Đạo (Dịch) – Chương 1665

Sâu trong Ngũ Hành cảnh trừ các loạì thú ngũ hành cường đại ra còn có tuyệt cảnh nguy hiểm nhiều vô số kể, nếu rơi vào trong với tu vi như Hàn Lâm Chi Chủ cũng chết chắc. Nên mỗi khi Hàn Lâm Chi Chủ tiến lên một bước là hết sức cẩn thận châm chước, nghiêm khắc đi theo bản đồ đánh dấu.

Xuyên qua khe hở giữa ngọn núi nhỏ hẹp, tầm nhìn trước mắt rộng mở. Một hồ nước như gương khảm dưới đất. Gió nhẹ thổi sóng gợn lăn tăn, trong hồ có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có một cổ mộc chọc trời, nhìn sơ cỡ năm trăm trượng, tán cây sum xuê như cái chén úp ngược che chắn toàn bộ mặt hồ. Sức sống mộc hệ dồi sát phát ra từ cổ thụ. Trên cổ thụ có một đoàn sáng màu xanh biếc như mặt trời nhỏ tỏa tia sáng dịu dàng, sức sống mộc hệ hơn phân nửa phát ra từ đoàn sáng này.

Khoảnh khắc trông thấy đoàn sáng thì mắt Hàn Lâm Chi Chủ đỏ ngầu, nếu không phải lão có tu vi tâm cảnh rất sâu thì lúc này đã không kiềm được bay tới ngay, trực tiếp thu cổ thụ vào tay.

Mộc chi bản nguyên!

Đoàn sáng là lực lượng căn nguyên biến ra, hơi thở làm Hàn Lâm Chi Chủ khao khát, lão tuyệt đối không nhận sai.

Nơi có trọng bảo cũng có nguy hiểm, Hàn Lâm Chi Chủ hít sâu dằn xuống lòng rung động, không phát ra thần thức để tránh đánh rắn động cỏ. Ánh mắt Hàn Lâm Chi Chủ nghiêm túc nhìn kỹ hồ nước và cổ thụ.

Hồ nước khá lớn, hơn hai ngàn trượng, có mấy con cá không biết tên sống trong đó, đếm kỹ thì gồm bảy con lười biếng bơi trong cỏ nước, bình phàm không có gì lạ. Nhưng trong hồ nước thế này mà chỉ có bảy con cá, đây là điểm đáng ngờ nhất.

Cổ mộc xanh ngắt nhưng xem kỹ thì phía cuối chạc cây lấp lóe tia sáng đỏ máu, quan sát cẩn thận thì phát hiện tia sáng đỏ đó là đôi mắt của rắn quái. Người tròn mà dài, đầu hơi dẹp, miệng thỉnh thoảng thè lưỡi ra phối hợp đôi mắt đỏ lấp lóe tia sáng, toát ra hơi thở âm u khiến người sợ hãi, nó không dễ chọc. Hơn nữa không biết có phải trùng hợp không mà số lượng rắn quái cũng có bảy con giống con cá.

Hàn Lâm Chi Chủ cau mày, lão không cho rằng đây là sự trùng hợp. Lão quái này suy nghĩ giây lát rồi vung tay áo, hư không lóe linh quang, một tu sĩ áo đen xuất hiện ở bên ngoài.

Tu sĩ áo đen kính cẩn thi lễ với Hàn Lâm Chi Chủ, vẻ mặt tràn đầy kính sợ:

- Thuộc hạ tham kiến đại nhân!

Hàn Lâm Chi Chủ lạnh nhạt nói:

- Ngươi đi lên cái cây trong hồ lấy đoàn sáng xanh đó cho bổn tọa.

Người trước mặt Hàn Lâm Chi Chủ là tu sĩ trung thành được mạch Ngọc Cung bồi dưỡng nhiều năm, trong lòng chỉ có kính sợ và phục tùng.

- Tuân lệnh đại nhân!

Tu sĩ áo đen đứng dậy vận dụng độn quang lập tức xé gió bay vút hướng cổ mộc trong hồ.

Hàn Lâm Chi Chủ nhìn chằm chằm người đó, khóe mắt quan sát phản ứng của cá trong nước, rắn trên cây. Nhưng mãi khi tu sĩ áo đen đến gần thân cây trăm trượng vẫn không có điều gì khác lạ. Hàn Lâm Chi Chủ thầm do dự, là tại lão quá cẩn thận sao?

Ngay khi Hàn Lâm Chi Chủ nghĩ vậy thì thế cục bỗng thay đổi.

