại thương sinh thì Đế Cung vương thành sẽ thỏa mãn bất cứ điều kiện gì của người đó. Không biết tùy tùng dưới tay bản cung còn ai đồng ý ra tay chiến một trận cho ngô vương không?

Giọng Hồng Hà công chúa không cao nhưng như trời long đất lở gây sóng gió to trong lòng vô số tu sĩ.

Một lời hứa của Đế Cung ?

Nghe thì đơn giản nhưng có vô số khả năng.

Nhỏ thì thần thông công pháp, vật cất chứa trong Đế Cung mặc ngươi lựa chọn.

Lớn thì quan lớn biên giới, nảy lên làm nhân vật cấp trên tộc quần.

Nếu là ăn gan hùm mật gấu, thậm chí có thể trực tiếp mở miệng yêu cầu cưới Hồng Hà công chúa.

Nhìn khuôn mặt hây hồng xinh đẹp của công chúa, tiếng nuốt nước miếng vang lên hơi bị kinh người. Biểu hiện này có mùi ám chỉ.

Mắt Tư Đồ Kiếm Tâm đỏ rực, gã không yêu Hồng Hà công chúa đến chết muốn sống nhưng trong bảo gã không hề có ý tưởng gì với công chúa điện hạ mỹ diễm vô song, nói ra chính gã cũng không tin.

Quan trọng nhất là ưu việt vô tận từ chuyện này.

Mạch vương thành cho đến nay chỉ có mình Hồng Hà công chúa, cưới nàng tương đương với gián tiếp nắm giữ nửa lực lượng vương thành.

Cô Huyết Liên cau mày đạp mạnh chân Tư Đồ Kiếm Tâm bị ưu việt làm mụ đầu, gã nhe răng trợn mắt trừng lại.

Cô Huyết Liên thản nhiên nói:

- Nếu ngươi cảm thấy có thể đánh thắng Thủy Lăng Nguyên được thì ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản.

Câu này làm Tư Đồ Kiếm Tâm ỉu xìu.

Dù không cam lòng, oán cỡ nào, nhìn Thủy Lăng Nguyên đứng trong đấu trường, cảm ứng U Tuyền hải phát ra hơi thở khủng bố làm Tư Đồ Kiếm Tâm bóp tắt mơ mộng trong lòng.

Nhưng không bắt lấy cơ hội ngay trước mặt sẽ bị sét đánh!

Mắt Tư Đồ Kiếm Tâm ngập nước.

Tư Đồ Kiếm Tâm liếc qua một bóng người, tu sĩ áo xanh lặng yên ít nói đang nhíu chặt mày, sắc mặt liên tục thay đổi, xem bộ dáng đang suy nghĩ nhanh.

Óc Tư Đồ Kiếm Tâm lóe tia sáng, người cứng ngắc.

Khương Tử Thành bị thua nhưng Hồng Hà công chúa vẫn nói như thế hiển nhiên là đã nhận ra điều gì. Trong đám bọn họ đều biết thực lực cuả nhau, chỉ có một người là lai lịch bí ẩn che giấu sâu, tuy đánh ngang với Khương Tử Thành nhưng không người biết tình huống cụ thể.

Hay là Hồng Hà công chúa nói câu đó . . . chỉ cho riêng mình hắn?

Tiêu Thần nhíu mày suy nghĩ, một lát sau chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Hồng Hà công chúa, ánh mắt hai người giao nhau.

Tiêu Thần bình tĩnh hỏi:

- Điện hạ nói có thật không?

Mắt Hồng Hà công chúa sáng rực nói:

- Hồng Hà đại biểu Đế Cung mở miệng tất nhiên nói là làm, không thì uy tín của đế vương ở đâu?

Giọng nói bình tĩnh nhưng tràn đầy kiên quyết.

Tiêu Thần gật đầu đứng dậy, người lóe linh quang bước ra một bước xuất hiện trong đấu trường, đối mặt các cặp mắt nhìn chăm chú.

Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Vị Ương thành Tiêu Thần xin lĩnh giáo thần thông của Thủy đạo hữu.

- Tiêu Thần to gan dám lên đài xuất chiến, hắn không thấy Khương Tử Thành đã bị Thủy Lăng Nguyên tổn thương nặng sao?

- Hừ! Quả nhiên là ích lợi động lòng người, vì có được cơ hội bay lên trời mà bất chấp cả mạng sống, nực cười!

Cơ hội tuyệt vời thế này đặt ở trước mặt ai đều phải kích động, bị che mờ mắt cũng không lạ. Nhưng sợ là Tiêu Thần sẽ phải chịu khổ rồi.

