Đạo (Dịch) – Chương 1596

- Chút nữa chúng ta ra tay với số hàng hóa cuối cùng, chúng ta sớm dẹp đường quay về, hiện tại Đông Mãn tộc không an toàn, các đại nhân vật thần tiên đấu pháp, chúng ta có ở trong thành cũng tai bay vạ gió.

- Ai, lần này lỗ lớn.

Lý lão đầu và mọi người thở dài phiền muộn.

Lý San nhu thuận đi theo sau lưng hắn, cũng không còn hoạt bát tinh quái như ngày thường, nàng cũng nhìn ra hào khí ngưng trọng hiện tại.

Thương đoàn hơn hai mươi tu sĩ có một tu sĩ trung niên ngồi một mình, hắn đang nhắm mắt điều tức, không người ào dám can đảm tới gần bên cạnh hắn nửa bước, trong miệng tuy phàn nàn nhưng ánh mắt mang theo kính sợ.

Cường giả Thiên Nhân tam cảnh, loại tu vi này không phải đám người Lý lão đầu bọn họ có thể chạm tới.

- Tới kinh thành!

- Đáng chết, cả lãnh địa Đông Mãn tộc lâm vào hỗn loạn, hi vọng tại đây có thể tốt hơn một chút, chúng ta cũng nên bán một ít bảo vật thu hồi vốn.

- Dù sao kinh thành cũng là hạch tâm của Đông Mãn tộc, chắc hẳn đám tu sĩ dị tộc không dám quá mức ở nơi này.

Nhìn thành quách xa xa, tuy không có nửa điểm khí thế hào hùng của Tổ thành nhưng chiếm diện tích thật lớn, từ xa nhìn nó giống như con man thú tiềm phục trong bóng tối, cũng rất có lực uy hiếp.

- Đều giữ vững tinh thần, mau chóng cầm đồ vật trong tay đổi lấy linh thạch sau đó chúng ta lập tức rời đi.

Lý Mặc trầm giọng lên tiếng:

- Hôm nay thời cuộc Đông Mãn tộc khẩn trương, tuyệt không phải nơi ở lâu, cho nên sửa kế hoạch bảy ngày còn ba ngày, ba ngày sau sẽ tập kết ở cửa nam thành quay về tộc quần, kính xin chư vị đạo hữu nên tới đúng giờ, nếu không dựa theo quy củ chúng ta xuất phát sẽ không lưu lại chờ đợi.

Tu sĩ thương đoàn đều gật đầu, hiển nhiên cũng đã phát giác hào khí khẩn trương, cũng không bất mãn với việc này.

- Đa tạ đại nhân trông nom trên đường, đây là linh thạch chúng ta kiếm đủ, xin nhận lấy.

Lý Mặc kính cẩn thi lễ, bảo trì đầy đủ kính sợ.

Tu sĩ Nhân tộc Thiên Nhân tam cảnh vươn tay tiếp nhận, thần thức quét qua, xác định số lượng linh thạch không sai, trên mặt mang theo vui vẻ, hắn gật đầu rời đi.

Đám người Lý Mặc, Lý lão đầu chờ người này đi xa, sắc mặt lúc này mới liên tục đau thịt, so sánh với tính mạng, tiền tài vật ngoài thân không là cái gì cả.

- Nhanh chóng bán vật phẩm trong tay sau đó rời đi.

Lý Mặc khoát khoát tay, một đám tu sĩ thương đoàn chắp tay chào nhau, vẻ mặt nghiêm túc muốn rời đi, đột nhiên không gian chung quanh chấn động, lập tức có một tu sĩ trực tiếp xé rách không gian xuất hiện trên phố dài, uy áp mênh mông bạo phát.

Thiên Nhân tứ cảnh!

Khí tức cường đại bao phủ cả con phố, ánh mắt cường giả dị tộc này như điện đảo qua chung quanh, ánh mắt nhìn lên người Lý Mặc, Lý lão đầu và đám tu sĩ thương đoàn.

- Tu sĩ Nhân tộc!

Tên cường giả dị tộc cười lạnh, ý của chủ nhân phi thường rõ ràng, trong Nhân tộc có kẻ tu hành Chiến Tự Quyết, tuy không biết hắn dùng phương pháp gì giấu diếm chủ nhân dò xét, nghĩ tới tìm hắn cực kỳ khó khăn cho bọn họ cũng không cho rằng mình có thể tìm được, nếu là tu sĩ Nhân tộc, như vậy cứ bắt Nhân tộc trong nội thành, có lẽ trong đó có người hắn quen biết, không sợ không bức hắn hiện thân.

