Đạo (Dịch) – Chương 1620

Vào lúc này trong đầu hắn xuất hiện kế hoạch điên cuồng, bỗng nhiên trong mắt hắn bộc phát thần thái sợ hãi, hắn ngẩng đầu lên, cũng không bỏ trốn, ngược lại dừng bước xoay người lại. Trong lòng của hắn biết rõ lão thi đã giết tới, dùng lực lượng của hắn không có khả năng đào thoát, nếu như vậy cứ buông tay đánh cược một lần, có lẽ còn có thể có vài phần sinh cơ.

Tử Nguyên chi chủ cảm khí tức tiếp cận thật nhanh, đôi mắt híp lại, tử quang bắn ra bốn phía..

- Ah, lại không trốn, như vậy cũng tốt, cũng tránh bổn tọa hao phí quá nhiều thời gian với ngươi, ngoan ngoãn để cho ta ăn tránh lãng phí thời gian.

Lão thi biến thành nam tử trung niên sau đó cười nói vui vẻ.

Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ biến thành âm trầm, lạnh lùng nói:

- Đạo hữu cần gì phải đuổi tận giết tuyệt, nếu hôm nay nguyện ý buông tay, bổn tọa lập tức rời đi và không bao giờ tiết lộ việc nơi này, nếu không toàn lực đánh cược một lần, đạo hữu chưa hắn có thể lưu ta lại.

Ánh mắt lão thi lóe sáng, sau đó đôi mắt hắn biến thành tàn khốc, sở dĩ hắn không trực tiếp hạ sát thủ như với tu sĩ khác là vì hắn cảm ứng được khí tức làm hắn kiêng kị trên người Tử Nguyên chi chủ, hơn nữa mấu chốt nhất chính là hắn biết rõ khí tức này, dường như đã gặp qua cách đây thật lâu.

Cho dù như vậy hắn cũng không bỏ qua Tử Nguyên chi chủ. Nếu như người này có lực chống lại hắn thì làm sao bỏ qua hấp dẫn của bốn đạo bổn nguyên mà toàn lực bỏ chạy, hiển nhiên hắn đang phô trương thanh thế hoặc khổ tâm.

Nếu như thế phải đánh giết hắn, nuốt huyết nhục nguyên thần và dò xét trí nhớ, có lẽ có thể tìm được nguyên nhân hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc kia.

Nghĩ tới đây sát cơ trong mắt lão thi bùng phát.

Tử Nguyên chi chủ vẫn cẩn thận quan sát lão thi biến hóa, vào lúc này ánh mắt hắn lóe sáng, ngay sau đó hắn quát lớn:

- Bản thể cho ta mượn Tử Nguyên chi lực!

Vào lúc hắn gào thét, trong hư không xuất hiện lực lượng khủng bố hàng lâm dung nhập vào trong cơ thể Tử Nguyên chi chủ, sau khi lực lượng này gia nhập thân thể, dường như trên người Tử Nguyên chi chủ có ý chí khác chủ đạo, cùng lúc đó khí tức này nhanh chóng gia tăng đạt tới cấp độ nửa bước Thái Cổ, vô số tâần quang màu tím bộc phát trong người hắn, trên người Tử Nguyên chi chủ sinh ra khí tức tôn quý.

Sắc mặt lão thi cực kỳ âm trầm, trong mắt sinh ra sát cơ, bởi vì kẻ này là... Địch nhân.

Tuy hắn không cách nào nhớ được thân phận của người này nhưng trong vô thưc hắn sinh ra thù hận, dường như hai người là kẻ thù từ vô số năm trước, hiện tại hắn đã quên đối phương là ai mà thôi.

- Yêu Long, nếu lần này ngươi không ra tay lão phu sẽ thả tên tu sĩ này bỏ chạy, đến lúc đó hai người chúng ta dù ai đạt được bốn đạo bổn nguyên thì ngày sau cũng không sống yên ổn.

Đối mặt Tử Nguyên chi chủ cường đại, tuy lão thi chưa từng sợ hãi nhưng không ngu xuẩn chống cự một mình.

Yêu Long Nặc Tra cau mày, hắn không do dự bước tới một bước, thân ảnh hóa thành hào quang tới gần lão thi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tử Nguyên chi chủ. Hôm nay hai người liên thủ nhưng vẫn âm thầm phòng bị lẫn nhau, để tránh sơ sót bị kẻ thù đánh lén.

