Tử Xuyên nhíu mày, sắc mặt bình tĩnh như trước. Nhưng mà chỉ có người chính thức hiểu hắn mới có thể từ trên biểu lộ ngón tay đang run rẩy nhè nhẹ là nhìn ra hắn đang gắt gao áp chế cảm xúc trong lòng. Hắn lạnh nhạt hỏi:
- Giao ngọc giản cho ta.
Thống lĩnh cấm quân không dám dừng lại chút nào, hắn lấy ra một ngọc giản rồi dùng hai tay dâng lên.
Tử Xuyên thu nó vào trong lòng bàn tay rồi lập tức ném ra. Lập tức có một hình ảnh xuất hiện rõ ràng. Tu sĩ mặc áo bào xanh chắp tay mà đứng, đôi mắt đen kịt, sáng chói như sao, có vẻ tung hoành bát hoang, bễ nghễ thiên hạ.
- Lão tổ Nhân tộc.
Trong điện, hô hấp của hơn mười lão tổ Yêu tộc lập tức trở nên dồn dập.
Tử Xuyên nhìn thân ảnh đối phương thật sâu, sau đó phất tay đánh tan nó. Sắc mặt trở nên ngưng trọng.
- Nắm giữ bản nguyên là đặt chân lên Hoang cổ, lại được xưng là lão tổ tộc đàn, là tồn tại mà hàng ức vạn tu sĩ cũng khó gặp. Dùng lực lượng của Yêu tộc ta cũng chỉ có hơn mười người. Vẫn lạc mỗi một người đều là tổn thất không thể dễ dàng tha thứ.
- Hôm nay chúng ta đang nghiên cứu chuyện Ngọc Cung lão tổ sống chết chưa rõ, nhưng mà Yêu tộc ta lại thực sự vẫn lạc một tu sĩ Bán tổ đã đặt nửa chân lên Hoang cổ. Tu sĩ Nhân tộc mặc áo bào xanh này nhất định phải chết.
Nói tới chỗ này, Tử Xuyên bỗng nhiên đứng dậy, hơn mười lão tổ Yêu tộc bên dưới cũng đứng lên, khí tức khủng bố, mênh mông cuồn cuộn như sóng to gió lớn phá thể mà ra, điên cuồng trùng kích ra bốn phương tám hướng, giống như man thú sống lại, muốn ăn thịt người.
- Truyền chỉ lệnh của bản soái, đại quân điều động phong tỏa tuyến đường của Nhân tộc, không tiếc bất kỳ giá nào phải lưu lại lão tổ mặc áo bào xanh của Nhân tộc.
- Đông Thanh, Hải Vương, Phỉ Mạc, các ngươi tự mình mang theo hai vị lão tổ Yêu tộc đi đuổi giết, một khi phát hiện lập tức giết chết, không cần có chút cố kỵ nào. Bất luận hậu quả nào cũng có bản soái một mình gánh chịu cho các ngươi.
Tử Xuyên lên tiếng, trong thanh âm tràn ngập sát khí đằng đằng.
Vị thống soái Yêu tộc này đã triệt để nổi giận.
Mặc kệ nguyên nhân vì sao, giết chết đại năng Bán tổ Yêu tộc hắn thì nhất định phải chết.
- Vâng, Tử Xuyên đại nhân.
Ba vị lão tổ Yêu tộc đồng thời mở miệng nói. Mỗi người dẫn theo hai lão tổ Yêu tộc, tổng cộng chín tồn tại Hoang Cổ cảnh đằng đằng sát khí rời khỏi Hải Lý đại lục, thông qua trận pháp truyền tống lập tức rời đi.
Chỉ lệnh quân bộ thì càng dùng phương thức cao cấp nhất truyền tống cho các điểm yêu tộc đóng quân khắp nơi. Cả quân đội Yêu tộc khổng lồ chậm rãi vận chuyển, tất cả đều chỉ có một mục tiêu, đó chính là giết chết lão tổ mặc áo bào xanh của Nhân tộc.
Phó Tử Kỳ cảm thấy mình như điên rồi. Không ngờ lại cùng với đại nhân xông vào đại doanh Yêu tộc, đây căn bản là tự tìm đường chết a. Hắn gần đây tự cho mình là giới chủ của Thất giới cũng không nhịn được phải nói tục vài câu. Chỉ là khi ánh mắt nhìn về phía thân ảnh trước mắt, rồi lại không nhịn được có vài phần kính nể. Nhân vật có gan làm chuyện như vậy chỉ sợ cũng chỉ có vị đại nhân trước mắt này mà thôi. Có thể đi theo nhân vật lão tổ xông pha vào trọng địa Yêu tộc một lần, cho dù chết cũng đáng.
Ầm!
