Đạo (Dịch) – Chương 1541

Hai Cổ Ma thân thể cao chín vạn trượng, giơ tay nhấc chân đều có lực lượng ngập trời.

Không gian phân thân xuyên thẳng qua không gian vô tận, thanh thế giao chiến không lớn nhưng mức độ nguy hiểm cực cao, cả hai điên cuồng ra tay trong không gian, thường thường trong một giây đã giao thủ mười mấy lần.

Tuy thế lực song phương ngang nhau, không ai chiếm cứ ưu thế nhưng sắc mặt Tiêu Thần càng âm trầm, song phương có được át chủ bài và thần thông giống nhau, nhìn như ngang nhau nhưng mấu chốt ở chỗ Tiêu Thần không thể hấp thu linh lực trong không gian chung quanh bổ sung cho mình, Tiêu Thần sương mù có thể thôn phệ sương trắng bổ sung, tiếp tục như thế, càng về sau Tiêu Thần sẽ chết chắc.

- Ha ha ha ha! Tiêu Thần, ngươi không nên uổng phí tâm cơ, ngươi có được tất cả thì ta cũng có, chém giết hiện tại là lúc ngươi vẫn lạc.

Tiêu Thần sương mù cười lạnh, sát khí đằng đằng.

Nội tâm Tiêu Thần hơi động giống như hắn nghĩ tới cái gì đó nhưng không thể bắt lấy, nội tâm của hắn rõ ràng một điểm, tuyệt đối không thể để Tiêu Thần sương mù nắm giữ chủ động, nếu không chiến đấu như vậy cực kỳ bất lợi với hắn!

Đáy mắt sinh ra lệ mang, hắn đánh ra một quyền.

Thần thông, Thái Cổ thể thuật!

Tiêu thành sương mù cười dài, hắn không do dự đánh ra một quyền.

Oanh!

Từng quyền đụng nhau, lực lượng bài sơn đảo hải bộc phát chui vào thân thể hai người, hai người kêu rên, hiển nhiên đều có tổn thương.

Bả vai Tiêu Thần run lên hóa giải tất cả lực phản chấn sau đó tiến lên.

Oanh!

Oanh!

Trong không gian quỷ dị có tiếng nổ ầm ầm, hai Tiêu Thần dùng uy năng thân thể chém giết lẫn nhau, thủ đoạn lăng lệ ác liệt tàn nhẫn, cực nhỏ phòng ngự, cả hai đều tấn công liên tục.

Sắc mặt Tiêu Thần trắng bệch, khóe miệng có vết máu, hắn cau mày, trong đầu xuất hiện một đám linh quang rõ ràng nhưng lại không có nắm chắc.

Oanh!

Song phương đều không phòng ngự, cùng đấm một quyền vào ngực nhau, hai người bị lực phản chấn đánh thổ huyết lui về phía sau, sau khi lùi mấy ngàn trượng mới dừng lại.

Tiêu Thần sương mù vung tay kéo sương mù vào người, sắc mặt tái nhợt, khí tức suy yếu khôi phục trở lại

- Tiêu Thần, không nên giãy dụa phản kháng, bổn tọa đã từng nói qua, ta có tất cả của ngươi, ngươi không thể hấp thu năng lượng trong không gian này bổ sung, cho nên ngươi chết chắc.

- Nơi này là nơi ngươi vẫn lạc.

Tiêu Thần sương mù cười to, sương mù sôi trào dữ dội, trong người hắn tỏa ra khí tức đáng sợ, hắn thôn phệ sương mù khôi phục thực lực đỉnh phong.

Thần thông giống nhau, bổn nguyên như nhua, thân thể không cách nào áp chế, hơn nữa đối phương còn có thể thôn phệ sương trắng cực khôi phục hao tổn bản thân thật nhanh, loại cục diện này làm người ta sợ hãi.

Vào thời khắc này ánh mắt Tiêu mang heo chấn kinh đáng sợ nhưng sau đó lại biến mất, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tiêu Thần sương mù, rốt cuộc một tia linh quang hắn không thể nắm lấy cũng bị hắn bắt dính!

Tiêu Thần sương mù từ khi bắt đầu đã cường điệu một việc, Tiêu Thần vốn có, hắn có được toàn bộ, hơn nữa trước khi giao chiến chém giết cũng chứng minh điểm này, cũng làm người ta tin tưởng không nghi ngờ, mà Tiêu Thần sương mù cũng bị quán thâu tư duy như vậy.

Tiêu Thần cười lạnh không đặt Tiêu Thần sương mù vào trong mắt, hắn có cái gì, Tiêu Thần sương mù cũng có cái gì, thật sao?