Mặc dù là người không quan hệ với hắn, chắc hẳn người này cũng không cách nào trơ mắt nhìn vô số Nhân tộc chết trước mặt hắn.

Hắc Phong bọn họ đi theo chủ nhân đã lâu, đương nhiên hiểu rõ phong cách làm việc của chủ nhânHắn vung tay bắt lấy đám Lý Mặc và thương đoàn, hư không xuất hiện lực lượng đáng sợ bao phủ làm bọn họ sợ hãi, thân thể bị trấn áp triệt để, dưới tác dụng của lực lượng này và bay thẳng lên trời.

- Hôm nay bổn tọa ra tay chỉ nhắm vào tu sĩ Nhân tộc, kính xin các đạo hữu không liên quan lánh mặt để tránh hiểu lầm.

Hắc Phong lên tiếng, hắn vừa lên tiếng đã làm vô số cường giả dị tộc thở ra một hơi, lúc này cả đám biến thành hả hê, nếu có kẻ ra tay với tu sĩ Nhân tộc thì không quan hệ với bọn họ, tự nhiên thoải mái bàng quang xem trò vui.

Một đám tu sĩ dị tộc tránh ra, Hắc Phong cười lạnh, thần thức Thiên Nhân tứ cảnh bộc phát bao phủ cả phố dài, trong thần thức cường đại của hắn, tất cả tu sĩ Nhân tộc không thể che dấu.

- Đi được sao? Lại đây cho bổn tọa!

Sau khi quát lớn Hắc Phong lập tức ra tay, hắn nắm chặc và bắt lấy mấy trăm tu sĩ Nhân tộc, sau khi trấn áp liền mang theo bay lên không trung.

Cùng lúc đó trong Đông Mãn tộc có vài chục tên tu sĩ của tên tu sĩ áo tím phân tán ra các nơi, trong thời gian ngắn đã lật úp cả kinh thành, vô số tu sĩ Nhân tộc bị bắt và giam cầm trên không trung, trong khoảng thời gian ngắn đã bắt mấy vạn người, lúc này tu sĩ Nhân tộc sợ hãi và gào thét không thôi.

Vào lúc này có tiếng hừ lạnh vang lên.

- Không biết là tu sĩ phương dám trấn áp tu sĩ Nhân tộc chúng ta, hành động vô lễ như vậy khác gì gây hấn uy nghiêm Nhân tộc?

Giọng điệu lành lạnh truyền khắp không gian, khí tức khủng bố xuất hiện sau đó truyền khắp nơi với tốc độ cực nhanh, uy áp mạnh tới mức kinh thiên động địa.

Dưới khí tức uy áp đáng sợ này, trong hư không xuất hiện linh quang sáng ngời, một lão giả Nhân tộc hiện thân, sắc mặt vô cùng âm trầm, trong mắt có hàn quang bộc phát, lão giả hiện thân là đỉnh phong tộc quần!

Người này vừa hiện thân liền vung tay lên, hắn muốn giải cứu những tu sĩ Nhân tộc bị giam cầm. Đột nhiên lão giả biến sắc, hắn thu hồi chưởng lực và đánh vào hư không phía sau!

Trong nháy mắt hư không sau lưng hắn có một bàn tay vươn ra va chạm với hắn.

Oanh!

Tiếng nổ mạnh kinh thiên vang lên, khí tức pháp lực chấn động bộc phát và truyền khắp bốn phương tám hướng, không gian chung quanh lắc lư, trong đó hào quang đen kịt xuất hiện, không gian loạn lưu màu bạc như những con rắn chạy loạn các nơi, chúng tỏa ra lực lượng thôn phệ đáng sợ.

Lão giả Nhân tộc rên rỉ, thân ảnh của hắn lui về phía sau, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tên tu sĩ âm thầm giao thủ với lão giả cũng xuát hiện, hắn là một trong hai lão giả đỉnh phong tộc quần dưới trướng tu sĩ áo tím, hắn cũng lui về phía sau, song phương giao thủ có xu thế ngang nhau.

- Đạo hữu là người phương nào, vì sao lại bất lợi với Nhân tộc chúng ta?

Lão giả Nhân tộc lên tiếng, sắc mặt ngưng trọng mang theo kiêng kị.

Cường giả dị tộc nghe vậy liền cười lạnh nhìn sang, nói:

- Nếu đạo hữu đã tới cũng đừng rời đi, đợi bổn tọa bắt ngươi lại sẽ biết là chuyện gì.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...