Đạo (Dịch) – Chương 1660

Lát sau giết chóc trong dự đoán không buông xuống, ba yêu nuốt nước bọt khan từ từ ngước đầu lên, vừa lúc thấy một bóng dáng gầy gò cất bước đi tới, cát vàng sau lưng đầy trời, phía trước là lửa đốt trời.

Không biết có phải là ảo giác không, ba yêu ngước nhìn cứ cảm thấy bóng người kia ngoái lại nhìn lướt qua họ. Ba yêu thấy lạnh lòng, khí lạnh khuếch tán vào thịt xương, thấm vào nguyên thần, như bị sét đánh thật lâu không dám nhúc nhích chút nào.

Một trong ba yêu thì thào:

- Người này . . . Người này là ai . . . tu vi thật kinh khủng . . .

Giọng khàn khàn làm hai yêu khác giật bắn người, bọn họ liếc nhau, thấy nỗi kinh hoàng trong đối phương.

- Nhân vật đẳng cấp như vậy không phải chúng ta có thể tiếp xúc, mặc kệ hắn có thân phận gì nhưng tóm lại không là đại năng của yêu tộc ta. Lần này chúng ta giữ được mạng sống đã là hiếm có, cần gì suy nghĩ quá nhiều, chỉ tự chuốc thêm rắc rối.

- Đạo hữu nói có lý, hiện giờ Ngũ Hành cảnh đã qua, phía trước chắc là Hóa Thổ cảnh, chúng ta chuyển đến chỗ khác đi.

Ba yêu liên tục gật đầu, thấp thỏm chờ nửa ngày xác định vị kia thật sự đi xa mới bò dậy, vội khống chế độn quang lao đi.

***

Phương xa có núi, trong núi có lửa, trong lửa có khoáng, ngoài khoáng mọc hoa có, lùm cây rợp bóng có suối chảy róc rách.

Thổ, hỏa, kim, mộc, thủy tuy không xếp hàng luân hồi nhưng tụ tập lực lượng ngũ hành, tự động thành vòng tuần hoàn.

Cảnh này ở trong Linh Giới không có gì quan trọng, tìm đại có thể ra ngàn vạn nơi giống y như vậy. Nhưng tại đây thì khác, vì nơi này là Ngũ Hành cảnh.

Lực lượng ngũ hành càng nhiều chủng loại thì nguy hiểm càng nặng, cơ duyên càng lớn. Tu sĩ nào vào Ngũ Hành cảnh đều biết thường thức đó, mảnh đất tụ tập ngũ hành hài hòa hoàn mỹ như vậy nhìn như bình tĩnh nhưng không biết ẩn giấu bao nhiêu sát khí.

Có lẽ núi kia, nước kia, đá vàng kia, cỏ cây kia, lửa đất kia chớp mắt lộ mặt mặt dữ tợn nuốt ức vạn sinh linh.

Nơi thế này chỉ xuất hiện ở vùng đất trung tâm nhất Ngũ Hành cảnh.

Vèo!

Trong nước suối tĩnh lặng bỗng tuôn ra sóng nước lớn, một bóng người từ đáy nước vọt lên giữa không trung, hơi thở ẩn giấu trong người, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt nặng nề quét bốn phía.

Yên lặng vài giây, mọi thứ vẫn yên ả như trước, tu sĩ này nhẹ nhàng thở phào.

Người này là Hàn Lâm Chi Chủ.

Lão quái này thì thào:

- Trong ngọc giản của phụ thân đại nhân quả nhiên nói đúng, không gian ngũ hành chỗ này năng lượng ổn định, đã hóa thành mảnh đất bình tĩnh, miễn không ai phá vỡ cân bằng năng lượng ngũ hành thì sẽ không có nguy hiểm, sẽ không có ngũ hành thú trong đó.

Khuôn mặt Hàn Lâm Chi Chủ tràn đầy hưng phấn, lật tay lấy ra một khối ngọc giản, đưa vào thần thức tra xét rõ ràng, dường như đang phân biệt phương hướng.

Nửa ngày sau Hàn Lâm Chi Chủ ngước đầu lên, mắt quét bốn phía, cuối cùng tìm ra tuyến đường trong bản đồ.

Ánh mắt Hàn Lâm Chi Chủ nóng bỏng:

- Mộc chi bản nguyên chắc ở vị trí này.

Độn quang đáp xuống, lão quái này che giấu hơi thở hóa thành cái bóng lao nhanh trong rừng núi hỗn độn.

***

- Cố gắng lên, thêm giây lát là cấm chế sẽ bị phá, báu vật trong đó thuộc về chúng ta!

Hai người phụ trách cảnh giới, trong đó một người dốc hết sức phá giải.

