Tiến hành giết chóc như vậy, Tiêu Thần gặp được số lão thi càng nhiều, kỳ thật thực lực cũng càng cường đại, mặc dù hắn cũng phải phí một phen trắc trở mới có thể gạt bỏ. Tuy thực lực lão thi tăng cường nhưng bảo vật cũng cao cấp hơn.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh nhưng đầy dị sắc, dựa theo phát triển như vậy, chỉ cần hắn có thể tiếp tục chém giết thây khô hội tụ vong hồn là có thể không ngừng khuếch trương phạm vi cảm giác của mình, cướp đoạt cơ duyên bảo vật càng lớn! Có lẽ Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa cũng nằm trong số đó, chỉ cần hắn đủ nhanh sẽ tìm được vật ấy. Kết quả như vậy là tốt nhất, chỉ khi nào xuất hiện sai lầm... Nội tâm Tiêu Thần sinh ra sát cơ, đến lúc đó liền đừng trách hắn giết Ô Nguyên Cảnh long trời lở đất, Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa là thứ hắn phải có được.
Dần dần áp chế suy nghĩ trong nội tâm, ánh mắt của hắn sinh ra hàn quang đáng sợ. Cảm ứng mặt đất phía dưới, Tiêu Thần cảm nhận có khí tức rất mạnh, chắc hẳn có một số lượng lão thi rất lớn đang tụ tập ở dưới!
Vong hồn phô thiên cái địa bay tới, không cần Tiêu Thần ra tay, sinh cơ của đỉnh phong tộc quần có hấp dẫn trí mạng với chúng, vô số thây khô phá đất xông lên, bên ngoài cơ thể chúng có tử khí nồng đậm hóa thành mây đen và sát khí đáng sợ.
Rống!
Rống!
Vô số tiếng gào thét trầm thấp vang lên, Tiêu Thần mặt không đổi sắchắn chém giết thây khô quá nhiều lần, hiện tại có số lượng nhiều tới mức làm người ta sợ hãi mà thôi.
- Tê Thiên!
Tiêu Thần mặt không biểu tình, ánh mắt của hắn bình tĩnh, trong mắt có hàn quang đáng sợ, một tay đánh thẳng về phía trước.
Khổ tu chín ngàn năm trong Tả Mi đạo tràng cũng gia tăng tu vi không ít, Tiêu Thần không có phong bế tâm thần, hắn không ngừng lục lọi cảm ngộ thần thông của bản thân, hôm nay cũng đã dung hợp Thôn Thiên Nhất Chỉ, Chích Thủ Già Thiên và Tê Thiên làm một, cho nên vừa ra tay là một kích có uy năng của ba loại thần thông.
Linh lực hội tụ trong hư không và hóa thành bàn tay máu màu đen, nó lập tức xé tan đám thây khô! Dưới lực đạo mênh mông còn tiêu diệt không ít thây khô ở chung quanh!
Từng thi thể khô héo vỡ vụn, những vong hồn bị phong trấn hàng tỉ năm không siêu thoát bắt đầu hội tụ lại, vong hồn không ngừng tiến vào dưới chân Tiêu Thần, mây đen vong hồn dưới chân Tiêu Thần tăng lên với tốc độ cực nhanh, vô số vong hồn gào khóc thê lương rất chói tai.
Thần thông Tê Thiên diệt vô số thây khô nhưng số lượng lại cực nhỏ khi so với thây khô chung quanh, càng có vô số thây khô điên cuồng vây công lao tới.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, lúc này vô số thây khô ra tay điên cuồng, hắn cũng không thấy kinh, một tay xé và thi triển thần thông chém giết vô số lão thi. Thừa dịp hắn ra tay và vô số lão thi cuốn tới, sóng triều mênh mông. Vào lúc này canh tượng kinh người xuất hiện, chỉ thấy mây đen vong hồn dưới chân Tiêu há miệng cắn xé đám thây khô, cắn xé không có tổn thương thi thể khô quắt của chúng, mà là cắn xé vong hồn bị nhốt bên trong. Vong hồn bị hao tổn hoặc là bị thôn phệ, thân thể thây khô tan vỡ, hoặc là bị vong hồn của Tiêu Thần gây tổn thương to lớn, song phương chém giết điên cuồng.
Tiêu Thần đứng ở trên đám mây và có vong hồn bảo vệ, không có bất kỳ thây khô nào tới gần hắn, sau khi sử dụng thần thông Tê Thiên thì hắn không làm gì nữa, hắn cân nhắc tình hình chung quanh và không ra tay.