Cùng lúc đó, hai con rắn quái trên cổ thụ ngóc đầu dậy, hai cánh thịt xé lớp da bật ra chụp ngang trước mặt. Miệng rắn há to hóa thành ảo ảnh xé gió bay đi.

Rắn quái, con cá cùng lúc tấn công, nhanh như tia chớp. Hàn Lâm Chi Chủ phái ra một tu sĩ Thiên Nhân Tứ cảnh nhưng lúc này không có chút sức đánh lại bị bốn con yêu vật xé nát, máu phun tung tóe, thịt vụn rơi đầy.

Lúc tranh giành máu thịt rắn quái, con cá đánh nhau dữ dội, nhưng hai phe sức mạnh ngang nhau nên kiêng dè rút về phạm vi lĩnh vực của mình ăn thịt. Chỉ giây lát một cường giả Thiên Nhân tứ cảnh đã nằm trong bụng rắn quái, con cá.

Hàn Lâm Chi Chủ sắc mặt âm trầm, mới rồi lão đã thấy rõ tốc độ của rắn quái, con cá, chúng nó lộ ra sức mạnh cũng khiến lão hết sức kiêng dè, nếu rơi vào vây giết thì hậu quả đáng lo.

Lão quái này liếc qua rắn quái, con cá, mắt lóe tia sắc lạnh, lòng thầm quyết định. Hàn Lâm Chi Chủ suy nghĩ giây lát rồi nghiến răng vung ống tay áo, lại có hai mươi tu sĩ xuất hiện trước mặt lão, đều là tu vi Thiên Nhân Tứ cảnh.

Nỡ bỏ ra, dám bỏ ra mới thu về được!

Hàn Lâm Chi Chủ phất tay:

- Vòng qua bên trái hết sức công kích cá dưới nước, hấp dẫn chú ý của những yêu vật này.

Hai mươi tu sĩ chắp tay kêu lên:

- Tuân lệnh đại nhân!

Từ lúc bọn họ được bồi dưỡng là đã chờ đợi ngày ra tay, làm tử sĩ, đa số chỉ có cơ hội một lần, đã chuẩn bị tâm lý nghênh đón cái chết rồi nên lòng không hề sợ hãi.

Hai mươi tử sĩ âm thầm di chuyển vị trí, người phát ra hơi thở.

- A!

Trong tiếng quát trầm thấp hai mươi tử sĩ đánh hết sức, thần thông xen lẫn lực lượng hủy diệt bùng nổ oanh giết cá trong hồ.

Dưới đáy nước truyền ra tiếng gầm giận dữ của cá:

- Oa!

Thanh âm sắc nhọn chói tai, vảy cá dựng đứng lên, con mắt đỏ rực, răng nanh thò ra ngoài thật nhanh, phát ra cảm giác tàn ngược lạnh lùng.

Hai mươi tử sĩ điên cuồng tấn công, đánh kịch liệt với con cá. Không biết cá này là yêu vật gì mà khống chế hơi thở như đang bơi trong nước, tung hoành như thoi đưa, không bị ảnh hưởng chút nào. Chúng nó cứng rắn đón đỡ uy năng thần thông mà không có vẻ gì là bị thương, càng chiến càng hung mãnh.

- A!

- A!

Tiếng hét thảm ngắn ngủi vang lên, có con cá thô bạo xuyên qua thần thông phong tỏa, há to mồm chui vào ngực mấy tên tu sĩ. Răng nhọn còn dính thịt mới mẻ, vảy giáp toàn thân dính máu loãng rất dữ tợn.

Bảy tu sĩ bị giết cùng lúc, máu tuôn ồ ạt từ miệng vết thương tỏa ra mùi máu nồng nặc. Rắn quái như ngửi được mùi thơm không chịu nổi.

Canh giữ mòn mỏi sâu trong Ngũ Hành cảnh, tuy mấy năm trước chúng từng ăn ít thịt nhưng theo thời gian trôi qua, dần không có sinh linh nào dám đến gần nơi này nữa. Rắn quái, con cá đã lâu không được ăn thịt tươi mới. Lúc trước vừa mới nhấm nháp đồ ngon giờ ngửi được mùi thịt tươi mới, đám rắn quái con mắt vốn đỏ càng đỏ hơn, miệng rắn thỉnh thoảng chảy ra nước bọt. Linh trí của chúng nó không cao minh nên không phát hiện vụ việc có gì kỳ, chúng chỉ nghĩ rằng tuyệt đối không thể cho đám cá chết tiệt một mình ăn mảnh!

Bảy con rắn quái cùng ngóc đầu phát ra tiếng rít, cánh thịt sau lưng giương ra hóa thành bóng sáng màu xanh biếc vọt ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...