- Thiên địa quy tắc chi lực, bổn tọa muốn lợi dụng vong hồn bị chém giết trong cuộc đời này trao đổi, nhưng ngươi nhớ kỹ, đây không phải tế tự mà ngươi hưởng, mà là bổn tọa trao đổi với ngươi.
- Triệu, vong hồn bị chém giết!
Tiêu Thần vẫn hờ hững và ra tay, lúc này đã bạo lộ át chủ bài, nguyên thần lực màu vàng, hơn nữa điều động Chiến Tự Quyết, hôm nay hắn đạt tới đỉnh phong chưa từng có, hắn vung tay xé rách không gian!
Vung tay đánh nát hư không liên thông tới nơi có âm khí lạnh giá, sát khí bao phủ không gian tối tăm, trong không gian này có vô số oan hồn gào khóc, ánh mắt của chúng mang theo điên cuồng.
Lúc không gian vỡ nát liên thông với bên ngoài, lấy vô số vong hồn cùng xoay người sau đó gào thét oán độc và lao ra.
Hiện tại thần chí Tiêu Thần vô cùng rõ ràng, ánh mắt nhìn qua bộ dạng của những vong hồn kia.
Phô thiên cái địa, vong hồn nhiều tới mức không tính hết, tất cả đều là vong hồn tu sĩ vẫn lạc trong tay Tiêu Thần từ khi tu đạo tới nay, mỗi một vong hồn oán hận hắn ngập trời, chúng muốn cắn xé Tiêu Thần để giải hận.
Cảm ứng được sát khí của vong hồn vô cùng khủng bố, trải qua điệp gia sau đó hóa thành sát khí phong bạo ập tới, uy năng mạnh tới mức đủ làm tâm thần đỉnh phong tộc đàn thất thủ.
Tiêu Thần đang ở trong trạng thái hờ hững cho nên không quan tâm tới những thứ này, sắc mặt hắn bình tĩnh như nước, đôi mắt tối tăm không mang theo cảm xúc ba động, đối mặt với vong hồn tấn công điên cuồng, hắn điểm một chỉ.
- Trấn!
Vong hồn vô tận bị phong trấn, mặc cho chúng giãy dụa thế nào, thân thể của chúng không thể nhúc nhích, dường như có lực lượng vô hình đang trấn áp bọn chúng.
- Thôn phệ đại năng, ngươi sở cầu chính là vong hồn chết đi khôi phục lực lượng của mình.
- Hôm nay bổn tọa dùng vong hồn bị ta giết từ khi tu đạo tới nay trao đổi đường cong quy tắc với ngươi.
Tiêu Thần lên tiếng, giọng nói lạnh như băng và cao cao tại thượng, thế gian vạn vật trong mắt hắn chỉ là con sâu cái kiến, cũng không thể dẫn động tâm thần hắn biến hóa chút nào, dường như ý niệm của hắn hơi động là có thể hủy thiên diệt địa.
Nói xong hăn vươn tay đánh một trảo, lúc này mấy vạn vong hồn bị bắt ra ngoài sau đó hắn ném về phía vong hồn.
- Vong hồn của ngươi, quy tắc của ta.
Tiêu Thần lên tiếng, ngay sau đó vô số vong hồn gào thét thảm thiết, những vong hồn này dung nhập vào trong không gian giống như bị cái gì đó hấp thu.
Tồn tại như vậy có lẽ chính là Thiên Đạo!
Trong nháy mắt Tiêu Thần nhìn thấy đường cong thứ hai chấn động và trở nên rõ ràng, sau đó khắc vào lạc ấn nguyên thần của hắn, không thể xóa nhòa.
Đường cong thứ hai!
Tiêu Thần nhíu mày, hắn bất mãn hừ một tiếng, nhưng không lên tiếng, hắn vung tay bắt mấy vạn vong hồn trao đổi với Thiên Đạo sau đó đạt được đường cong thứ ba.
Thứ tư!
Thứ năm!
Thứ sáu!
Thứ bảy!
Tiêu Thần luân phiên ra tay, thẳng tới khi hắn xuất ra tất cả vong hồn trong không gian cũng chỉ đạt được bảy đường cong mà thôi, cũng không phải tồn tại độc lập, chúng kết nối với nhau thành một đường.
