Đạo (Dịch) – Chương 1622

Những thứ này vốn là do Yêu Long Nặc Tra xé rách ra khỏi người lão thi, mỗi sợi đều do rất nhiều vong hồn dung hợp lại tạo thành, có thể cắn nuốt một chút đủ sánh ngang hấp thu hàng vạn vong hồn. Theo quá trình thôn phệ của hồn thú Kì Lân, sức mạnh của lão thi vốn đã rơi vào thế yếu lập tức mạnh lên, trong con ngươi trắng toát xuất hiện nét mừng rỡ và thần trọng.

Hồn thú Kì Lân vốn có trí tuệ không thấp, lúc trước Lão Thi cưỡng ép triệu hoán vong hồn huyết ảnh, nếu không phải do chủ nhân trấn áp thì nó đã sớm cắn nuốt vong hồn huyết ảnh kia, nên ngoài mặt nó vẫn bảo trì cảnh giác, nội tâm thì buồn bực cắn nuốt những sợi huyết sắc kia. Kèm theo quá trình cắn nuốt, lân giáp màu xám trắng của hồn thú Kì Lân dần dần nhiễm màu huyết sắc quỷ dị, điều này khiến cho nó có khí tức cuồng bạo hơn, điều khiến cho Tiêu Thần càng thêm hài lòng chính là khí tức của nó không ngừng tăng cường. Mặc dù hắn có nhiều thủ hạ nhưng muốn mạnh hơn cũng cần thời gian trưởng thành, vì vậy đối với nguy cơ sống chết bây giờ, hắn chỉ có thể lợi dụng được lực lượng trong tay mình thôi. Dù đường cong biến thành liệt thiên phong mang có uy lực cực lớn, liệu nó có thể giúp hắn biến nguy thành an hay không thì Tiêu Thần cũng không chắc chắn, có lẽ hồn thú Kì Lân sẽ trở thành trợ lực lớn nhất cho hắn trong thời khắc mấu chốt. Mặc dù Tiêu Thần không hi vọng tình huống như vậy xảy ra nhưng hắn cũng phải âm thầm chuẩn bị.

Đi đến bước đường cùng, có thể sống sót hay không phụ thuộc vào chuẩn bị lúc trước.

Khi Yêu Long Nặc Tra quấn lấy huyết ảnh, sau đó xoắn giết huyết ảnh tạo thành nhiều sợi huyết sắc, lúc này đã có kết quả rõ ràng! Lão thi tính toán rất tốt, mượn hàng vạn sợi huyết sắc ngăn cản Yêu Long, chỉ cần hắn đánh chết Tử Nguyên chi chủ là có thể hóa giải nguy cơ. Tử Nguyên lại bộc lộ sức mạnh ngoài sự tưởng tượng của hắn, cảm ứng được thần thông huyết ảnh bị giam cầm, iền hiểu tình thế đã biến hóa, lão thi lúc này gào thét không cam lòng!

Vì bốn đạo bổn nguyên cho nên hắn tính kế dụ Tiêu Thần vào nơi này, hiện tại làm mai mối cho kẻ khác cho nên hắn không cam tâm! Nhưng dù tức giận thế nào đi nữa, việc đến nước này chỉ có thể thừa dịp Yêu Long Nặc Tra chưa kịp ra tay mà trốn đi, nếu để cho hắn và Tử Nguyên liên thủ với nhau, lão thi bị phong ấn tới hiện tại lực lượng mười không còn một thì làm sao đánh lại, tâậm chí có thể chết ở nơi này.

- Thi Nguyên, hủ thiên chi lực!

Thân thể lão thi vốn đầy đặn đã khô héo đi rất nhiề, mặc dù chưa khôi phục lại hình dáng thây khô nhưng cũng chỉ còn lại bộ da bọc xương, trong mắt xuất hiện huyết quang, trong cơ thể sinh ra âm thanh đáng sợ.

Hắn há mồm về phía trước và phun ra một ngụm máu đen hôi thối, dáng vẻ của lão thi càng tổn thương, thậm chí khí tức còn suy yếu giống như kẻ hấp hối.

Tử Nguyên chi chủ biến sắc, không dây dưa với lão thi nữa, cơ thể lui nhanh về phía sau, hiển nhiên biết được thần thông này rất lợi hại. Mặc dù tốc độ của hắn nhanh nhưng tốc độ của máu đen còn nhanh hơn, trong đó có một giọt trực tiếp bắn nhanh về phía trước, xuyên thấu hư không bắn vào người Tử Nguyên chi chủ.

