Trong khi nói chuyện hắn nhảy lên biển, sau đó sóng lớn sinh ra, một con cự long thân dài bảy vạn trượng, dưới bụng có bảy trảo sau đó vẫy đuôi tiến vào trong nước.
Toàn thân Ba Nô Y trần trụi hừ nhẹ một tiếng, nàng cũng hóa thành mẫu long sáu trảo tiến vào một hướng khác rời đi.
Thì ra hai người hoan hảo trên đá ngầm chính là Long tộc, tục truyền tộc này tính dâm, hôm nay quả đúng là như vậy.
Không nói tới Ba Nô Y tìm Hải Tắc Đông sẽ như thế nào, Nặc Tra chui vào trong nước biển, hắn lập tức đi vào long cung của mình, phân phó một đám lính tôm tướng cua thủ hộ sau đó mở cấm chế long cung, lúc này Yêu Long mới hóa thành hình người, hắn vội vàng đi vào mật thất. Nặc Tra vỗ một chưởng vào hư không, không gian sụp đổ và một ngọc giản xuất hiện.
- Ah? Lão quái có việc tìm ta, chẳng lẽ có chuyện hợp tác sao?
Vài vạn năm trước Nặc Tra từng liên thủ với đại nhân vật của Nhân tộc giúp hắn gạt bỏ đối thủ lớn, cả hai bởi vậy mới có một ít liên hệ, lại bởi vì âm thầm tránh hiềm nghi, sau chuyện đó không liên lạc với nhau. Yêu Long vươn tay cầm ngọc giản và dùng thần thức dò xét bên trong.
Qua vài giây sau Nặc Tra mở mắt, sắc mặt đỏ bừng, thân thể run rẩy không thôi, từ đó biết hắn kích động tới cỡ nào.
- Lôi chi bản nguyên! Lại là lôi chi bản nguyên! Người này đã truyền tin ta, chắc hẳn không lừa gạt ta rồi, khả năng lớn nhất hắn có thù oán với Tiêu Thần, lại không thể tự mình ra tay cho nên báo cho ta biết, mượn tay bổn vương loại bỏ đối thủ.
- Là như thế này, tất nhiên đúng là như vậy, nói thế việc này là thật!
Yêu Long hóa thành chân thân khoa tay múa chân.
Long tộc được thiên địa chiếu cố, mặc dù con nối dõi rất thưa thớt nhưng thọ nguyên Long tộc cực lâu, mặc dù không thể nói bất tử bất diệt hay đồng thọ cùng thiên địa, thực sự không kém bao nhiêu, Nặc Tra là lão quái vật sống vài chục vạn năm, tuy hôm nay có tin tức truyền đến nhưng hắn vẫn khó nén hưng phấn.
Long tộc xuất thế là thiên địa sủng nhi, thiên phú mạnh có thể nói là tồn tại vô thượng trong Linh giới, mặc dù so với Ma tộc hoàng giả cũng không kém, chính bởi vì thiên phú quá cao nên chế ước Long tộc tấn chức Thái Cổ.
Tu sĩ bình thường có được bổn nguyên chi lực là đánh vỡ gông cùm xiềng xích tấn chức Thái Cổ, nhưng đối với Long tộc mà nói bọn họ có bổn nguyên trời ban, trong người có bổn nguyên chi lực, điểm này với bọn họ là thùng rỗng kêu to. Nhưng Thiên Đạo ban cho cũng là chế ước với Long tộc, muốn tấn chức Thái Cổ, trở thành Long tộc hoàng cần cảm ngộ thêm bổn nguyên, tập hợp hai đạo bổn nguyên chi lực mới có thể tấn chức!
Nặc Tra cũng là thiên kiêu của Long tộc, nếu không Ba Nô Y cũng chẳng ưu ái tới hoan ái mượn giống nhiều lần, tu vi Yêu Long đã sớm đạt tới đỉnh phong tộc quần cực hạn, vài vạn năm trơớc cũng nắm giữ bổn nguyên chi lực thứ hai —— lôi chi bản nguyên! Bổn nguyên này có chút sâu xa, cũng không phải tự mình cảm ngộ, sau khi tới tay tăng trưởng quá chậm, đến gần ngàn năm trước đã đình trệ, điểm ấy làm nội tâm Nặc Tra cực kỳ bực bội. Nếu hắn thành công thôn phệ một đạo lôi chi bản nguyên khác nhất định có thể gia tăng bổn nguyên chi lực của bản thân, mặc dù không thể đạt đến đại thành nhưng cũng là trợ lực giúp hắn tấn chức Thái Cổ!