Tiêu Thần lẩm bẩm, sau đó hai mắt nhắm lại, sắt mặt của hắn trở nên âm trầm hơn trước, rốt cuộc Tiêu Thần khôi phục trạng thái khống chế thân thể, ý niệm thanh tỉnh hoàn toàn nhưng quỷ dị là ý niệm lại hơi kháng cự.
Nguyên thần màu vàng, Chiến Tự Quyết trong nguyên thần, kim ấn quỷ dị đang giằng co với Thiên Đạo, xung đột thậm chí giao dịch, Tiêu Thần có thể cảm giác rõ ràng nhưng không cách nào khống chế được, dường như vừa rồi không phải hắn khống chế ý thức, mà càng giống như một ý niệm khác của Tiêu Thần đang chủ đạo.
Tâm ma!
Đây là suy nghĩ đầu tiên sinh ra trong lòng hắn, ngày đó vào lúc hắn tấn chức Nguyên Anh hắn đã đánh bại tâm ma, đã hủy diệt tâm ma không gian, dựa theo lẽ thường tuyệt đối không sinh ra tâm ma, chuyện vừa rồi giải thích thế nào? Ý niệm trong đầu sinh ra một suy nghĩ, sắc mặt Tiêu Thần cực kỳ âm trầm, trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi che dấu vô số bí mật, giao dịch với Thiên Đạo, chẳng lẽ nói Thiên Đạo có linh? Còn có những huyết sắc kia là thế nào?
Tiêu Thần hít sâu một hơi, nội tâm hắn sinh ra rất nhiều ý niệm khác, hắn không tìm được đầu mối, cho dù suy nghĩ thế nào cũng chỉ lãng phí thời gian.
Hắn không thể bỏ qua việc này, tương lai sẽ có một ngày hắn làm rõ tất cả mọi việc.
Khoanh chân ngồi xuống, ý niệm khẽ nhúc nhích, thân thể Tiêu Thần bộc phát lực lượng thôn phệ cường đại, hắn dung nhập linh lực hỗn độn chung quanh, dung nhập thân thể tự thân, chuyển hóa thành pháp lực bàng bạc gia tăng tu vi!
Cơ duyên ngay trước mắt, hắn cũng không quan tâm nhiều như vậy.
...
Hơn trăm đạo thân ảnh chân đạp hư không đứng đó, sắc mặt mọi người âm trầm, khí thế bạo phát dữ dội xông thẳng vào bầu trời, uy áp bao phủ thiên địa, bọn họ bộc lộ tu vi Thiên Nhân ngũ cảnh đỉnh phong tộc quần! Ánh mắt của bọn họ đều nhìn chằm chằm vào năng lượng phong bạo bao phủ Thiên Nhân thai, trong mắt mang theo sợ hãi khó áp chế.
Không sai, chính là sợ hãi!
Có thể làm cho đại năng đỉnh phong tộc quần có sắc mặt như vậy, nội tâm của bọn họ sợ hãi tới mức nào!
Vừa rồi có một tia khí tức phát ra từ trung tâm của năng lượng triều tịch, tuy cực kỳ yếu ớt nhưng lại làm nội tâm các đại năng Nhân tộc run rẩy, thân thể cứng ngắc, sau đó sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.
Khí tức này gây ra cảm giác tử vong bao phủ tâm thần bọn họ, dường như chỉ cần khí tức kia hơi nhúc nhích là có thể dễ dàng gạt bỏ bọn họ.
Mặc dù là Vạn Kiếm chi chủ, nửa bước đặt chân Thái Cổ cũng sợ hãi tới cực điểm, dưới khí thế đáng sợ vừa rồi, mặc dù là hắn cũng không sinh ra được chút ý niệm phản kháng, loại lực lượng này tuyệt đối không phải đại năng Thái Cổ cảnh có khả năng có được.
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì lại có khí tức đáng sợ như vậy bộc phát trong năng lượng triều tịch? Cũng may năng lượng triều tịch cũng không biến mất, cho thấy Thiên Nhân chi dẫn tiếp tục, Tiêu Thần hiện tại vẫn bình yên vô sự, nếu không chỉ sợ hắn đã sớm không kiềm nén được xông vào bên trong.
Hiện tại khí tức kia đã biến mất, nhưng rất nhiều đại năng Nhân tộc vô cùng ngưng trọng.
Đồng tử Hàn Lâm chi chủ co rút rất mạnh, hắn cúi đầu xuống để không ai nhìn tâấy sát cơ điên cuồng trong mắt hắn.
Tiêu Thần nhất định phải giết chết thật nhanh!
Bình luận