Tiêu Thần sương mù có được tâm tính cẩn thận giống Tiêu Thần cho nên hắn phát hiện Tiêu Thần đang cười lạnh liền chấn động, bỗng nhiên sinh ra một dự cảm không tốt. Trong trí nhớ của hắn biết mình có tất cả của Tiêu Thần nhưng chính vì như vậy cho nên nó cực hiểu Tiêu Thân, cho nên mới có thể từ nụ cười kia tìm ra nhiều tin tức.

Nụ cười đó không phải tận lực làm thành cho nên hắn mới kinh nghi bất định, mà hắn thật tìm ra biện pháp đối phó mình.

Sắc mặt Tiêu Thần sương mù biến thành khó coi, vào lúc này hắn điểm xuống một chỉ.

- Tịch Diệt chỉ, một chỉ tịch diệt đồ thương sinh.

Hắn muốn dùng thủ đoạn cường đại nhất chém giết Tiêu Thần hoặc bức bách đối phương không thể ra tay.

Trong người hắn bắn ra ánh áng đáng sợ, một hư ảnh cối xay hêện thân và tỏa ra khí tức tuế nguyệt tang thương, trong đó mang theo thê lương nồng đậm bao phủ lấy TIêu Thần.

So sánh với hư ảnh Tiêu Thần tại Chư thành thì nó còn rõ ràng hơn nhiều, hiển nhiên uy năng của nó tăng nhiều tạo tành uy hêếp trí mạng với Tiêu Thần!

Vào lúc nhìn thấy hư ảnh cối xay, đột nhiên Tiêu Thần cười lạnh, ý đùa cợt xuất hiện, trong mắt tất cả cảm xúc của hắn tan biến, chỉ còn lại tịch mịch và lạnh như băng.

Hắn vươn tay điểm xuống, một đường cong xuất hiện, Tiêu Thần dùng sức kích thích nó.

Oanh!

Bỗng nhiên uy áp mênh mông xuất hiện, cả phiến không gian chấn động rất mạnh, vào lúc này một đường tròn xuất hiện trước mặt Tiêu Thần, nó chém về phía trước như một thanh đao chia cắt không gian! Vào lúc vòng tròn xuất hiện, sương trắng trong không gian quỷ dị bị thôn phệ gần như không còn.

Tiêu Thần không thể hấp thu sương trắng bổ sung tiêu hao của mình, thời điểm hắn kích phát đường cong hiển nhiên không gì có thể ngăn cản đường cong thôn phệ, sau khi cắn nuốt vô sương trắng, đường tròn càng lúc càng trắng, khí tức hủy diệt nó tỏa ra nồng đậm tới cực điểm.

Lúc nó tiến về phía trước vẫn không ngừng thôn phệ sương trắng, uy năng đáng sợ quét thẳng về phía trước.

Đôi mắt Tiêu Thần sương mù tái nhợt, đương nhiên hắn hiểu đường cong vô cùng khủng bố, một khi thi triển mặc dù uy năng Tịch Diệt chỉ khủng bố cũng không thể ngăn cản.

Vào lúc này hắn gào lên, ngón tay của hắn điểm vào hư không sau đó dùng sức kéo một cái.

Đường cong nguyên thần, hắn cũng có được quy tắc chi lực.

Oanh!

Trong không gian quỷ dị cũng có đường cong thứ hai xuất hiện và điên cuồng thôn phệ sương trắng tiến lên phía trước, quy tắc chi lực huyễn hóa thành hình tròn lao về phía Tiêu Thần.

Hai đạo khí tức vòng tròn quỷ dị va chạm vào nhau, cả hai cùng tỏa ra khí tức hủy diệt khủng bố, nó như lưỡi đao thiên thần lao về phía trước! Không có bộc phát kinh thiên động địa như dự kiến, mà là cả hai vô thanh vô tức va chạm với nhau, từ đó khí tức tử vong bao phủ cả không gian.

Dùng quy tắc chi lực bộc phát uy năng, Tiêu Thần tuyệt đối không cách nào ngăn cản, tất nhiên sẽ vẫn lạc, uy năng của đường cong đủ sức giết đối phương, tự nhiên không may mắn thoát khỏi. Vào lúc này Tiêu Thần sương trắng cười lạnh, nói:

- Tiêu Thần, mặc dù ta và ngươi đồng quy vu tận nhưng chỉ cần ngươi chết, phong trấn không mở ra, bổn tọa có thể trọng sinh lần nữa. Mà ngươi chết ở nơi này là vẫn lạc chân chính, không có khả năng luân hồi chuyển thế, bị bổn tọa thôn phệ luyện hóa trở thành một phần sức mạnh của ta.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...