Đạo (Dịch) – Chương 1646

Chiến tranh tộc quần vô cùng thảm liệt, nếu bùng nổ bị cuốn vào trong đó sẽ khiến sinh linh đồ thán, vô số tu sĩ chết đi. Ngọn nguồn chiến trường nằm ở trên người Tiêu Thần.

Tiêu Thần không phải bậc thánh hiền, nếu vì an toàn bản thân mà buộc lòng dẫn đến chiến tranh tộc quần, tuy hắn không muốn nhưng sẽ không đứng ra ngăn cản. Nhưng nếu có khả năng lẩn tránh được thì Tiêu Thần không ngại thử xem.

Tiêu Thần hơi do dự rồi tiến lên chắp tay kính cẩn thi lễ với Kiếm Tổ:

- Sư tổ đại nhân, Tiêu Thần có lời muốn nói, xin sư tổ cho phép

Kiếm Tổ hơi cau mày, liếc Tiêu Thần một cái, thấy hắn không có ý định ngu ngốc lấy cái chết tận thiên hạ giải trừ chiến tranh thì lão mới gật đầu đồng ý.

Tiêu Thần lại thi lễ, mắt lóe tia sáng nhìn hướng ma tộc, thản nhiên nói:

- Ma Soái Uất Trì Thượng Công, hôm nay ngươi mang đại năng ma tộc đến truy sát là vì báo thù chiến trường tộc quần năm xưa? Hay lo lắng Tiêu Thần sẽ trở thành tai họa lớn cho ma tộc, vì vậy muốn giành trước tiêu diệt tai họa ngầm ngay hôm nay?

Câu nói ít giễu cợt nhưng hắn không ngại phô bày ra.

Dù mọi người hiểu ngầm nhưng không ai vạch rõ ra, trừ khiến đối thủ thẹn quá thành giận thì không có ý nghĩa gì.

Kiếm Tổ nhướng mày, nhưng nhớ lại Vạn Kiếm Chi Chủ truyền tin Tiêu Thần không phải loại người miệng lưỡi bén nhọn, vì vậy lão cố kiềm nén không xen lời.

Biểu tình Ma Soái Uất Trì Thượng Công hờ hững nghe vậy lạnh băng nhìn Tiêu Thần, cười khẩy nói:

- Buồn cười, chém giết trên chiến trường tộc quần sống chết do số, ma tộc ta làm sao sẽ nhớ mãi không quên chuyện này, âm thầm trả thù được.

Mắt lão ma lóe tia mỉa mai:

- Tuy Tiêu Thần đạo hữu tiến bộ rất nhanh nhưng chưa đủ tư cách trở thành tai họa lớn cho ma tộc ta. Đạo hữu nói như vậy là quá xem trọng mình, hôm nay bổn tọa ra tay chỉ vì đạo hữu trái với luật thép của chiến trường vực ngoại, với tu vi Thái Cổ giết Yêu Vũ Đệ Tam cường giả bản tổ yêu tộc. Nếu không trừng trị nghiêm khắc chuyện này thì ngày sau sẽ phá hỏng trật tự toàn chiến trường vực ngoại.

Lão ma nói chuyện khác hẳn với lời đã nói lúc trước, nhưng thế thì sao, lão chỉ muốn kiếm cái cớ để bấuu víu, không ai so đo chuyện đó.

Tiêu Thần bỗng nở nụ cười, chẳng những không chịu thiệt còn ra vẻ âm mưu thành công.

Tiêu Thần hắng giọng:

- Các vị đạo hữu đều nghe rõ lời ma soái đại nhân nói rồi, xin tất cả hãy làm chứng, chờ xem ma soái đại nhân có phải là tiểu nhân tồi tệ nói không giữ lời hay không?

Nói đến đây Tiêu Thần cười toe toét:

- Mời ma soái đại nhân nhìn cho kỹ vãn bối có tu vi thế nào? Có làm trái cái gọi là điều ước Thái Cổ không?

Tiêu Thần dứt lời thả ra che giấu cảnh giới tu vi, hắn như người trong suốt bày ra trước mặt mọi người. Hơi thở Thiên Nhân Tam Cảnh vô cùng rõ ràng, lão tổ ba tộc và vô số lão bất tử thả thần thức ra đều ngây người, ú ớ nửa ngày không nói nên lời.

Tiêu Thần lắc đầu nói:

- Có lẽ ma soái đại nhân sẽ cãi chày cãi chối là vãn bối nhờ vào lực lượng chí bảo thay đổi hơi thở tu vi, vậy vãn bối sẽ lập hồn khế, chắc hẳn đại nhân không còn lời gì để nói?

