Đạo (Dịch) – Chương 1486

Đại trưởng lão không hợp với nhau, tuy tu sĩ Nhân tộc bình thường không biết nhưng đại thế lực như mười tám môn phiệt, ba mươi sáu tông, một trăm lẻ tám truyền thừa không thể không biết chuyện như vậy, từ chuyện hôm nay đã làm bọn họ nhìn ra rất nhiều tin tức ẩn chứa trong đó.

Tỷ như Tiêu Thần hôm nay đã hoàn toàn đổ về phía một hệ Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ.

Ánh mắt của vô số tán tu nóng bỏng nhìn Tiêu Thần, bọn họ nhìn nhau, tất cả vô cùng cảm thán. Hôm nay Tiêu phủ không có ai ngoai Tiêu Thần chống đỡ thể diện, gầy yếu tới cực điểm, từ cảnh tượng trước mắt bọn họ nhìn thấy quái vật khổng lồ hình thức ban đầu, có lẽ không bao lâu, Tiêu phủ sẽ chính thức đứng vững gót chân trở thành tồn tại sanh vai với bọn họ.

Ngày hôm nay Tiêu Thần khai phủ lập nha, vô số thế lực tới chúc mừng, càng có hai Đại trưởng lão trước sau hiện thân, mặc dù có chút khó khăn trắc trở nhưng thanh danh không hao tổn gì, ngược lại càng làm uy danh Tiêu phủ tăng lên rất lớn.

Sau khi yến hội hoàn tất, tu sĩ tứ phương đều cáo từ rời đi, Tiêu Thần chắp tay đưa tiễn, do Đức Phúc mang theo một đám hạ nhân tiễn khách, trong điện chỉ còn một mình Phó Vân Khinh lưu lại, vỗ vỗ vò rượu bên người và nâng lên.

Tiêu Thần mỉm cười vui vẻ, hắn có rất ít bằng hữu chí giao trong đời, nếu có thể, hắn nguyện ý xem Phó Vân Khinh là một trong số đó, dù sao trong tu chân giới kẻ quân tử tâm tư bằng phẳng gần như tuyệt tích.

Một lát sau tại Phong Vũ Hiên trong Tiêu phủ.

Đức Phúc xua tan bảo người hầu giải tán, hắn cũng kính cẩn tút đi, nơi này chỉ còn lại Tiêu Thần và Phó Vân Khinh, cách bàn đá đối diện nhau, trên bàn bày biện thức ăn thanh đạm, hai đàn rượu ngon đã mở ra, mùi hương thuần hậu thắm vào ruột gan.

Hai người cũng không nhiều lời cầm đàn rượu uống, ngửa đầu uống rượu, sau khi vào bụng hóa thành nhiệt khí dung nhập huyết nhục tứ chi bách hào, toàn thân vô cùng sảng khoái.

Uống cạn ưửa vò rượu ngon trong một hơi, hai người cười dài.

Phó Vân Khinh vẫn bộ dạng ôn hòa như cũ, cũng không bởi vì thân phận địa vị của Tiêu Thần biến hóa mà sinh ra cải biến, ánh mắt bình tĩnh, khóe môi nhuếch lên, hắn lắc đầu nói:

- Thế sự biến ảo quả nhiên nằm ngoài dự kiến của mọi người. Lần đầu gặp nhau, Tiêu Thần đạo hữu vất vả chém giết giãy dụa trong chiến trường tộc quần, hôm nay chỉ hơn trăm năm đã thành tồn tại đỉnh phong tộc quần, khai phủ lập nha trong Nhân tộc.

- Tốc độ quật khởi như vậy nhanh tới gợn người, trước đây chưa từng gặp qua.

Lời nói thanh đạm nhưng nghe được tán dương trong đó, hoàn toàn không có ý a dua nịnh nọt.

Tiêu Thần mỉm cười lắc đầu, nói:

- Phó đạo hữu làm gì như thế, chẳng lẽ thật cho rằng ai cũng có thể uống rượu trong Tiêu phủ sao? Tại hạ tu đạo đến nay, bằng thủ chân tâm thật ý không nhiều, Phó đạo hữu có thể tính một.

- Hôm nay nâng đàn rượu này, nếu đạo hữu nhận Tiêu Thần ta là bằng hữu thì thỉnh uống cạn.

Tiêu Thần cần đàn rượu, Phó Vân Khinh mỉm cười.

Sau khi uống cạn rượu ngon trong đàn, kết bằng hữu sinh tử chí thân, có lẽ nhìn có phần qua loa nhưng tu vi đến cảnh giới của Tiêu Thần, Phó Vân Khinh, nếu không có tâm tương giao, tính tình tương hợp thì làm sao hồ đồ?

- Phó huynh!

- Tiêu huynh!

