Tu sĩ dưới trướng của hắn nghiêm túc, chậm rãi gật đầu vô thanh vô tức ẩn nấp đi, với tư cách là người của bóng tối, một khi gặp quân địch lập tức phân cục diện không chết không thôi, không có lý do, cũng không cần lý do.
Ma tộc có Thứ, phân cực, dưới có giáo, lại có úy, thủ hạ tính tình bạo ngược, lại có thể thu liễm ẩn nhẫn rất tốt, một khi bộc phát sẽ bộc lộ răng nanh cắn xé kẻ thù.
- Sĩ quan số 673 cấp uý đại nhân, hiện tại làm như thế nào, Yêu tộc đã phái móng vuốt vây kín, các huynh đệ không thể vượt qua.
Một tên Thứ áo đen lên tiếng, tuy nói chuyện nhưng khó che giấu sát khí.
Sĩ quan 673 cấp uý, đại biểu người này là là 6 cực, 7 giáp, 3 úy, tất cả xưng hô đều thống nhất như thế.
- Không nên nóng nảy, đám Yêu tộc chú ý cẩn thận như vậy, xem ra đồ vật ở đó không đơn giản. Truyền tin cho sĩ quan 67 cấp giáo, lão tử cảm thấy nơi đó tuyệt đối không tầm thường, lo trước khỏi hoạ. Áp dụng phong tỏa cho ta, nhìn chằm chằm vào đám lông chim kia, nhìn xem xảy ra chuyện gì, xảy ra sơ sót là quân pháp hầu hạ các ngươi.
Ma sĩ quan cấp úy cười lạnh, hắn cười rất tàn nhẫn. Với tư cách “Thứ cho nên gia hỏa này phán đoán rất chuẩn, nếu không cũng không dám tùy ý truyền tin tức đòi trợ giúp. Phải biết rằng nơi này là chiến khu do Yêu tộc khống chế, một khi xuất hiện sai lầm sẽ dẫn tới hậu quả nghiêm trọng. Trong tình hình này lại dám ra tay sẽ biết nội tâm hắn tự tin cỡ nào.
Đám thủ hạ cũng biết tính của sĩ quan cấp úy, hiện tại bọn họ đang liếm máu trên lưỡi đao.
Ma tộc “Thứ từ trước đến nay lấy cái chết làm vẻ vang, đây là những tên điên bị tẩy não, một khi nổi điên thì cái gì cũng làm.
...
- Chuyện thế nào? Đã tra ra gì chưa?
Một gã tu sĩ trung niên lên tiếng, gương mặt bình thường nhưng gương mặt rầm ổn đó nếu ném vào đám người sẽ không ai nhận ra, căn bản sẽ không làm kẻ khác có ấn tượng.
- Bẩm đại nhân, việc này thuộc hạ đã tìm hiểu qua, nơi đó đột nhiên có sự kiện, cũng không phải là cái bẫy được thiết kế sẵn.
Một tu sĩ áo xanh lên tiếng.
- Giới Chủ đại nhân, hôm nay chúng ta phụng lệnh tiến tới Yêu tộc chặn đường vật kia, cũng không có nhận được tin nhúng tay việc này, nơi này có người khác trông coi là được, đại nhân nên sớm quay về chiến khu tộc quần để tránh tin tức để lộ hậu quả không chịu nổi.
Nhân tộc “Yến Tử “ phân chín giới, quản hạt chín tư, dưới chín tư là chín cục, mỗi cục chín người, nam tử này gọi là Giới Chủ, hiển nhiên hắn là khôi thủ chín giới của Nhân tộc, tuy quản hạt tu sĩ không nhiều nhưng thân phận che giấu đặc thù trong Nhân tộc, một khi bị bắt sẽ tạo thành cục diện khó tưởng tượng nổi.
Phó Tử Kỳ nhíu mày, kinh nghiệm nhiều năm nói cho hắn biết chuyện hôm nay không đơn giản, đúng như thủ hạ nói, bảo vật trong tay quá trân quý, tuyệt đối không được để mất, hắn gật đầu, thấp giọng phân phó vài câu sau đó dẫn vài tên tâm phúc rút đi. Vào lúc này hắn dừng bước, bỗng nhiên ngẩng đầu, đáy mắt có sát khí lạnh lẽo bộc phát, hắn cảm giác chung quanh có vài phần khắc nghiệt làm nội tâm sinh hàn ý.
- Đi không được, truyền tin cầu cứu.