Bàn tay vươn ra khỏi ống tay áo chỉ vào giữa trán, Tiêu Thần nói:

Hồn khế thành, Tiêu Thần vẫn bình yên chứng minh lời hắn đã nói không một chút gian dối.

Thiên Nhân Tam Cảnh!

Ai mà ngờ người trước mắt sức chiến đấu vô song, dùng thần thông đè đầu Yêu Soái Tử Xuyên vậy mà tu vi thật sự chỉ là Thiên Nhân Tam Cảnh. Dù khó tin nhưng sự thật bày ra trước mắt.

Tiêu Thần cười cười nhìn hướng Ma Soái Uất Trì Thượng Công:

- Không biết ma soái đại nhân có cho rằng vãn bối làm trái với điều ước chiến trường vực ngoại không?

Mặt Uất Trì Thượng Công đen như nhọ nồi, lão đã hiểu tiểu tử này giở trò chơi xấu, lão đằng đằng sát khí không nói một lời.

Tiêu Thần hỏi tiếp:

- Bây giờ ma soái đại nhân đã không còn cái cớ tiếp tục nhúng tay vào việc này, không biết đại nhân có thể rút đi được chưa? Hoặc là ma soái đại nhân muốn nuốt lời, làm kẻ tiểu nhân tồi tệ nói không giữ lời tiếp tục khó xử vãn bối?

Câu nào câu nấy gọi đại nhân, nghe như tôn xưng nhưng khiến mặt Uất Trì Thượng Công xanh mét, ánh mắt hấp háy âm trầm, suy nghĩ trong lòng cuộn trào.

Rút đi thì Uất Trì Thượng Công không cam lòng, nhưng nếu không đi sẽ là kẻ vô sỉ không giữ lời hứa. Uất Trì Thượng Công không chú trọng hư danh nhưng vô số đại năng đang chú ý, lão không thể quyết tâm làm chuyện nói rồi nuốt lời được.

Lựa chọn thật khó khăn.

Lòng Kiếm Tổ rung động một lúc sau mới từ từ bình ổn lại, liếc mắt qua người Tiêu Thần sau đó ngừng lại ở Ma Soái Uất Trì Thượng Công.

Kiếm Tổ thản nhiên nói:

- Hai tộc yêu, ma liên hợp, tuy nhân tộc ta ở thế yếu nhưng không tiếc chiến một trận! Nếu lão phu bất chấp mọi gía ra tay, liều bị tổn hại nặng chết đi thì có thể lôi kéo một người làm đệm lưng. Ma soái nghĩ sao?

Khi nói chuyện Kiếm Tổ bộc phát ra tu vi Thái Cổ hậu kỳ khủng bố, đại năng ma tộc biến sắc mặt.

Kiếm Tổ Thái Cổ trung kỳ có thể dựa vào thanh phong cầm trong tay đánh với đại năng Thái Cổ hậu kỳ mà không thua, giờ lão thăng cấp Thái Cổ hậu kỳ chắc sức chiến đấu tăng vọt càng dữ hơn. Nếu đúng như Kiếm Tổ nói không tiếc mọi gía thì đúng là rất có thể lôi kéo một tu sĩ cùng đẳng cấp chết chung với mình.

Tuy biết rõ lời này có thành phần hăm dọa nhưng ma soái Uất Trì Thượng Công vẫn tim đập nhanh, vì lão biết nếu thật sự liều mạng đánh nhau có lẽ lời hăm dọa sẽ thành sự thật.

Cảm ứng Kiếm Tổ uy hiếp rõ ràng, lão ma này chỉ muốn đánh trống rút lui.

Dù Uất Trì Thượng Công nuốt lời cũng chưa chắc có thể thành công đánh chết Tiêu Thần, rất có thể bị Kiếm Tổ tức giận kéo chôn cùng. Trong tình huống đó dù Ma Soái Uất Trì Thượng Công cực kỳ không cam lòng nhưng đành lùi bước.

Hôm nay không thể giết Tiêu Thần có lẽ mai sau còn cơ hội, so với được ăn cả ngã về không ngọc đá đều nát chẳng bằng sau này tìm cơ hội khác.

Ma Soái Uất Trì Thượng Công đã quyết tâm, mặt không biểu tình lạnh nhạt nói:

- Nếu vậy bổn soái không nhúng tay vào việc này nữa.

Nói xong lão ma liếc qua Tiêu Thần, khen rằng:

- Tư chất, tiềm lực của Tiêu Thần đạo hữu là mạnh nhất trong tất cả người bổn soái gặp từ lúc chào đời tới nay, thành tựu sau này không thể đo lường, chắc chắn sẽ trở thành siêu cường giả nhân tộc, trợ giúp nhân tộc trở thành tộc quần mạnh nhất Linh Giới.

Chương 1647vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...