Hai người cùng tươi cười, lúc này lại lấy đàn rượu ngon ra uống, sau đó lại nói chuyện phiêm, cũng không liên quan đến bí mật của mình, thư giãn thích ý, nghe ngoài đình gió mát thổi qua cỏ cây, bộ dạng như quân tử tương giao.

Qua hai canh giờ bóng đêm càng sâu, rượu cũng đã hết, Phó Vân Khinh ngẩng lên, đột nhiên trong mắt có vài phần bất dắc dĩ.

- Thời điểm tại Chư thành, trận pháp từng hư hao ba lần, tổng cộng liên lụy tới bốn mươi bảy tu sĩ, ba năm qua ta không ngừng điều tra, bởi vì lo lắng đánh rắn động cỏ cho nên có chút che giấu, tốc độ cũng tương đối chậm chạp. Thẳng đến ngày trước từng nói qua với ngươi, ngày đó người hại ngươi tại Chư thành đã có một ít tin tức.

- Chuyện đó kẻ hiềm nghi nặng nhất là năm tên tu sĩ đồng thời chết bất đắc kỳ tử, người nhà thê nhi không một may mắn thoát khỏi, manh mối gián đoạn, điểm ấy kính xin Tiêu huynh thứ lỗi.

Ánh mắt Tiêu Thần ngưng lại, hắn lắc đầu, nói:

- Phó huynh không cần như thế, mặc dù không có chứng cớ nhưng nội tâm Tiêu Thần đã có một ít phán đoán.

Một lát sau Phó Vân Khinh chắp tay cáo từ, cũng không chờ Tiêu Thần đứng dậy đưa tiễn, hắn quay người phiêu nhiên rời đi.

Tiêu Thần im lặng, qua một lúc đứng lên tiện tay lau đi vết rượu trên bàn, hắn cất bước rời đi. Mặc dù vết rượu mất trật tự nhưng nếu nhìn kỹ lại có thể phác giác mơ hồ, đó là một chữ Đoan.

Điều tra ba năm, mặc dù không có chứng cớ xác thực nhưng phát giác năm tên tu sĩ chết bất đắc kỳ tử liên quan tới thế lực nào trong Tổ thành lại không thành vấn đề.

- Đoan gia?

Tiêu Thần than thở, khóe miệng của hắn nở nụ cười lạnh.

...

Mật thất Tiêu phủ

Nơi này là phủ viện kiến tạo theo quy cách Đại trưởng lão, cấm chế là thủ bút của cấm đạo đại sư trong Nhân tộc, trừ phi cường giả Thiên Nhân ngũ cảnh không quan tâm tất cả điên cuồng công kích, nếu không tu sĩ tầm thường không thể xâm nhập.

Thực tế với tư cách trọng địa tu luyện càng là nơi trọng yếu nhất, phòng hộ cực kỳ nghiêm mật. Vì phòng bị vạn nhất, trước khi Tiêu Thần bế quan đều toàn lực ra tay bố trí cấm chế mạnh nhất, tuy nơi này là Tổ thành nhưng hắn gây thù không ít, cẩn thận mới tốt.

Khoanh chân ngồi trong mật thất, thần thức Tiêu Thần đảo qua xác định không bỏ sót chuyện gì mới bước ra, thân ảnh hắn biến mất không thấy gì nữa.

Luyện hóa thiên thần sáo trang, nơi an toàn nhất chính là Tả Mi đạo tràng, trong nơi này, Tiêu Thần tin tưởng mặc dù là lão quái Thái Cổ cảnh cũng không thể làm gì hắn trong thời gian ngắn.

Thân ảnh xuất hiện đã ở trong mật thất tu luyện của Tả Mi đạo tràng.

XÍU...UU!!

Một thân ảnh xuất hiện trước mặt Tiêu Thần, bộ dạng kính cẩn và sợ hãi nói:

- Huyễn Ma bái kiến chủ nhân.

Người đến mặc lân giáp đen kịt, hắn chính là Huyễn Ma chi chủ bị Tiêu Thần thu phục sau đó xóa đi trí nhớ, sau khi trở về từ chiến trường tộc quần vẫn ở lại trong Tả Mi đạo tràng, thương thế hiện tại đã khỏi hẳn.

Tiêu Thần gật đầu, Huyễn Ma chi chủ vẫn bảo trì kính cẩn theo sau.

Thần thông Lạc Ấn vô cùng nghịch thiên, một khi thi triển thành công là có thể điều khiển tâm thần tu sĩ, từ đó có thể nô bộc tu sĩ, càng đừng nói trí nhớ Huyễn Ma chi chủ đã bị Tiêu Thần xóa đi và cải biến, mặc dù hắn giữ lại trí nhớ của mình nhưng đối mặt Tiêu Thần trừ kính sợ cùng phục tùng ra thì không dám sinh ra nhị tâm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...