Các pháp quyết như mây bay nước chảy bắn ra khỏi tay, mắt Huyễn Thành lóe tia bình tĩnh, đánh ra một trăm bảy mươi chín tổ pháp quyết cuối cùng trong chớp mắt ngắn ngủi đổ ập xuống, tốc độ nháy mắt tăng vọt gấp mấy lần.

Bùm!

Cấm chế ẩn trong tảng đá dưới đất tan vỡ, đá vỡ ra, hơi thở báu vật lan tỏa.

- Mạnh quá, cảm ứng hơi thở ít nhất là đỉnh thông thiên linh bảo.

- Ha ha ha! Vừa lúc có ba món, ba chúng ta chia đều.

Hai tu sĩ nhân tộc vui vẻ reo lên, Huyễn Thành thầm thở phào. May mắn đủ số báu vật, không thì chia không đều e rằng ba người đang trong giai đoạn thăm dò lẫn nhau, lần mò hợp tác sẽ bị tan vỡ. Chưa vào sâu trong Ngũ Hành cảnh đã được pháp bảo thông thiên linh bảo đỉnh cấp xem như thu hoạch không nhỏ.

Chí bảo đẳng cấp thế này ở trong Linh Giới sớm bị người cướp sạch, chỉ có trong di tích hiếm dấu chân người là còn lưu trữ. Tuy đầy rẫy nguy hiểm nhưng được báu vật thì cũng đáng giá.

Khi ba người đang bàn tính chia báu vật thì có tiếng cười nhạt:

- Các vị đạo hữu, chúng ta hơi thích ba món báu vật, không biết có thể tặng cho mấy người tại hạ thứ yêu thích trong lòng ba đạo hữu không?

Ba tu sĩ dị tộc xuất hiện.

Thiết Giáp tộc, tộc quần nhỏ trong Linh Giới, khi chiến đấu cơ thể sẽ biến cứng như giáp sắt, đao thương không nhập, nước lửa không xâm, sức chiến đấu kinh người vô cùng.

Lươn Điện tộc, tộc quần cỡ trung của Linh Giới, có thuộc tính sấm sét bẩm sinh, có thần thông thiên phú lôi đạo, có thể phát ra uy sấm sét hủy thiên diệt địa, sức chiến đấu mạnh hơn xa tu sĩ cùng đẳng cấp cỡ một bậc trở lên.

Táng Hoa tộc, tộc quần đặc biệt trong Linh Giới, trời sinh đất nuôi, là kỳ hoa cắm rễ trong núi thây biển máu hấp thu máu thịt, oán hận vô tận nở hoa kết trái dựng dục ra, thần thông quỷ dị, tâm ngoan thủ lạt.

Giờ phút này người lên tiếng là tu sĩ Táng Hoa tộc, khi nói chuyện gã thè lưỡi ra liếm khóe môi đỏ au tăng thêm sát khí âm lạnh.

Táng Hoa tộc bẩm sinh thích ăn thịt, nguyên thần của tu sĩ, nổi tiếng xấu trong Linh Giới.

Nếu ở trong Linh Giới thì tu sĩ ba tộc nhỏ có liên hợp lại cũng không dám khó xử tu sĩ nhân tộc, nhưng giờ đang trong Ngũ Hành cảnh, bọn họ không e ngại gì nhiều.

Khi nhìn rõ thân phận ba dị tộc thì Huyễn Thành biến sắc mặt, mắt lộ rõ kiêng dè.

Huyễn Thành phất tay chọn đại một món báu vật, trầm giọng nói:

- Hai vị đạo hữu, hôm nay sự việc không ổn, chúng ta dốc hết sức ra đi, nếu không đánh lại thì tự giải tán, nhờ vào Thông Thiên Linh Châu tụ hợp lại.

Hai tu sĩ nhân tộc khác gật mạnh đầu, tự chọn một món báu vật. Ba người cùng xoay người, hơi thở bộc phát ra đằng đằng sát khí.

Việc này không cần bàn cãi nhiều, chỉ có đánh một trận, người thắng cầm báu vật nhẹ nhàng rời đi, kẻ thua thì mất mạng hồn xuống suối vàng.

Bùm!

Đấu pháp đột ngột diễn ra, hai bên đều dốc hết sức không chút giữ lại, thần thông đánh ra muốn lyá mạng địch thủ.

Huyễn Thành lấy cấm nhập đạo, tu vi thần thông đa số thành lập trên cơ sở cấm, tuy sức sát thương công kích không mạnh nhất nhưng vô cùng tinh diệu, rất thích hợp để bám lấy kẻ địch nên gã lựa chọn tu sĩ Thiết Giáp tộc làm đối thủ.

Chương 1661vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...