Đôi mắt Phó Tử Kỳ đỏ lên, hắn không nói một lời chỉ gật đầu, sau một khắc hỏa diễm đỏ như máu vặn vẹo, thân ảnh Phó Tử Kỳ biến mất không thấy gì nữa.
Hỏa diễm đỏ thẫm biến mất, hơn mười “Yến Tử hình thần câu diệt không lưu chút tin tức nào.
Sắc mặt Yên Vũ Đệ Tam âm trầm, hắn ngẩng đầu nhìn hư không vô tận.
- Mặc dù sử dụng Huyết Yến thuật, chẳng lẽ ngươi cho rằng mình chạy thoát sao?
Hắn chưa dứt lời liền bước một bước, thân ảnh lập tức chui vào trong hư không biến mất không thấy gì nữa.
Ương Chu cười lạnh.
- Chọc sư tôn tức giận, Phó Tử Kỳ, chỉ sợ chúng ta từ biệt hôm nay, ngày sau khó có ngày gặp lại, hoàng tuyền đi tốt.
Nói xong hắn ra lệnh với đám thủ hạ.
- Giết cho ta, một không lưu.
Vào lúc hắn vừa dứt lời, sắc mặt biến hóa, hoảng sợ ngẩng đầu nhìn không trung đại lục xuất hiện khí tức quỷ dị, vào lúc này gợn sóng xuất hiện, một tu sĩ hiện thân.
Tu sĩ Nhân tộc.
Lúc này thấy tu sĩ này xuất hiện, da đầu Ương Chu run lên, hắn không có chút ý niệm phản kháng trong đầu, có khả năng nghĩ đến chính là làm sao mang tin tức của người này truyền ra ngoài.
Việc này chính là ý niệm duy nhất trong lòng của hắn, vừa sinh ra đã bộc phát dữ dội, uy áp phô thiên cái địa phong trấn thiên địa nơi đây.
Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chung quanh tịch mịch, hắn cau mày, hắn đang ở nơi nào? Ánh mắt hơi đổi nhìn đám hai đám tu sĩ phía dưới.
Đột nhiên Ương Chu cảm giác nội tâm phát lạnh, hắn sợ hãi cảm giác tử vong này nhưng hiện tại không có ý niệm nào khác, thân thể không bị khống chế lui về phía sau, trực tiếp lọt vào tay Tiêu Thần, thần thức khủng bố chui vào trong nguyên thần Ương Chu, thần thức tùy ý đọc trí nhớ, qua vài giây sau Tiêu Thần buông tay, nguyên thần của Ương Chu bị hắn gạt bỏ, đối phương chết đi ngay lập tức.
Cường giả Vũ tương lai dã tâm bừng bừng lại vẫn lạc trong tay Tiêu Thần.
Tiêu Thần nhíu mày, hắn vươn tay sưu hồn đám tu sĩ bên yêu ma bên dưới, cuối cùng xác định tin tức mình cần.
Chiến trường ngoại vực, khu vực tộc quần chém giết.
Thì ra khe hở đen kịt của Ô Nguyên Cảnh lại nối tới nơi này, có một điểm không ổn, dường như nơi này là phạm vi chiến khu của Yêu tộc, một khi bị người ta phát hiện, chỉ sợ khó tránh khỏi chém giết sinh tử. Cần biết nơi này là chiến trường ngoại vực, là nơi cường giả tụ tập chân chính, mặc dù tu vi Thái Cổ cảnh khi đối mặt với Yêu tộc xoắn giết, chỉ sợ cũng là dữ nhiều lành ít khó tránh kết cục vẫn lạc.
Tiêu Thần nhíu mày, biện pháp hôm nay là xuyên qua chiến khu Yêu tộc quay về phạm vi chiến khu Nhân tộc, đến lúc đó hắn không cần lo lắng, nhưng mấu chốt hắn không quen thuộc khu vực này, muốn linh hoạt xuyên thấu qua trận tuyến Yêu tộc quay về chiến khu Nhân tộc là chuyện vô cùng khó khăn. Hiện tại hắn đã có quyết định.
Hắn vung tay áo đánh thi thể đám yêu ma kia thành tro bụi.
Phó Tử Kỳ vùi đầu chạy đi, vì cam đoan tốc độ nhanh nhất cho nên hắn thiêu đốt tu vi của mình, hắn dùng phương thức cực đoan như vậy bỏ chạy.