Nguyên thiên địa rung rinh, sóng nước và lửa dung hợp, hai lực lượng căn nguyên thuộc tình hoàn toàn đối lập khoảnh khắc tiếp xúc phát ra hơi thở khủng bố hủy diệt nhau. Nếu bùng nổ thì Tiêu Thần đứng mũi chịu sào không chết cũng bị thương.
Nhưng hiện giờ Tiêu Thần đã chọn ra tay tất nhiên đã dự đoán được điều này. Nguyên thần màu vàng nhạt trong không gian nguyên thần chợt tỏa ánh sáng vàng mơ hồ dung nhập vào thần thức của Tiêu Thần, trợ giúp hắn hết sức khống chế căn nguyên thủy hỏa như hai con mãng xà to quay cuồng. Lần này dung hợp lực lượng căn nguyên thủy hỏa Tiêu Thần không nhờ lực lượng của Kim Ấn, hắn muốn tự mình thử xem. Nếu chỉ lo nhờ vào báu vật sẽ trói buộc rất lớn cho sự trưởng thành.
Dao động hơi thở hỗn loạn đáng sợ phát ra từ tay Tiêu Thần, căn nguyên thủy hỏa đấu tranh khiến trời đất tối sầm, uy áp hùng hồn giáng xuống dẫn động vô số cấm chế trong quân doanh yêu tộc đại lục tự khởi động nhưng không thể thoát khỏi uy áp này. Cùng với tiếng nổ ầm ĩ, kiến trúc quân doanh sụp đổ diện tích lớn, mặt đất rung bần bật, trong tiếng răng rắc nứt ra vết rạn dày đặc như mạng nhện từ bốn phương tám hướng điên cuồng lan tràn.
Vô số tu sĩ yêu tộc mặt trắng bệch, người bị đè ngã xuống đất. Bọn họ ngước lên nhìn bóng áo xanh tựa vị thần, trong mắt tràn đầy kinh hoàng và kính sợ.
Nửa bầu trời là nước, nửa bầu trời là lửa, hai bên bị cưỡng ép áp súc dung nhập trong đó, cuồn cuộn kịch liệt tàn phá, hơi nước bốc hơi thành khói trắng tràn ngập nguyên thiên địa. Tiêu Thần chịu giày vò trong nước lửa.
Tiêu Thần nhíu chặt mày, sắc mặt trắng bệch, hắn cắn chặt hàm răng không phát hiện chút tiếng động. Nhưng thân thể run nhè nhẹ đủ nói lên Tiêu Thần đang phải chịu đau đớn dữ dội cỡ nào.
Lúc này thần thông của ba vị Yêu Tổ đã đến gần.
Vạn trượng . . . Ngàn trượng . . . Trăm trượng . . .
Vèo!
Tiêu Thần chợt mở mắt ra, tuy mắt hơi tối tăm nhưng đáy mắt lấp lánh ánh sáng lạnh.
Tiêu Thần quát:
- Thần thông Đại Lãng Đào Sa!
Hai bàn tay chắp vào nhau vỗ tới trước.
Ngay sau đó thiên địa tĩnh lặng.
Nước và lửa lăn lộn tàn phá sau lưng Tiêu Thần đã hoàn mỹ dung hợp lại. Lửa rực cháy trong nước, hoặc nên nói là sóng nước dập dờn trong lửa, thủy và hỏa kết hợp, thứ không hợp lý rồi lại bày ra trước mặt.
Lửa trong nước càng nóng cháy rực rỡ hơn, nước trong lửa càng xanh biếc triền miên, hóa thành sóng to nước lửa phô thiên cái địa tràn ra.
Phập!
Phập!
Phập!
Ba tiếng trầm đục ngắn ngủi vang lên. Thần thông Yêu Tổ va chạm bọt nước rất nhanh bị bình ổn vụt tắt trong sóng nước, đầu sóng không ngừng đẩy tới trước.
Ba vị Yêu Tổ với Đông Thanh Yêu Tổ dẫn đầu biểu tình cực kỳ khó xem, bọn họ nhìn sóng ngập trời đổ ập xuống. Ba người không có đường lui, sau lưng là trọng địa quân bộ Đông Trì yêu tộc, nếu bọn họ không thể ngăn cản thần thông này thì sẽ có nhiều tu sĩ yêu tộc chết đi.
Đông Thanh Yêu Tổ gầm rống:
- Ra tay ngăn thần thông này lại!
Đông Thanh Yêu Tổ và hai vị Yêu Tổ bên cạnh cùng dốc hết sức ra.
- Kim Chi Trảm Thiên Liệt Địa!
- Thủy Chi Đại Lãng Thao Thiên!
- Mộc Chi Phong Trấn Thiên Địa!
Bình luận