Tử Nguyên chi chủ cau mày, hắn nhìn lão thi và nói:

- Hắc hắc, lại là ngươi, không nghĩ tới trận chiến năm đó lão phu rơi vào kết cục thê thảm, không ngờ ngươi còn thảm hơn ta một ít.

Người này lên tiếng với giọng điệu trầm thấp giống như lão giả râu tóc bạc phơ, trong giọng nói mang theo hương vị mục nát khó che gâấu.

Đôi mắt lão thi co rút, hắn hỏi:

- Quả nhiên ngươi nhận ra lão phu, nói cho ta biết ta là ai, ngươi là ai?

- Ha ha ha ha, vì sao lão phu nói cho ngươi biết, nếu năm đó không phải ngươi không giữ lời sai tu sĩ hạ giới thì làm sao dẫn phát tranh đấu ngày đó, ta và ngươi cũng không rơi vào kết cục hôm nay.

Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ dữ tợn, trong mắt bắn ra hàn ý như thủy triều.

- Lão phu biết rất nhiều chuyện nhưng ta không nói cho ngươi biết, cả đời này ngươi sẽ không biết mình là ai.

- Nếu ngươi không nói thì lão phu không hỏi, chờ ta thôn phệ ngươi tự nhiên sẽ biết rõ một ít chuyện về mình.

Lão thi lên tiếng, lời nói bình tĩnh nhưng mang theo hàn khí rất mạnh.

Tử Nguyên chi chủ nghe xong cười quỷ dị.

- Thật không? Ngươi vẫn tự tin như năm đó, ngươi đúng là có tự tin như vậy mới có kết cục hôm nay. Hiện tại ngươi vững tin là mình sẽ chiến thắng hay không?

Nói xong lão quái nhìn sang Yêu Long Nặc Tra:

- Long tộc đạo hữu, lão phu nguyện ý phát thượng cổ hồn khế cùng ngươi liên thủ chém giết lão thi này, sau đó cơ duyên của tên Nhân tộc Tiêu Thần kia sẽ do ngươi sở hữu, bổn tọa tuyệt đối không nhúng chàm.

- Là lựa chọn liên thủ với lão thi vây công lão phu, sau đó hai người các ngươi lại chém giết quyết định ai là kẻ sở hữu bảo vật hay là đạo hữu liên thủ với ta, sau khi đánh chết lão thi sẽ thu bảo vật cho mình dùng, lựa chọn như thế nào chắc hẳn không cần lão phu nói chứ?

Lão thi nghe xong biến sắc, hắn lập tức lui về phía sau vài bước, trong mắt mang theo sợ hãi nhìn Yêu Long Nặc Tra, hắn vô cùng cảnh giác.

Nội tâm Nặc Tra rung động, ánh mắt của hắn nhìn lão thi và Tử Nguyên chi chủ, trầm giọng nói:

- Đạo hữu nói thật?

Hắn phát giác hay người này có che giáu đại bí mật nhưng hắn không quan tâm những chuyện này, hắn muốn bốn đạo bổn nguyên trên người Tiêu Thần.

Tử Nguyên chi chủ cười lạnh sau đó kết hồn khế, trên thiên linh xuất hiện phù văn bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Hồn khế chính là khế ước thịnh hành ở Linh giới thời thượng cổ, hiệu lực không kém huyết khế bao nhiêu nhưng lại tác dụng trên hồn phách, một khi thề, mặc kệ phân thân bản thể, chỉ khi vi phạm thì hồn phách chôn vùi, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

- Hiện tại đạo hữu có tin chưa? Nếu có thể, cũng thỉnh đạo hữu lập hồn khế sau đó sẽ không khó xử tại hạ?

Nặc Tra gật đầu, sau khi hắn lập hồn khế thì song phương liên thủ, từ đó cách cục lực lượng sinh ra biến hóa, từ lão thi, Yêu Long liên thủ biến thành Yêu Long liên thủ với Tử Nguyên chi chủ chém giết lão thi.

Vị trí của ba người biến hóa, khí tức của Yêu Long cùng Tử Nguyên chi chủ tương liên, bởi vì có hồn khế cho nên song phương có khả năng hợp tác, hơn nữa bộc phát uy năng còn mạnh hơn trước rất nhiều.

- Nhiều năm trước ngươi bị ta tính toán, hôm nay ngươi vẫn bị ta tính toán, ta muốn xem ngươi làm sao thoát khỏi hai người chúng ta liên thủ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...