Không gian trong chiến trường ngoại vực vững chắc, không phải đại năng Thái Cổ không thể xé rách thuấn di tiến lên, Phó Tử Kỳ chỉ có tu vi đỉnh phong tộc quần, nhìn thì không kém nhưng chỉ có thể hoảng hốt bỏ chạy, nếu nơi khác hắn đã trốn thoát, hiện tại không thể thuấn di, lại cảm ứng khí tức cường đại sau lưng tới gần, hắn mím môi quyết định. Trong tay của hắn có lệnh phù màu vàng, mười ngón tay Phó Tử Kỳ đánh ra cấm chế phong trấn khí tức bản thân, hắn nhìn đại lục lơ lửng trước mặt, không chút do dự ném về phía trước, giống như ném tảng đá vào trong ngọn núi, hoàn toàn không có gì xảy ra.
Hắn cảm thấy lạnh cả người, nếu như thật không thể đào thoát thì hắn tự bạo mà chết, tin tức có quan hệ vật ấy sẽ truyền tống về tộc quần, chỉ cần hắn chết thì không ai tìm được nó, ngày sau tộc bộ sẽ âm thầm tới đây tìm là được.
Một lát sau, thân ảnh Yêu Vũ Đệ Tam xuất hiện trên đại lục lơ lửng, sắc mặt âm hàn, trong mắt mang theo sát cơ, vào lúc này hắn xé rách không gian rời đi, quả thật không có phát hiện Phó Tử Kỳ làm tay chân. Với tư cách nửa bước Thái Cổ nắm giữ bổn nguyên, tuy hắn không giống đại năng Thái Cổ tùy ý xé rách không gian tiến lên nhưng có thể “xuyên qua không gian cự ly ngắn, chỉ có diều hao tổn nặng mà thôi. Hiện tại Yêu Vũ Đệ Tam đã bất chấp nghĩ nhiều, ý niệm duy nhất của hắn là đuổi theo Phó Tử Kỳ, dùng thủ đoạn hung tàn nhất tra tấn đối phương!
Vào lúc này thân ảnh của hắn dừng bước, trong đôi mắt tràn ngập tơ máu.
- Ương Chu!
Ái đồ bị giết, một tia cảm ứng từ trong tâm thần lạc ấn lập tức biến mất khiến cho thân thể Yêu Vũ đệ tam cứng đờ, trong lòng tràn ngập cảm giác khó có thể tin nổi, lập tức hóa thành sát cơ vô tận.
- Ah... Bất luận là ai, giết ái đồ của ta, lão phu nhất định sẽ băm vằm ngươi thành vạn đoạn.
Yên Vũ đệ tam dữ tợn gầm lên một tiếng, nhưng mà cũng không có mất đi lý trí mà trực tiếp đi tìm hung thủ. Lần này hắn nhận được chỉ lệnh tới đây, mục tiêu chính là giết chết Nhân tộc, sau khi giết chết lại cướp đoạt một hồi, cướp lại vật kia. Nếu như chuyện này làm không xong, nghĩ tới thủ đoạn khủng bố của đại nhân, sát cơ tàn sát bừa bãi trong lòng Yêu Vũ đệ tam giống như bi dội một gáo nước lạnh, tức thì tiêu tán hơn phân nửa.
Mau chóng giết chết tiểu bối Nhân tộc Phó Tử Kỳ, sau đó lại đi tìm đại địch giết ái đồ của bản thân.
Trong lòng Yêu Vũ đệ tam điên cuồng gào thét một tiếng, tốc độ xé rách không gian lập tức nhanh hơn vài phần.
Bảo vật hình lệnh bài bị Phó Tử Kỳ vứt ra lơ lửng trên không trung đại lục, không gian bị xé rách một cách đơn giản. Một đạo thân ảnh mặc áo bào xanh chậm rãi từ bên trong hiển hiện. Ánh mắt nhìn về phía ngọn núi kia, tay khẽ hất, lập tức có một đạo lưu quang rơi vào trong tay hắn, đây chính là vật bị Phó Tử Kỳ phong trấn, che dấu.
Tiêu Thần nhíu mày, phất tay phá vỡ cấm chế, vuốt vuốt một lát. Ngoài chất liệu đặc thù ra thì hiện tại Tiêu Thần cũng không có phát hiện ra điều gì. Hắn suy nghĩ một chút, sau đó lật tay thu nó vào trong nhẫn trữ vật rồi phất tay xé rách không gian biến mất không thấy gì nữa.
...
Bình luận