- Tây Man tộc là tộc quần âm thầm phụ thuộc Yêu tộc ta, bổn vương tự mình tới nơi này giết Tiêu Thần, đoạt bổn nguyên của hắn thành tựu địa vị Long Hoàng.
Trong mắt Nặc Tra bắn ra lệ quang, hắn vội vàng rời đi.
Vì ngăn tin tức truyền ra sinh phiền toái, Nặc Tra mượn cớ tìm trưởng lão xin nghỉ, Yêu Long lập tức hưng phấn đi tới Tây Man tộc, dùng tu vi của hắn giết chết Tiêu Thần chưa tấn chức Thiên Nhân Cảnh không có gì khó, chuyến đi lần này dễ như trở bàn tay.
Đáng tiếc... Việc này không đơn giản như hắn nghĩ!
...
Đông Mãn, Tây Man hai tộc đã là tử địch từ thời kỳ thượng cổ, Đông Mãn tộc ôm đùi Nhân tộc, Tây Man tộc có Yêu tộc làm chỗ dựa, Đông Mãn tộc tu kiến Mãn thành, Tây Man tộc tu kiến Man thành, Đông Mãn tộc trú binh ngàn vạn, Tây Man tộc trú binh một ngàn một trăm vạn. Song phương ngươi tới ta đi đấu túi bụi từ mọi hướng, tu sĩ vẫn lạc trong tay đối phương nhiều không tính hết, được xưng tụng là thù sâu như biển, dốc hết nước thiên hạ cũng không rửa sạch.
Nếu là ngày thường, hai tòa hùng quang Mãn thành, Man thành sẽ có tu sĩ hai tộc chém giết điên cuồng, cho dù không có đại chiến, mỗi ngày cũng tranh đấu chết tổn thương thảm trọng, hôm nay hai tộc ăn ý thu liễm khí diễm của mình, đóng chặc cửa lớn không chửi bới khiêu khích dối phương, hai tộc đang chém giết lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi.
Cho dù tu sĩ hai tộc không đấu nhau nhưng nơi này cũng náo nhiệt, bởi vì tin tức di tích truyền ra cho nên có tốp năm tốp ba tu sĩ tới dò xét, Hiện tại thời gian trôi qua, số lượng tu sĩ tới càng ngày càng nhiều, tu vi càng lúc càng mạnh, tu sĩ Thiên Nhân Cảnh chỗ nào cũng có.
Đột nhiên mặt đất lắc lư rất mạnh, dường như có vật gì đó chui ra, sau khi đến tối có bảo quang trùng thiên, đó là dấu hiệu dưới đất có trọng bảo. Cũng không phải không có tu sĩ sinh lòng tham có lòng muốn tới trước đoạt bảo vật, không biết tại sao trận pháp đã bắt đầu sụp đổ nhưng dư uy vẫn còn, trong lòng đất có phong cấm rậm rạp chằng chịt như rừng dẫn động cắn trả. Mười ba tên Thiên Nhân Cảnh liên thủ xâm nhập vẫn lạc ngay bên trong, ngọc giản nguyên thần tan nát trong nửa giờ, cuối cùng không có tu sĩ nào dám mưu toan tiến vào di tích, chỉ có thể áp chế tham lam chờ đợi.
Hôm nay nơi này có Tiêu Thần với tên giả Lưu Vân tới đây.
Thân ảnh hắn đứng trên một ngọn núi đôi, thế núi cũng không dốc đứng, bởi vì ngọn núi mượt mà nên đỉnh núi có đá xanh nhọn như nhũ hoa của nữ nhân, cho nên này núi này được đặt tên là Song Nhũ Phong. Di tích lại nằm giưa khe núi, mặt đất sớm vỡ ra, từng khe hở rộng vài trượng sâu không thấy đáy không biết thông tới nơi nào, tuy đồn đãi độc nhất vô nhị, có vô số bảo quang từ trong truyền ra, cảm ứng sơ lược cảm thấy phẩm giai của bảo vật không thấp.
Tiêu Thần cau mày, hắn do dự đáp xuống mặt đấtt, ánh mắt ngưng trọng nhìn chung quanh, chẳng biết tại sao lúc xuất hiện tại nơi này nội tâm Tiêu Thần có cảm giác nguy hiểm, lông tơ sau lưng hắn dựng đứng, dường như có đôi mắt lạnh buốt nhìn chằm chằm vào hắn. Dường như trong bóng tối có một đôi mắt đang theo dõi, loại cảm giác này cực kỳ mãnh liệt, nội tâm Tiêu Thần sinh ra lo lắng và buồn bực.
Bình luận