Ánh mắt mấy tên tâm phúc âm lãnh, trên người tỏa sát khí lại mịt mờ khó bị người ta phát giác, với tư cách vũ giả trong bóng tối, không có người nào phóng thích khí tức hiển nhiên, nếu không là tự tìm đường chết, đây là tín điều từ thực chất của bọn họ, mặc dù hiện tại bị phát hiện cũng không quên việc này.
Hơn mười tên Nhân tộc “Yến Tử linh hoạt như con báo lặng yên không một tiếng động hội tụ tại nơi này, cũng bảo hộ Giới Chủ đại người vào trong, quy củ “Yến Tử, một khi ngoài ý muốn nổi lên, liều chết hộ tống thủ lĩnh rời đi, bởi vì tu sĩ đẳng cấp càng cao rơi vào tay kẻ thù sẽ tiết lộ tin tứ càng nhiều.
- Không biết là vị dực nào của Yêu tộc ra tay, không ngại hêện thân gặp mặt.
Phó Tử Kỳ lên tiếng, lời nói vô cùng sâm lãnh giống như báo săn súc thế, nhìn như bình tĩnh nhưng bén nhọn như lưỡi đao.
- Ha ha, không hổ là môn sinh của Nhân tộc Yến vương dạy ra, Giới Chủ thứ bảy quả nhiên cảm ứng linh mẫn, tuy bổn tọa hơi tới gần một ít, không nghĩ tới lại bị ngươi phát hiện.
Trong tiếng cười mang theo ôn hòa lẫn âm lãnh nhưng sắc mặt Phó Tử Kỳ tái nhợt, chờ thấy rõ tu sĩ bước rai khỏi bóng tối, mặt hắn không còn chút máu, môi mím thật chặc không làm mình hoảng sợ, cười khổ nói:
- Thì ra là Yêu Vũ Đệ Tam đại nhân đích thân đến, ván này thua không oan.
Nghe bốn chữ “Yêu Vũ Đệ Tam, “Yến Tử Nhân tộc chung quanh biến sắc, bọn họ trải qua huấn luyện tâm tính nhưng lại hoảng sợ, đủ biết uy lực của bốn chữ này.
Áo choàng màu trắng, không biết giặt rửa bao nhiêu lần mới sạch như vậy, đó là nam tử trung niên, khóe miệng tươi cười ấm áp, nếu không phải trong đôi mắt mang theo tà dị, người này càng giống nho sinh đọc vạn quyển sách, trên người mang theo hương vị chất phác. chính nam tử này lại làm Phó Tử Kỳ cảm thấy đắng chát không dám phản kháng, càng làm Yến Tử không sợ chết có vẻ mặt tuyệt vọng như vậy.
Bởi vì hắn tên là Yêu Vũ Đệ Tam, không cần quá nhiều lý do.
- Giao đồ vật ra đây, bổn tọa sẽ cho các ngươi ra đi an ổn, không cần thừa nhận nỗi khổ da thịt, nếu không các ngươi cũng biết rõ thủ đoạn của ta, cần gì phải phản kháng vô nghĩa chọc ta và các ngươi phiền toái.
Yêu Vũ Đệ Tam lên tiếng, bộ dạng phong đạm vân khinh.
Phó Tử Kỳ liếm liếm khóe miệng, trong mắt giãy dụa và cười khổ:
- Mặc kệ từ phương diện nào, ta đều là vãn bối của đại nhân, hôm nay ngã trong tay ngài không mất mặt, nhưng những năm qua vô số sự thật đã chứng minh ngài không nói thật, cho nên ta quyết định không giao đồ vật, bởi như anh dũng phản kháng liều chết còn hơn tự tìm đường chết, như vậy cũng bồi thường tổn thất cho đám huynh đệ dưới tay.
Tuy hắn cười khổ nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
“Yến Tử chung quanh nghe xong ánh mắt ảm đạm nhưng tinh thần không sa sút, ngược lại bộc phát khí tức hung hãn, cho dù thế nào cũng chỉ chết mà thôi, không bằng oanh oanh liệt liệt chơi một hòi đổi lấy trợ cấp cho gia tộc.
Trong mắt Yêu Vũ Đệ Tam có vài phần tán thưởng.
- Có thể trong tình huống này tăng thêm sĩ khí, Yến Tử Giới Chủ thứ bảy quả thật danh bất hư truyền, không hổ là nhân vật được Yến vương coi trọng, đáng tiếc gãy trong tay ta.
Bình luận