***

Hồng Hà công chúa bỗng thấy yên lòng, dáng vẻ không hề cố ý mà phát ra từ sâu trong lòng. Hồng Hà công chúa nhìn Tiêu Thần chằm chằm, phớt lờ tiếng bàn tán xôn xao.

Nàng sớm nhận thấy được Tiêu Thần khác với người bình thường, đó là sự bình tĩnh tuyệt đối. Từ lúc vào Đông hải Soái phủ, tuy Tiêu Thần điệu thấp ngồi trong góc vẫn giữ biểu tình hờ hững. Dù Đường Minh Hoàng, Khương Tử Thành trước sau bị thua Tiêu Thần vẫn không lộ vẻ căng thẳng hay ngạc nhiên. Biểu hiện kỳ lạ đó khiến Hồng Hà công chúa khẳng định suy đoán, Tiêu Thần không tầm thường.

Nên Hồng Hà công chúa mới nói lời hứa của Đế Cung làm điều kiện dụ Tiêu Thần ra tay, sự thật chứng minh phán đoán của nàng là chính xác. Còn về một yêu cầu, dù Tiêu Thần thật sự thắng thì Hồng Hà công chúa không cho rằng hắn sẽ đưa ra điều kiện cưới nàng. Tuy không muốn thừa nhận nhưng nàng phát hiện Tiêu Thần luôn giữ khoảng cách, không hề ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng như những nam nhân bình thường, hiển nhiên hắn có điều cầu khác.

Còn về Tiêu Thần sẽ đưa ra yêu cầu gì thì Hồng Hà công chúa không quan tâm, nàng chỉ biết trận chiến hôm nay tuyệt đối không thể dễ dàng nhận thua. Tiêu Thần là hy vọng lật bàn cuối cùng của nàng.

Đông Soái Chu Thương nhận thấy sắc mặt Hồng Hà công chúa thay đổi thì hơi cau mày, đáy mắt lộ vẻ nghiêm túc.

- Có thể khiến Hồng Hà hứa hẹn như vậy thì hình như hơi tin vào Tiêu Thần, không lẽ người này che giấu tu vi?

Suy nghĩ một lát lão quái này lắc đầu, biểu tình bình tĩnh:

- Dù tiểu bối này có thủ đoạn gì chẳng lẽ có thể gây sóng gió trong Soái phủ của ta sao? Hoàn nhi đã xuất quan, thừa dịp này đổ hắn lên trước mặt người đời, để bọn họ biết cái gì mới là thiên chi kiêu tử thật sự. Tiêu Thần biểu hiện càng mạnh thị khi Hoàn nhi hạ gục hắn sẽ thu hoạch càng nhiều thanh danh. Ha hạ, giờ bổn soái hy vọng ngươi có thể biểu hiện tốt chút. Tiêu Thần, ngươi tuyệt đối đừng làm cho bổn soái thất vọng.

Hồng Hà công chúa quay đầu cùng với Đông Soái liếc nhau, hai người cùng mỉm cười, mọi thứ ngầm hiểu.

***

Ánh mắt Thủy Lăng Nguyên hơi trầm trọng nhìn tu sĩ đứng trước mặt, biểu tình nghiêm túc.

Thủy Lăng Nguyên cảm ứng hơi thở trầm ổn như núi từ đối thủ, cảm giác như ẩn như hiện sâu không lường được, gã không cho rằng người này đúng như mọi người nói là kẻ ham vinh hoa bất chất mạng sống đi lên.

Cảm giác nguy hiểm sinh ra trong lòng khiến sắc mặt Thủy Lăng Nguyên càng âm trầm hơn, có thể cho gã cảm giác này thì Tiêu Thần tuyệt đối là kình địch của gã.

Thủy Lăng Nguyên gầm lên:

- A!

Thủy Lăng Nguyên tiến lên một bước, bộc phát ra hết tu vi, lực lượng thủy chi bản nguyên thúc đẩy đến cực hạn. U Tuyền thủy trong hư không dao động hóa thành từng tầng sóng ầm vang mang theo đại thế ngập trời đổ ập xuống Tiêu Thần.

U Tuyền phát ra hơi thở dày đặc, nhiệt độ trong hư không giảm chậm kinh người, các miếng băng ngưng kết chậm rãi rơi xuống đất.

Tiêu Thần ngước đầu, áo xanh phần phật, tóc đen tung bay, khuôn mặt bình tĩnh, mắt đen láy trầm ổn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...