- Việc này ngươi phải nhớ kỹ, ngàn vạn chớ chủ quan.
Tiêu Thần gật đầu, đồng tử của hắn co rút, quả nhiên tu sĩ đại thiên giới có thể nhúng tay vào tiểu thiên giới, đã như vậy Hỏa tộc cũng có thể làm được, xem ra ngày sau phải thật cẩn thận một ít.
Tả Mi đạo nhân cau mày, nói:
- Việc này ngươi cũng không cần quá mức lo lắng, tuy đại thiên giới có thể nhúng tay vào tiểu thiên giới nhưng bởi vì giới bích tồn tại cho nên không cho phép tồn tại quá cường đại hàng lâm, nếu ngày sau ngươi đạt tới cảnh giới Cổ Cảnh cực hạn thì không cần cố kỵ đại thiên giới ra tay với ngươi, nhưng trước đó phải cẩn thận mới được.
Cổ Cảnh cực hạn?
Trong mắt Tiêu Thần xuất hiện vài phần khó hiểu, Tả Mi đạo nhân nói:
- Cổ Cảnh chính là một cảnh giới phân chia tu vi, có thể gọi là cảnh giới quá độ.
- Tu vi phù du giới đối ứng Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Bất Trụy. Tiểu thiên giới đối ứng Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa, cảnh giới Đại Thừa chính là Thiên Nhân Cảnh, nếu tu sĩ cảm ngộ bổn nguyên đạp phá gông cùm sẽ tiến vào Cổ Cảnh!
- Cảnh giới này gần như là cấp độ cực hạn của tu sĩ tiểu thiên giới có thể đạt tới, lại bị phân chia làm ba cấp độ, tức Thái Cổ, Thái Cổ, Tổ Cổ tam cảnh, đạt tới Tổ Cổ đỉnh phong là cực hạn của Cổ cảnh, có được lực kháng thiên kiếp, hoàn thành lột xác cấp độ tính mạng, đạt được ban thưởng huyết mạch chi lực và có tư cách phi thăng đại thiên giới.
Tả Mi đạo nhân lên tiếng, lời nói bình thản nhưng dường như hắn xem thường phân chia của Cổ cảnh tam cảnh:
- Hôm nay ngươi còn cách Cổ cảnh một đoạn khoảng cách không nhỏ, ngày sau phải tu luyện chăm chỉ, không được lười biếng.
- Lực lượng tàn hồn của bổn tọa không nhiều, ta cũng không thể ở lại nơi này lâu, nơi này có một đạo thần thuật chính là lúc vi sử còn ở đỉnh phong nghĩ ra, hôm nay truyền thừa cho ngươi, có lẽ ngày sau sẽ bảo hộ ngươi vô sự.
Nói xong trong người Tả Mi đạo tràng bắn ra một tia linh quang nhàn nhạt, trực tiếp xuất hiện trước mặt Tiêu Thần.
- Vi sư ở lại đạo tràng tầng ba chờ ngươi, hi vọng một ngày nào đó ngươi thuận lợi tới đó, không nên làm bổn tọa thất vọng.
Sau khi nói xong, thân ảnh Tả Mi đạo nhân ảm đạm, cuối cùng biến mất trong tầm mắt Tiêu Thần.
- Cung tiễn sư tôn đại nhân!
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ, qua mấy giây xác định Tả Mi đạo nhân đã rời đi, ánh mắt nhìn về đám hào quang phía trước, trong mắt mang theo vài phần nóng bỏng.
Thần thuật được Tả Mi đạo nhân thời kỳ đỉnh phong nghĩ ra, nhất định là thần thông kinh thiên động địa.
Hắn vươn tay tiếp xúc với quang đoàn, quang đoàn dung nhập vào huyết nhục của hắn, sau đó nó chui vào trong nguyên thần Tiêu Thần, in lạc ấn không thể xóa nhòa.
Thần thông Đại Lãng Đào Sa, thủy hệ, tu luyện đến cực hạn có bốn thành tỷ lệ ngưng tụ thủy chi bổn nguyên, một khi thi triển có thể triệu hoán thiên địa chi thủy hóa thành sóng lớn ngập trời, nó có thể xoắn giết vô tận sinh linh.
Thuật này mạnh tới mức có thể dùng lực một người diệt một lĩnh vực.
Pháp quyết thần thông chỉ hơn bảy ngàn chữ, tối nghĩa khó hiểu, mặc dù dùng tu vi Tiêu Thần hôm nay muốn tu luyện thần thuật cũng cố hết sức, chỉ vài giây ngắn ngủi đã tiêu hao vô số nguyên thần, sắc mặt của hắn tái nhợt.