Ô Nguyên Cảnh rất tịch mịch, không chỉ đoạn tuyệt sinh cơ, thậm chí còn đoạn tuyệt thiên địa linh lực, mỗi khi hao tổn đều lấy từ pháp lực trong người TIêu Thần, cũng may có thể không ngừng thông qua Tả Mi đạo tràng hấp thu linh thạch linh lực bổ sung, thế cục trước mắt cẩn thận là không sai, Tiêu Thần đi đến hôm nay không dễ, hắn không muốn vì chút sai lầm mà trả giá thật nhiều.
Nương theo thời gian trôi qua, trong giết chóc liên tục như thế, vong hồn dưới chân Tiêu Thần tổn thương rất nặng, bởi vì có thần thông của Tiêu Thần chém giết tương trợ cho nên số lượng vong hồn không ngừng gia tăng, chỉ có điều biên độ gia tăng chậm chạp mà thôi.
Qua nửa canh giờ đám thây khô bị vong hồn dưới tay Tiêu Thần chém giết, vong hồn dưới chân hắn không ngừng gào thét, sát khí đằng đằng, chúng như dòng nước lũ không ngừng càn quét khắp bốn phương.
Dựa theo ngày thường Tiêu Thần sẽ ra tay thu thập bảo vật của thây khô nơi này, ánh mắt của hắn lóe sáng và xoay người nhìn sang phương xa, trong cảm ứng nguyên thần của hắn có một đạo khí tức cực kỳ cường đại xuất hiện gần đây, nó cực kỳ tương tự thây khô nhưng cả hai không giống nhau, bởi vì nó dùng tốc độ kinh hồn tới gần nơi này, dường như cũng phát hiện Tiêu Thần tồn tại.
Qua mười giây sau vong hồn biến thành mây đen đang tới gần, ánh mắt Tiêu Thần tỏa sáng, hắn cũng đạt được chứng minh suy nghĩ của mình là đúng, tu sĩ cũng biết bí mật chém giết thây khô ngưng tụ vong hồn.
- Ha ha ha ha! Bổn tọa chờ đợi đạo hữu ra tay đã lâu, hiện tại chém giết thây khô nơi này, pháp lực của đạo hữu chắc chắn tiêu hao nghiêm trọng, không biết ngươi còn có lực đấu với bổn tọa hay không, mau giao tất cả vong hồn trong tay của ngươi cho bổn tọa.
Trong đám mây đen vong hồn có tiếng cười nói cuồng ngạo vang lên, số lượng của đối phương nhiều hơn hắn gấp đôi, vô số vong hồn gào thét thảm thiết nhưng hình thể mơ hồ hóa thành một con dị thú lớn mấy vạn trượng, dường như nó bêến thành tọa kỵ của tên tu sĩ cười to cuồng ngạo kia.
Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng nhìn tên tu sĩ kia, ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó nhưng trong đôi mắt bình tĩnh không mang chút bất an.
Chờ thấy rõ thân ảnh Tiêu Thần thì tên tu sĩ đang càn rỡ biến sắc, đồng tử của hắn mang theo kiêng kị, hắn lập tức áp chế khí diễm hung hăng xuống.
- Tu sĩ Nhân tộc, thì ra là ngươi, là ngươi thì thế nào, mấy hôm nay bổn tọa thừa dịp ngươi suy yếu, lại có hồn thú tương trợ thì làm sao sợ ngươi.
- Chết đi cho ta!
- Tên đại năng dị tộc gào thét và tiến lên, hồn thú mơ hồ thành hình gào thét đáng sợ, nó há miệng cắn nuốt TIêu Thần.
Nó vừa cắn nuốt thiên địa biến sắc, phong vân đảo ngược, vong hồn dưới chân Tiêu Thần gào thét thê lương, chúng vốn ngưng tụ thành một đoàn lại có xu thế tan rã giống như bị hồn thú thôn phệ.
- Nuốt đi! Nuốt đi! Thôn phệ vong hồn của tên tu sĩ Nhân tộc này là có thể giúp hồn thú dưới chân của ta ngưng tụ thành hình, đến lúc đó uy năng phóng đại, bổn tọa sẽ có lực bảo vệ mình trong Ô Nguyên Cảnh, nếu là cơ duyên thì ta có thể thành người thắng lớn nhất, đạt được cơ duyên to lớn trong Ô Nguyên Cảnh.
Bình luận