Máu đen vừa tiếp xúc lập tức tan vào bên trong cơ thể, nhiều sợi tơ màu đen nhanh chóng sinh ra trong huyết nhục Tử Nguyên chi chủ, sau đó dùng tốc độ điên cuồng sinh trưởng khắp toàn thân giống như chất độc đáng sợ, nhưng mà tốc độ lan tràn vô cùng kinh người! Cảm ứng được máu đen trong cơ thể, Tử Nguyên chi chủ sợ hãi, hắn rống to sau đó vận dụng pháp lực hóa thành pháp trận phong ấn toàn bộ máu đen, nhưng dù như vậy Tử Nguyên cũng không thể ngăn cản nó sinh trưởng, sắc mặt lão biến thành âm trầm.

Cũng cùng lúc đó đoàn máu đen nổ tung trong hư không, giống như tiếng axit rơi vào tấm sắt tạo ra tiếng động xèo xèo ghê người, không trung bị những giọt máu đen ăn mòn tạo ra vòng tròn màu đen bất quy tắc, giống như có vô số tử khí tạo thành bãi tha ma ngàn năm, không biết nó thông đến nơi nào. Lão thi quyết định bỏ chạy, hắn không làm chuyện do dự thêm chút nào, hôm nay hắn đã vận dụng nguyên khí cho nên tổn thương cực nặng, nếu không nhanh chóng tìm nơi bế quan, sợ rằng sẽ lâm vào hôn mê sâu, không biết bao nhiêu năm mới có thể tỉnh lại.

Trong mắt hắn bắn ra huyết quang đáng sợ.

- Yêu Long, hôm nay ngươi đã tổn thương bổn nguyên của ta, sẽ có ngày lão phu sẽ đòi lại.

Nói xong lão thi liền bước vào lỗ đen và biến mất thật nhanh.

Yêu Long Nặc Tra giết chết huyết ảnh, hắn đằng đằng sát khí lao tới nhưng lão thi đã chạy đi, nghe được câu nói kia, ánh mắt âm trầm, hàn khí bao phủ toàn thân

- Vì sao không ngăn lão thi lại, chỉ cần ngăn cản một chút thời gian chờ bổn tọa đến, lúc đó ta và ngươi có thể đánh chết hắn.

Yêu Long lên tiéng, ánh mắt không vui nhìn về phía Tử Nguyên chi chủ.

Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ cực kì khó coi.

- Long đạo hữu nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ ngươi không thấy uy lực của đống máu đen kia, đổi lại đạo hữu có dám ngăn cản hay không? Nếu ngươi làm được chuyện đó thì giáo huấn ta cũng chưa muộn.

Lão thi chạy trốn, trong lòng hắn còn nặng nề hơn Yêu Long kia rất nhiều, lời nói càng lạnh lẽo hơn trước.

- Lão thi mượn lực lượng bổn nguyên chạy trốn, nguyên khí đã bị thương tổn nặng nề, tuyệt đối sẽ không trở lại gây phiền toái cho đạo hữu, vậy nên hợp tác giữa hai ta liền hủy bỏ, bổn tọa còn có việc quan trọng cần làm, cáo từ.

Dù Tử Nguyên chi chủ dùng hết sức để áp chế thương thế nhưng nếu càng kéo dài thì càng khó mà chữa khỏi, hắn tạo ra phân thân không dễ dàng, bản thể của lão còn chưa thoát khốn, phân thân này không thể xuất hiện sai lầm, hắn không thể không chú ý cẩn thận. Vừa nói xong liền vung tay áo lấy một giọt nước màu tím giống như thủy tinh trong nhẫn trữ vật ra, hơi dùng sức, giọt nước liền vỡ vụn, khí tức mạnh mẽ xuất hiện hóa thành một cánh cửa trong không trung. Tử Nguyên chi chủ không chút do dự bước vào trong cánh cửa, hắn muốn rời khỏi nơi đây.

Đột nhiên hắn biến sắc, gương mặt vặn vẹo hung tàn.

- Yêu Long! Ngươi dám!

Vào lúc này một cái đuôi rồng quét tới.

Tử Nguyên chi chủ vốn chỉ là một phân thân, lực lượng mạnh mẽ là mượn từ bản thể, vốn dĩ không phải là lực lượng phân thân, hắn còn phải trấn áp máu đen trong cơ thể lan tràn cho nên không có lực ngăn cản cái đuôi quét tới.

Oanh!

Đuôi rồng vỗ mạnh, Tử Nguyên chi chủ tan vỡ thành huyết nhục mơ hồ.

Sao hắn dám ra tay với ta? Đây là suy nghĩ cuối cùng của Tử Nguyên chi chủ trước khi chết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...