Hôm nay là thọ thần mười vạn năm của lão tổ, mặc dù ngày thường có chút ân oán cũng không gây sự ra mặt, nếu không là không hiểu quy củ và không chừng mực, làm vậy có thể kết đại thù, hơn nữa bị thế lực khác bài xích, cho nên tu sĩ sẽ không lựa chọn ra tay vào hôm nay, hẳn tu sĩ áo đen muốn phá hư quy củ sao?
Di An Phúc nghênh tiến lên đây, trên mặt như trước treo vừa vặn vui vẻ, nói:
- Không biết khách đến là vị nào, có thể gỡ áo đen xuống để ta có thể nhận diện để về sau đáp lễ.
Toàn bộ cự đầu đều tới rồi, hiện tại cũng không phải ai cũng có tư cách đi vào chủ viện Di phủ, chỉ có thể ở bên cạnh chủ điện dùng yến tiệc, trong ánh mắt mang theo mỉa mai khó nói thành lời, tu sĩ chung quanh nói thầm dám tới Di gia giả thần giả quỷ!
Ánh mắt hội nơi đây, tu sĩ áo đen đứng thẳng, cũng không lộ ra chút lo nghĩ hay bất an gì, hắn vươn tay gỡ áo đen xuống.
Tóc đen áo xanh, ánh mắt nội liễm, nói:
- Hôm nay không mời mà tới, kính xin thông báo một tiếng, bổn tọa hôm nay đặc biệt tới đây chúc mừng Di đạo hữu!
Giọng nói bình tĩnh truyền khắp bốn phương tám hướng.
Di An Phúc thấy rõ người tới, sắc mặt biến hóa, nụ cười biến thành gượng ép, chắp tay thi lễ, nói:
- Thì ra là Tiêu Thần đại nhân đích thân đến, mau mau mời vào, chắc hẳn lão tổ sẽ phi thường cao hứng.
Tu sĩ chúc thọ chung quanh thu hồi ánh mắt, âm thầm cầu nguyện Tiêu Thần đại nhân sẽ không chấp nhặt với mình, đồng thời trong lòng chờ mong, hôm nay Tiêu Thần đến thấy thế nào cũng không giống có hảo ý, chẳng lẽ là đến làm rối?
Có lẽ hôm nay tới xem náo nhiệt.
Nội tâm tu sĩ tới chúc mừng nói thầm như thế, quản gia Di An Phúc đã an bài phái gã sai vặt chạy đi bẩm báo, từ đó cũng dễ để lão tổ chuẩn bị, hôm nay sợ rằng Tiêu Thần lai giả bất thiện ah!
Cho dù như vậy hắn cũng không có ý kinh hoàng, nếu người này an phận chúc mừng tự nhiên vô sự, nếu dám can đảm sinh sự trong Di phủ nhất định phải trả cái giá tương xứng.
Trên mặt không lộ ra mảy may, hắn đánh mắt sang người dẫn chương trình.
Người điều khiển chương trình Di phủ hiểu ý, lúc nhìn Tiêu Thần liền hô to:
- Tiêu phủ Tiêu Thần đại nhân đích thân đến chúc mừng thọ đản mười vạn năm!
Giọng nói to hóa thành tiếng gầm quét ngang, hiển nhiên có gia trì pháp lực vào trong đó.
Cả Di phủ đều nghe được lời nói này, lập tức lâm vào an tĩnh quỷ dị nào đó.
Trong chủ điện lão tổ Di gia đang nâng chén muốn uống, cánh tay run rẩy làm rượu trong chén rơi ra ngoài, ngón tay ướt nhẹt, thọ bào ướt đẫm, sau một khắc cũng đã khôi phục thái độ bình thường, hắn buông chén rượu trong tay, cười nói:
- Nếu Tiêu Thần đạo hữu đến đây chúc mừng, chén rượu này của lão phu chờ hắn tới lại uống.
Hơn mười lão quái trong đại điện gật đầu, trên mặt mang theo vui vẻ, thần sắc bình tĩnh giống như không phát hiện khác thường, ý niệm sinh ra trong đầu.
Sắc mặt ba người Hàn Lâm chi chủ, Ban Lan chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ khó coi, chủ nhân hôm nay chưa lên tiếng, bọn họ không nên nói cái gì, bọn họ đã quyết định, chỉ cần Tiêu Thần dám can đảm khiêu khích, nhất định phải để hắn nếm chút khổ sở.