Tiêu Thần hít sâu một hơi, chậm rãi thu hồi thần niệm và miễn cưỡng áp chế nội tâm xao động, thần thông rất mạnh nhưng không phải thời cơ tu luyện tốt nhất, chờ bế quan ngày sau mới có thể tu luyện, chuyện mấu chốt hiện tại là dò xét tầng hai có gì, Tả Mi đạo nhân lưu lại thư phòng nằm ở nơi nào.
Ánh mắt nhìn chung quanh, ánh mắt Tiêu Thần nhìn đài cao Tả Mi đạo nhân hiện thân, ở trên vương vị có một ngọc giản phong cách cổ xưa nằm ở đó, toàn thân tỏa ra linh quang sáng ngời.
Tiêu Thần bước lên vương vị, hắn thò cầm ngọc giản, nguyên thần cảm ứng không có điểm kỳ dị nào, lúc này mới phân ra một tia thần thức tập trung vào đó.
- Người được ngọc giản của ta, đạt được địa đồ, đạo tràng chi chủ, đạt được cơ duyên ngập trời, trợ ngươi thành tựu vô thượng đại đạo!
- Nơi này là tầng thứ hai của đạo tràng, lão tổ ta mạo hiểm xâm nhập thiên ngoại, hao phí hai mươi vạn năm trong thiên ngoại chi địa mới tìm được tiểu thiên giới nghiền nát, tuy đã sụp đổ nghiền nát hơn một nửa nhưng vẫn lớn tới mười ức tám ngàn vạn dặm, sau khi luyện hóa có thể dung nhập hàng tỉ tu sĩ, mặc dù tốc độ thời gian giống tầng thứ nhất trong lòng đất đạo tràng tầng thứ hai có tám linh mạch đại lục bị ta luyện thành một ngàn không trăm tám mươi linh mạch thượng phẩm, linh lực đầy đủ gấp trăm lần tầng thứ nhất, càng có diện tích bao la, nếu lợi dụng thỏa đáng có thể tạo thành tộc quần cho bản thân mình! Bổn tọa thời kỳ đỉnh phong từng thi triển đại thần thông thu mấy tộc quần vào trong đạo tràng của mình, trở thành nô bộc của bổn tọa, số lượng đâu chỉ ngàn tỷ, bọn họ đang sinh diễn trong đại lục, có thể sử dụng cho mình.
- Đạo tràng có thể tùy thân mang theo ngàn tỷ tu sĩ dưới trướng, có được cơ duyên tạo hóa vô tận!
Chỉ có mấy câu ngắn ngủi nhưng làm tâm thần Tiêu Thần chấn động, nội tâm sinh ra sóng to gió lớn.
Địa vực mười ức tám ngàn vạn dặm, thu nhập mấy tộc quần, tu sĩ nô bộc ngàn tỷ!
Đó là lực lượng cường đại cỡ nào, hoàn toàn có thể so sánh với tộc quần tầm trung trong Linh giới, nếu như Tiêu Thần có thể làm được điểm ấy, Linh giới to lớn nhưng hắn không sợ, mặc dù ngày sau phi thăng đại thiên giới cũng có nơi sống an ổn.
Hít sâu một hơi, hắn áp chế lửa nóng trong nội tâm của mình, Tiêu Thần thu liễm tâm tư, hắn dùng thần thức dò xét ngọc giản địa đồ của tầng hai.
Qua một lát hắn xác định nhớ kỹ địa đồ trong nội tâm, Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, hắn mở mắt ra, nội tâm do dự nhưng vẫn thu ngọc giản vào trong nhẫn trữ vật.
Cung điện phồn hoa nhưng tịch mịch không bóng người, cả đạo tràng có tộc quần ngàn tỷ người, sau khi Tả Mi đạo nhân chết đi đều diệt sạch, hôm nay trong đạo tràng tầng thứ hai cũng chỉ có địa vực rộng lớn không người mà thôi, muốn trở thành trợ lực tuyệt cường của Tiêu Thần ngày sau cần hắn phát lực đào tạo mới được.
Tiêu Thần không có ở lâu, hắn quay người đi thẳng tới thư phòng của Tả Mi đạo nhân.
Qua ba canh giờ, Tiêu Thần bước ra khỏi thư phòng, ánh mắt nhìn quanh, hắn dung nhập vào trong hư không. Sau khi phá vỡ phong trấn của tầng thứ hai, Tiêu Thần cũng đã có được tư cách ra vào tự do, chỉ cần ý niệm hơi động là có thể rời đi.
Bình luận