Cả điện phủ nhìn như bình tĩnh, trong không khí lại dần dần gia tăng thêm vài phần áp lực, lão quái đỉnh phong tộc quần tự nhiên không quan tâm tới, nội tâm đám người Di gia tái nhợt, mồ hôi rơi như mưa.
Không khí nơi đây trở nên quỷ dị, dưới sự dẫn dắt Di gia, một tu sĩ áo xanh cất bước vào trong đại điện, hắn chắp tay với lão tổ Di gia trên ghế cao, nói:
- Thọ đản mười vạn năm của Di đạo hữu, Tiêu Thần rảnh rỗi đặc biệt tới chúc mừng, nếu có đường đột kính xin đạo hữu đừng trách.
Dùng tuổi tác Tiêu Thần xưng hô lão tổ Di gia là đạo hữu có chút quái dị nhưng trong tu chân giới thực lực chí thượng, dùng tu vi luận giao, cho nên cũng không ai quan tâm tới.
Di gia lão tổ cười gật đầu, nói:
- Tiêu Thần đạo hữu có thể đích thân đến chúc thọ, lão phu vô cùng cảm kích, vì sao lại có ý niệm khác chứ.
- Ngươi tới, nhanh chóng đưa án bàn lên chuẩn bị ghế cho Tiêu Thần đạo hữu.
Sắc mặt lão quái bình tĩnh chưa từng sinh ra sắc mặt khác thường. Dùng tâm tính lòng dạ của hắn tự nhiên sẽ không xuất hiện ý niệm khác trong đầu.
Tu sĩ Di gia động tác cực nhanh, án bàn chuẩn bị tốt, Tiêu Thần chắp tay ngồi xuống, tay cầm bầu rượu lên cao và nói với lão tổ Di gia:
- Hôm nay ta tới chúc mừng thọ đản của đạo hữu, lại uống một chén!
Nói xong ngửa đầu uống cạn.
Ánh mắt lão tổ Di gia xuất hiện tia chớp, cười nói:
- Nếu Tiêu Thần đạo hữu mời rượu, lão phu tự nhiên phụng bồi.
Hai người đối ẩm, trên mặt cười đùa vui vẻ, nếu như người không biết nội tình sẽ cho rằng hai người là hảo hữu chí giao, chỉ có những lão quái trong điện hiểu rõ, chỉ sợ trong lòng hai người ước gì đối phương không may.
Hôm nay chưa diễn ra cái gì đó, vốn cho rằng hôm nay Tiêu Thần tới đây cố ý náo chuyện gì, xem ra không có động tác gì khác, hắn chỉ tự uống rượu một mình như không có chuyện gì.
Trên mặt mọi người không xuất hiện chút khác thường gì, hào khí trong thọ yến vẫn như cũ.
Sắc mặt Hàn Lâm chi chủ đạm mạc, Đạo Nguyên chi chủ, Ban Lan chi chủ thì âm trầm, ánh mắt sâm lãnh thỉnh thoảng nhìn lên người Tiêu Thần, hiển nhiên nội tâm bất thiện.
Lão quái thu vào trong mắt, trong nội tâm càng vững tin lời đồn, xem ra Tiêu Thần thật sự gia nhập vào dưới trướng Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ, hắn đã triệt để đối lập với Hàn Lâm chi chủ cho nên khó trách đấu lợi hại như thế.
Lão tổ Di gia âm thầm nhíu mày, chẳng lẽ hôm nay Tiêu Thần tới đây là vì phá hư hào khí, nếu đúng như thế hắn âm thầm căm tức nhưng cũng thở ra một hơi, có thể làm ra chuyện không có lý trí và có chút ngây thơ như vậy, Tiêu Thần cũng không hơn gì thế này, mặc dù tiềm lực cường đại nhưng thành tựu ngày sau chắc chắn không cao.
Thân là chủ nhân hắn không thể ngồi yên không quan tâm tới, lập tức nâng chén lần nữa.
- Chư vị đạo hữu tới tham gia ngày sinh của lão phu, đây là vinh dự của Di gia, hôm nay chúng ta không say không về.
Lão quái trong đại điện nghe xong liền gật đầu, đám lão bất tử sống không biết bao nhiêu năm tháng, đã tu luyện thành lão hồ ly, mặt ngoài cười khẽ nhưng nội tâm suy nghĩ cái gì trừ chính bọn họ ra thì không ai biết.
Bình luận